Tỉnh Dậy Trong Từ Đường
Tiếng mưa rơi tí tách ngoài mái hiên.
Mùi hương trầm nồng nặc quẩn quanh trong không gian lạnh lẽo, hòa lẫn với mùi gỗ cũ mục và hơi ẩm của đêm khuya, khiến người ta vừa tỉnh lại đã có cảm giác nghẹt thở.
Tạ Vãn Ninh mở mắt.
Trước mắt nàng là một hàng bài vị đen sẫm đặt ngay ngắn trên án thờ. Ánh nến chập chờn, soi lên từng nét chữ vàng lạnh lẽo. Hai đầu gối đau nhức như bị kim châm, lưng áo thấm lạnh, trán cũng âm ỉ đau.
Nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một tiếng quát giận dữ đã đập thẳng xuống đầu.
“Nghiệt nữ! Đến trước mặt tổ tiên rồi mà ngươi vẫn không biết nhận sai sao?”
Tạ Vãn Ninh hơi ngẩng đầu.
Trên ghế chủ vị, một người đàn ông trung niên mặc cẩm bào màu sẫm đang nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh đến mức không giống nhìn con gái ruột, mà giống nhìn một thứ làm bẩn mặt mũi gia tộc.
Bên cạnh ông ta, một phụ nhân mặc váy màu nguyệt bạch đang quỳ nghiêng dưới đất, nước mắt lã chã. Dáng vẻ yếu đuối như thể chỉ cần gió thổi qua cũng có thể ngã.
“侯 gia, xin người bớt giận.” Giọng bà ta nghẹn ngào, nghe qua thật sự khiến người ta thương xót. “Đại tiểu thư tuổi còn nhỏ, nhất thời hồ đồ cũng là vì quá để tâm đến Dao nhi. Thiếp thân tin nàng không cố ý đâu.”
Không cố ý?
Tạ Vãn Ninh còn chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã vang lên một tiếng ho nhẹ yếu ớt.
Một thiếu nữ khoác áo choàng lông trắng ngồi tựa vào ghế, sắc mặt tái nhợt, tóc mai còn hơi ướt. Nàng ta cắn môi, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tạ Vãn Ninh, giọng run rẩy: “Phụ thân, người đừng trách tỷ tỷ. Là con không tốt, con không nên xuất hiện ở hồ sen lúc ấy, càng không nên khiến tỷ tỷ hiểu lầm…”
Nói đến đây, nước mắt nàng ta lập tức rơi xuống.
“Con thật sự không trách tỷ tỷ.”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta.
Rõ ràng câu nào cũng nói không trách, nhưng từng chữ đều đang nhắc mọi người rằng: người đẩy nàng ta xuống hồ chính là tỷ tỷ này.
Trong đầu Tạ Vãn Ninh chợt đau nhói.
Những ký ức xa lạ như nước lũ tràn vào.
Đại Ninh triều.
Tĩnh An Hầu phủ.
Đích nữ Tạ Vãn Ninh.
Mẹ ruột Lâm Thanh Uyển là chính thất của Tĩnh An Hầu, đã mất từ nhiều năm trước. Sau khi chính thất qua đời, Liễu di nương được sủng ái, thứ nữ Tạ Vân Dao càng ngày càng được phụ thân yêu thương. Còn nàng, một đích nữ danh chính ngôn thuận, lại sống trong phủ như người thừa.
Hôm nay là ngày Tĩnh An Hầu phủ mở tiệc nhỏ trong vườn. Tạ Vân Dao rơi xuống hồ sen, sau đó tất cả hạ nhân đều nói chính mắt nhìn thấy Tạ Vãn Ninh đẩy nàng ta.
Nguyên chủ cãi không ai tin, bị kéo đến từ đường phạt quỳ. Nha hoàn thân cận Thanh Chi muốn nói giúp nàng, bị ma ma bên cạnh Liễu di nương tát đến ngất đi.
Tạ Vãn Ninh rũ mắt.
Thì ra nàng xuyên không rồi.
Còn xuyên vào đúng lúc một đích nữ mất mẹ bị cả phủ ép nhận tội.
Tạ Thành Chương thấy nàng im lặng, sắc mặt càng lạnh: “Ngươi câm rồi sao? Dao nhi đã suýt mất mạng, Liễu di nương còn thay ngươi cầu tình. Còn ngươi thì sao? Ngươi đến một câu nhận sai cũng không nói được?”
Liễu di nương vội cúi đầu, nước mắt rơi trên mu bàn tay: “Hầu gia, người đừng nói vậy. Đại tiểu thư là đích nữ trong phủ, xưa nay tính tình cao ngạo một chút cũng là bình thường. Dao nhi chỉ là thứ nữ, chịu chút ấm ức cũng không sao.”
Lời này vừa rơi xuống, sắc mặt mấy ma ma đứng hai bên lập tức thay đổi.
Đích nữ cao ngạo.
Thứ nữ chịu ấm ức.
Hay thật.
Tạ Vãn Ninh suýt bật cười.
Người phụ nữ này mỗi câu đều giống như đang cầu tình, nhưng câu nào cũng đâm nàng một dao.
Tạ Vân Dao yếu ớt kéo tay áo Liễu di nương: “Di nương, người đừng nói nữa. Tỷ tỷ vốn không thích con, nhưng con thật sự không muốn làm khó tỷ tỷ.”
Tạ Thành Chương đập mạnh tay xuống bàn.
“Đủ rồi!”
Tiếng động vang lên trong từ đường yên tĩnh khiến hương nến cũng như run theo.
“Tạ Vãn Ninh, ngươi thân là đích nữ, không biết yêu thương muội muội, lại còn sinh lòng ghen ghét, làm ra chuyện độc ác như vậy. Hôm nay nếu không phạt ngươi, gia pháp Tạ gia còn để làm gì?”
Một ma ma lập tức bưng khay gỗ lên.
Trên khay đặt một cây thước gia pháp màu đen, cạnh thước đã mòn nhưng vẫn khiến người nhìn phát lạnh.
Ký ức còn sót lại trong thân thể này khiến đầu ngón tay Tạ Vãn Ninh hơi run. Nguyên chủ từng bị phạt bằng thứ này. Không chỉ đau, mà nhục nhã. Bởi vì mỗi lần bị phạt, phụ thân nàng đều chưa từng hỏi nàng có oan hay không.
Tạ Vãn Ninh chậm rãi đặt tay xuống nền gạch lạnh.
Nàng không lập tức đứng dậy. Đầu gối đau đến tê dại, nếu cưỡng ép đứng ngay chỉ càng khiến bản thân chật vật.
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng người trong từ đường.
Liễu di nương đang khóc.
Tạ Vân Dao đang run rẩy.
Tạ Thành Chương đang nổi giận.
Mấy ma ma cúi đầu nhưng khóe mắt lại ẩn giấu vẻ xem kịch.
Không ai muốn chân tướng.
Bọn họ chỉ cần nàng cúi đầu nhận tội.
Tạ Vãn Ninh bỗng lên tiếng: “Phụ thân muốn phạt con, ít nhất cũng nên để con biết mình phạm tội gì.”
Từ đường lập tức yên xuống.
Tạ Thành Chương nhíu mày: “Ngươi còn dám ngụy biện?”
“Không dám.” Tạ Vãn Ninh đáp rất khẽ, giọng còn hơi khàn vì lạnh, nhưng từng chữ lại rõ ràng. “Con chỉ muốn hỏi, phụ thân nói con đẩy nhị muội xuống hồ, vậy ai tận mắt nhìn thấy?”
Tạ Vân Dao khẽ run, nước mắt lại tràn ra: “Tỷ tỷ, tỷ còn muốn ép hạ nhân ra làm chứng sao? Bọn họ đều chỉ là người hầu, nếu tỷ ghi hận…”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta: “Ta hỏi ai nhìn thấy, muội sợ cái gì?”
Tạ Vân Dao nghẹn lại.
Liễu di nương lập tức nói: “Đại tiểu thư, Dao nhi vừa mới từ quỷ môn quan trở về, thân thể còn yếu. Người làm tỷ tỷ, sao có thể ép nàng như vậy?”
“Di nương nói đúng.” Tạ Vãn Ninh khẽ gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh đến mức khiến người ta bất an. “Nhị muội thân thể yếu, vậy để hạ nhân nói.”
Nàng nhìn về phía đám người đứng ngoài cửa từ đường.
“Hồ sen hôm nay có bao nhiêu người? Ai là người đầu tiên nhìn thấy nhị muội rơi xuống nước? Ai là người đầu tiên gọi cứu? Ai là người nói tận mắt nhìn thấy ta đẩy nàng?”
Tạ Thành Chương lạnh giọng: “Ngươi hỏi những chuyện này làm gì? Chẳng lẽ nhiều người như vậy đều oan uổng ngươi?”
Tạ Vãn Ninh quay sang nhìn ông ta.
Trong ký ức nguyên chủ, đây là người nàng từng gọi là phụ thân bằng tất cả hy vọng. Mỗi lần bị ấm ức, nàng đều nghĩ chỉ cần phụ thân biết sự thật thì sẽ bảo vệ nàng. Nhưng lần nào người này cũng chỉ nhìn thấy nước mắt của Tạ Vân Dao, nhìn thấy sự nhu thuận của Liễu di nương, nhìn thấy thể diện của hầu phủ.
Chưa từng nhìn thấy nàng.
“Phụ thân.” Tạ Vãn Ninh nói, “Nếu con thật sự đẩy người xuống hồ, con nên chịu phạt. Nhưng nếu có người cố ý vu oan đích nữ của Tĩnh An Hầu phủ, chuyện này chẳng lẽ không liên quan đến mặt mũi Tạ gia sao?”
Tạ Thành Chương hơi khựng lại.
Nàng không nói mình oan. Nàng nói mặt mũi Tạ gia.
Quả nhiên, sắc mặt Tạ Thành Chương thay đổi.
Đối với ông ta, con gái có thể không quan trọng, nhưng mặt mũi hầu phủ thì không thể bị bôi bẩn.
Tạ Vãn Ninh tiếp tục: “Huống chi nơi này là từ đường. Trước mặt tổ tiên, nếu không tra rõ đã định tội đích nữ, sau này truyền ra ngoài, người khác sẽ nói Tạ gia trị gia nghiêm minh, hay nói Tạ gia chỉ nghe nước mắt mà xử án?”
Lời vừa dứt, mấy hạ nhân đều cúi đầu thấp hơn.
Liễu di nương siết chặt khăn tay.
Bà ta không ngờ Tạ Vãn Ninh sau khi bị phạt quỳ lâu như vậy, không những không hoảng loạn mà còn biết dùng thể diện Tạ gia để ép ngược Hầu gia.
Tạ Thành Chương nhìn nàng thật lâu, cuối cùng lạnh giọng: “Gọi những người có mặt bên hồ vào.”
Không lâu sau, ba nha hoàn và hai gã sai vặt bị dẫn vào từ đường.
Tạ Vãn Ninh không vội hỏi tất cả. Nàng nhìn người đầu tiên: “Ngươi nói thấy ta đẩy nhị muội xuống hồ?”
Nha hoàn kia run rẩy quỳ xuống: “Nô tỳ… nô tỳ ở xa, chỉ thấy đại tiểu thư và nhị tiểu thư đứng bên hồ. Sau đó nhị tiểu thư liền rơi xuống nước.”
“Ở xa bao nhiêu?”
“Nô tỳ… nô tỳ đứng ở lối rẽ cạnh giả sơn.”
“Giả sơn cách hồ sen hơn mười trượng, còn bị liễu rủ che khuất.” Tạ Vãn Ninh hỏi tiếp, “Ngươi nhìn thấy tay ta chạm vào nhị muội?”
Nha hoàn kia lập tức cứng họng.
Tạ Vãn Ninh lại nhìn sang gã sai vặt thứ hai: “Còn ngươi?”
Gã sai vặt cúi đầu: “Tiểu nhân nghe thấy tiếng nhị tiểu thư kêu cứu, chạy đến thì đã thấy nhị tiểu thư dưới nước.”
“Vậy ngươi không nhìn thấy ta đẩy người.”
“Tiểu nhân… không nhìn thấy.”
Tạ Vãn Ninh hỏi liên tiếp ba người, lời khai đều không giống nhau.
Người thì nói nàng đứng bên trái Tạ Vân Dao.
Người thì nói nàng đứng bên phải.
Người thì nói Tạ Vân Dao ngã xuống rất nhanh, không ai thấy rõ.
Càng hỏi, sắc mặt Liễu di nương càng khó coi.
Tạ Thành Chương cũng nhận ra không ổn, nhưng ông ta vẫn cau mày: “Dù bọn họ không nhìn rõ, lúc ấy bên hồ chỉ có ngươi và Dao nhi. Không phải ngươi thì còn ai?”
Tạ Vãn Ninh chưa kịp đáp, bên ngoài bỗng vang lên tiếng động yếu ớt.
Một nha hoàn được người đỡ vào, nửa bên mặt sưng đỏ, khóe môi còn dính máu khô. Nàng vừa thấy Tạ Vãn Ninh, nước mắt lập tức trào ra.
“Tiểu thư…”
Đây là Thanh Chi.
Nha hoàn duy nhất của nguyên chủ còn thật lòng bảo vệ nàng.
Tạ Vãn Ninh nhìn dáng vẻ bị thương của Thanh Chi, trong lòng bỗng nhói lên. Cảm giác đau đó không hoàn toàn thuộc về nàng. Là cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ.
Thanh Chi lảo đảo quỳ xuống: “Hầu gia, tiểu thư không đẩy nhị tiểu thư. Nô tỳ tận mắt thấy…”
Một ma ma bên cạnh Liễu di nương lập tức quát: “Tiện tỳ! Trước mặt Hầu gia mà còn dám nói bừa?”
Thanh Chi run lên, nhưng vẫn cắn răng: “Nô tỳ không nói bừa. Khi đó nô tỳ bị người kéo lại, không cho đến gần tiểu thư. Nô tỳ giằng co với người kia nên mới…”
Nàng chợt mở bàn tay.
Trong lòng bàn tay đẫm máu là một mảnh vải nhỏ bị siết đến nhăn nhúm.
Tất cả ánh mắt lập tức rơi xuống mảnh vải ấy.
Tạ Vãn Ninh cúi đầu nhìn.
Mảnh vải màu nguyệt bạch, chất vải mềm mịn, đường thêu bên mép cực kỳ tinh tế. Không phải vải trên xiêm y của nàng hôm nay.
Nhưng lại giống hệt màu áo ngoài mà Liễu di nương đang mặc.
Liễu di nương sắc mặt thoáng trắng, nhưng rất nhanh đã che đi bằng tiếng khóc: “Thanh Chi, ta biết ngươi trung thành với đại tiểu thư, nhưng ngươi cũng không thể vì cứu chủ mà vu oan cho ta…”
“Vu oan?” Tạ Vãn Ninh chậm rãi lặp lại hai chữ này.
Nàng chống tay đứng dậy. Đầu gối đau nhói khiến thân thể hơi lảo đảo, nhưng ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh.
Tạ Thành Chương nhíu mày: “Tạ Vãn Ninh, ngươi lại muốn làm gì?”
Tạ Vãn Ninh không nhìn ông ta ngay.
Nàng bước từng bước đến trước mặt Thanh Chi, cúi người cầm lấy mảnh vải trong tay nàng ấy. Động tác rất nhẹ, như sợ làm đau người trước mặt.
Sau đó nàng xoay người, nhìn thẳng Liễu di nương.
Trong từ đường, nến đỏ lay động, bóng nàng in dài trên nền gạch lạnh. Rõ ràng vẫn là gương mặt tái nhợt vừa bị phạt quỳ, nhưng không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, mọi người lại cảm thấy vị đại tiểu thư xưa nay nhẫn nhục kia đã khác rồi.
Tạ Vãn Ninh giơ mảnh vải lên.
Giọng nàng không cao, nhưng từng chữ đều rơi xuống rõ ràng giữa từ đường tĩnh mịch.
“Nếu ta thật sự đẩy muội muội xuống nước…”
Nàng nhìn Liễu di nương, khóe môi khẽ cong, không có ý cười.
“Vậy mảnh vải áo của Liễu di nương vì sao lại ở trong tay nha hoàn của ta?”