Đích Nữ Đoạt Vị
Đích Nữ Đoạt Vị · 📖

Bí Mật Trong Hộp Gỗ

Chương 6 chương 🔄 Đang ra

Tiếng chén trà rơi vỡ vẫn còn vang trong chính sảnh.

Liễu di nương cúi đầu rất nhanh, như thể chỉ là nhất thời thất thần. Bà ta vội vàng quỳ xuống, giọng run run: “Hầu gia thứ tội, thiếp thân… thiếp thân vừa rồi trượt tay.”

Mảnh sứ vỡ nằm rải rác dưới chân bà ta.

Nước trà loang trên nền gạch, kéo ra một vệt màu nâu nhạt. Nhưng điều khiến Tạ Vãn Ninh chú ý không phải chiếc chén vỡ, mà là ánh mắt vừa rồi của Liễu di nương.

Bà ta nhìn mảnh ngọc xanh sẫm trong khay sính lễ như nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời.

Không phải kinh ngạc.

Là hoảng sợ.

Từ quản sự đứng bên cạnh khay lễ, thần sắc vẫn điềm nhiên, như thể hoàn toàn không nhận ra sự thất thố của Liễu di nương. Nhưng Tạ Vãn Ninh nhìn thấy rất rõ, khi Liễu di nương làm rơi chén, ánh mắt ông ta chỉ thoáng lướt qua mảnh ngọc một lần, rồi lại cúi xuống.

Giống như mọi thứ đều nằm trong dự liệu.

Mảnh ngọc này không phải vô tình xuất hiện trong sính lễ.

Là Tiêu Hành Dạ cố ý đưa tới.

Tạ Vãn Ninh nhìn mảnh ngọc xanh sẫm.

Màu ngọc không trong như phỉ thúy, cũng không rực rỡ như bảo thạch quý trong kinh thành thường dùng. Nó có màu xanh trầm, gần như pha chút đen, mặt ngọc được mài nhẵn, chính giữa khắc một hoa văn rất nhỏ.

Nàng nhìn không rõ từ xa, nhưng không hiểu sao, trong lòng lại dâng lên cảm giác quen thuộc mơ hồ.

Không phải nàng quen.

Là ký ức nguyên chủ từng thấy thứ tương tự ở đâu đó.

Tạ Thành Chương cau mày nhìn Liễu di nương: “Chỉ một chén trà cũng cầm không vững?”

Liễu di nương vội cúi đầu: “Là thiếp thân thất lễ.”

Tạ Vân Dao đỡ bà ta đứng dậy, nhỏ giọng hỏi: “Di nương, người không sao chứ?”

“Không sao.” Liễu di nương đáp rất nhanh.

Nhanh đến mức gần như đang che giấu.

Tạ Vãn Ninh không lên tiếng chất vấn.

Nàng biết, lúc này hỏi cũng vô dụng. Liễu di nương đã lấy lại bình tĩnh, Tạ Thành Chương lại đang bực vì Lục gia mất mặt trước Ninh Vương phủ. Nếu nàng cố ép, sẽ chỉ khiến tất cả cảnh giác.

Nàng chỉ bình tĩnh nhận lấy danh sách lễ tượng trưng từ Từ quản sự.

Từ quản sự khi đưa danh sách cho nàng, đầu ngón tay hơi dừng lại trên dòng ghi mảnh ngọc xanh.

Tạ Vãn Ninh cúi mắt nhìn.

Trên danh sách viết: Thanh Uyên ngọc, một mảnh.

Thanh Uyên.

Hai chữ ấy như một sợi dây mảnh, nhẹ nhàng kéo vào sâu trong ký ức của nguyên chủ.

Rất lâu trước đây, khi Lâm Thanh Uyển còn sống, nguyên chủ từng thấy mẫu thân mở một chiếc hộp nhỏ. Bên trong có thứ gì đó màu xanh rất trầm. Khi nàng tò mò muốn nhìn, Lâm Thanh Uyển đã khép hộp lại, cười xoa đầu nàng.

“Vãn Ninh còn nhỏ, đợi sau này lớn lên, mẫu thân sẽ nói cho con biết.”

Sau này.

Nhưng nguyên chủ không chờ được sau này.

Mẫu thân mất, chiếc hộp không thấy nữa, những lời hứa đều bị chôn trong hậu viện lạnh lẽo của Tạ gia.

Tạ Vãn Ninh gấp danh sách lại.

Từ quản sự thấp giọng nói: “Vương gia nói, vật này chỉ là sính lễ tượng trưng, nhưng nếu đại tiểu thư từng thấy ở đâu, có thể nhớ kỹ.”

Tạ Vãn Ninh nhìn ông ta.

Từ quản sự chỉ cúi đầu, không nói thêm.

Nàng hiểu.

Tiêu Hành Dạ đang nhắc nàng: mảnh ngọc này liên quan đến chiếc hộp.

Cũng liên quan đến phản ứng của Liễu di nương.

Sau khi người của Lục gia rời đi trong vẻ mặt khó coi, chính sảnh cuối cùng cũng tan.

Tạ Thành Chương rõ ràng không muốn nhìn thấy Tạ Vãn Ninh thêm nữa, chỉ phất tay cho nàng lui xuống. Tạ Vân Dao đỡ Liễu di nương đi phía trước. Liễu di nương bước không nhanh, lưng vẫn thẳng, nhưng bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến phát run.

Tạ Vãn Ninh đứng ở bậc thềm chính sảnh, nhìn theo bóng lưng bà ta.

Quả nhiên, chưa đầy nửa canh giờ sau khi trở về Tê Vân viện, A Ngọc đã lặng lẽ chạy vào.

“Tiểu thư.”

Tạ Vãn Ninh đang ngồi bên bàn xem lại danh sách Thanh Uyên ngọc, nghe vậy ngẩng đầu.

A Ngọc hạ giọng: “Người bên viện Liễu di nương vừa sai ma ma thân cận đi về phía phòng cũ phía sau viện. Nô tỳ nhớ lời tiểu thư dặn, bảo tiểu nha hoàn quét sân ở gần đó để ý. Ma ma kia đi rất vội, còn không cho ai lại gần.”

Thanh Chi nằm trên giường, sắc mặt lập tức căng lên.

“Tiểu thư, có phải bà ta muốn chuyển hộp đi không?”

Tạ Vãn Ninh chậm rãi khép danh sách lại.

Liễu di nương vừa nhìn thấy Thanh Uyên ngọc đã hoảng. Ninh Vương phủ vừa rời đi, ma ma thân cận đã vội đến phòng cũ.

Đúng như nàng đoán.

Mảnh ngọc kia là mồi.

Tiêu Hành Dạ thả mồi, Liễu di nương cắn câu.

“Không loại trừ khả năng đó.” Tạ Vãn Ninh nói.

Thanh Chi vội chống tay muốn ngồi dậy: “Nô tỳ đi với tiểu thư.”

Tạ Vãn Ninh quay sang nhìn nàng: “Ngươi đi được mấy bước?”

Thanh Chi cứng lại.

Vết thương trên người nàng chưa khỏi. Đừng nói chạy trốn, chỉ đứng lâu cũng sẽ choáng.

“Nhưng nô tỳ nhớ đường đến phòng cũ đó.” Thanh Chi cắn môi. “Nếu tiểu thư đi một mình…”

“A Ngọc đi với ta.”

A Ngọc ngẩn ra: “Nô tỳ?”

“Ngươi nhỏ người, bước chân nhẹ. Lại không phải nha hoàn thân cận của ta như Thanh Chi, người trong viện Liễu di nương sẽ ít đề phòng hơn.” Tạ Vãn Ninh nói, “Thanh Chi ở lại. Nếu quá một canh giờ ta chưa về, nghĩ cách đưa tờ giấy này đến hiệu thuốc phố Tây.”

Nàng lấy một tờ giấy đã viết sẵn từ trong tay áo đưa cho Thanh Chi.

Thanh Chi nhận lấy, thấy trên giấy chỉ có hai chữ: Vân Tụ.

Trà lâu Vân Tụ.

Nơi tiểu thư từng gặp Ninh Vương.

Thanh Chi lập tức hiểu. Đây là đường lui tiểu thư chuẩn bị.

Nàng siết tờ giấy, thấp giọng nói: “Tiểu thư nhất định phải cẩn thận.”

“Yên tâm.” Tạ Vãn Ninh chỉnh lại tay áo. “Ta còn chưa đòi hết nợ, sẽ không để mình chết trong tay bọn họ.”

Đêm xuống rất nhanh.

Tĩnh An Hầu phủ ban ngày vừa trải qua chuyện hủy hôn và sính lễ Ninh Vương phủ, các viện đều đóng cửa sớm hơn thường ngày. Hạ nhân đi lại cũng ít, nhưng điều đó không có nghĩa là trong phủ yên ổn.

Dưới mặt nước càng lặng, bùn dưới đáy càng sâu.

Tạ Vãn Ninh thay một bộ váy màu tối, tháo bớt trâm cài, chỉ để A Ngọc dẫn đường vòng qua lối nhỏ phía sau Tê Vân viện.

Hầu phủ rất lớn.

Đường từ viện nàng đến viện Liễu di nương phải đi qua một đoạn hành lang dài, một vườn trúc nhỏ và một kho chứa đồ cũ. Ban đêm sương xuống, nền đá hơi trơn. A Ngọc đi phía trước, thỉnh thoảng quay đầu xác nhận nàng có theo kịp không.

“Tiểu thư, phòng cũ phía sau viện Liễu di nương vốn là nơi để đồ cũ. Nghe nói năm phu nhân mất, nơi đó từng bị khóa một thời gian. Sau này không ai dám nhắc.” A Ngọc nói rất nhỏ.

Tạ Vãn Ninh hỏi: “Vì sao không dám nhắc?”

A Ngọc lắc đầu: “Nô tỳ cũng không biết. Chỉ nghe người cũ trong phủ nói, ai nhắc đến chuyện năm đó đều bị đổi đi nơi khác.”

Đổi đi nơi khác.

Trong hầu phủ, bốn chữ ấy đôi khi còn đáng sợ hơn đánh phạt.

Người bị đổi đến thôn trang xa, nhà bếp, chuồng ngựa, hoặc nơi không ai chú ý, về sau sống chết đều không còn tin tức.

Tạ Vãn Ninh càng chắc chắn chuyện năm đó không đơn giản.

Hai người tránh qua một nhóm nha hoàn tuần đêm, cuối cùng tới gần viện của Liễu di nương.

Viện của bà ta sáng hơn Tê Vân viện rất nhiều. Đèn dưới hiên đều được thay mới, rèm cửa sạch sẽ, trong sân còn có mùi phấn hương nhàn nhạt. Nếu không nói, ai nhìn cũng sẽ nghĩ nơi này mới là chính viện của nữ chủ nhân trong phủ.

Phòng cũ nằm phía sau viện, cách một bức tường thấp và một dãy hoa mộc hương.

A Ngọc chỉ vào lối nhỏ: “Tiểu thư, qua đó là đến.”

Tạ Vãn Ninh gật đầu.

Hai người vừa định bước qua, bên trong bỗng truyền đến tiếng nói rất khẽ.

“Động tác nhanh lên. Di nương nói, thứ đó tuyệt đối không thể để đại tiểu thư tìm thấy.”

Tạ Vãn Ninh lập tức kéo A Ngọc nép vào sau bụi cây.

Một ma ma khoảng hơn bốn mươi tuổi cầm đèn lồng đứng trước phòng cũ. Sau lưng bà ta còn có hai nha hoàn thân hình khỏe mạnh. Cửa phòng cũ đang mở hé, bên trong có tiếng lục lọi.

A Ngọc căng thẳng đến mức nín thở.

Tạ Vãn Ninh nhận ra ma ma kia.

Tôn ma ma, người thân cận nhất bên cạnh Liễu di nương.

Cũng là người hôm ở từ đường đã quát Thanh Chi câm miệng.

Tôn ma ma hạ giọng: “Tìm kỹ trong vách tường phía tây. Năm đó là ta tận mắt thấy người chôn vào đó. Không thể không có.”

Một nha hoàn trong phòng run rẩy đáp: “Ma ma, nếu bị Hầu gia biết…”

“Hầu gia?” Tôn ma ma cười lạnh. “Ngươi cho rằng năm đó Hầu gia thật sự không biết gì sao?”

Tạ Vãn Ninh ánh mắt chợt lạnh.

A Ngọc suýt phát ra tiếng, vội đưa tay che miệng.

Tôn ma ma lại nói: “Đừng nhiều lời. Tìm được thì lập tức đem đi đốt. Di nương đã nói, Ninh Vương phủ đưa Thanh Uyên ngọc đến, nhất định là bọn họ đã tra được gì đó. Nếu chiếc hộp kia rơi vào tay đại tiểu thư, tất cả đều xong.”

Đốt.

Bọn họ thật sự muốn tiêu hủy hộp gỗ.

Tạ Vãn Ninh không còn thời gian chờ.

Nàng nhìn quanh, thấy cửa sổ phía sau phòng cũ còn mở một khe nhỏ. Tôn ma ma và hai nha hoàn đều ở cửa trước, bên trong có ánh đèn lay động. Nếu muốn vào, chỉ có thể vòng qua cửa sổ sau.

Nàng ra hiệu cho A Ngọc ở lại ngoài bụi cây canh chừng, sau đó khom người đi theo mép tường.

A Ngọc sợ đến mặt trắng bệch, nhưng vẫn cắn răng gật đầu.

Tạ Vãn Ninh đi rất nhẹ.

Thân thể này chưa tính khỏe, đầu gối sau mấy ngày liên tiếp bị phạt quỳ vẫn còn đau. Mỗi bước đi qua nền ẩm đều phải thật cẩn thận, tránh phát ra tiếng.

Nàng vòng đến phía sau phòng cũ.

Cửa sổ gỗ quả nhiên chưa đóng kín. Bên trong mùi bụi bặm và ẩm mốc xộc ra, xen lẫn mùi hương phấn cũ rất nhạt.

Tạ Vãn Ninh đẩy nhẹ cửa sổ, lách người vào.

Phòng cũ rất tối. Chỉ có ánh đèn từ gian ngoài hắt vào, soi rõ mấy chiếc rương cũ, vài tấm bình phong rách và một kệ gỗ phủ bụi. Nàng vừa đặt chân xuống, liền nghe bên ngoài Tôn ma ma thúc giục: “Nhanh lên! Phía tây, đừng tìm lung tung!”

Phía tây.

Tạ Vãn Ninh nhìn về bức tường bên trái.

Trên tường treo một bức tranh cũ đã ngả màu. Nàng bước lại gần, vén tranh lên, thấy phía sau tường có một đường nứt rất mảnh. Nếu không quan sát kỹ, gần như không thể phát hiện.

Nàng dùng đầu ngón tay gõ nhẹ.

Âm thanh rỗng.

Trong vách tường có hốc.

Tạ Vãn Ninh không có dụng cụ, chỉ có thể nhìn quanh tìm thứ có thể cạy. Trên kệ gỗ có một cây trâm đồng gãy, không biết bị vứt từ bao giờ. Nàng cầm lấy, cẩn thận cạy vào khe tường.

Tiếng lạch cạch rất nhỏ vang lên.

Bên ngoài lập tức có người hỏi: “Ai?”

Tạ Vãn Ninh ngừng thở.

Tôn ma ma quát: “Là chuột thôi. Nơi này bỏ lâu như vậy, có chuột cũng lạ gì. Tìm nhanh!”

Bước chân bên ngoài lại xa đi.

Tạ Vãn Ninh tiếp tục cạy.

Một mảnh gạch mỏng sau bức tranh cuối cùng lỏng ra. Nàng đưa tay vào hốc tường, chạm phải thứ gì đó lạnh và cứng.

Tim nàng đập nhanh hơn.

Nàng kéo vật đó ra.

Là một chiếc hộp gỗ màu sẫm.

Mùi trầm hương rất nhạt đã bị thời gian làm phai đi, nhưng vẫn còn vương nơi nắp hộp. Khóa bạc phía trước bị thay mới hơn so với thân hộp, trên ổ khóa có vết xước lộn xộn, giống như từng bị người khác cố mở nhưng không thành.

Hộp gỗ trầm hương khóa bạc.

Di vật Lâm Thanh Uyển để lại riêng cho Tạ Vãn Ninh.

Tạ Vãn Ninh siết chặt hộp.

Cuối cùng cũng tìm thấy.

Nhưng đúng lúc đó, cửa gian trong bị đẩy mạnh.

Một nha hoàn cầm đèn bước vào.

Ánh sáng lập tức rọi đến góc tường phía tây.

Nha hoàn kia nhìn thấy bức tranh bị vén lên, hốc tường bị mở, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Có người!”

Tạ Vãn Ninh ôm hộp xoay người chạy về phía cửa sổ.

Bên ngoài lập tức hỗn loạn.

Tôn ma ma quát lớn: “Bắt lại! Không được để nàng mang hộp đi!”

A Ngọc đang canh ngoài cửa sổ sợ đến run lên, nhưng thấy Tạ Vãn Ninh trèo ra liền vội đỡ nàng. Hai người còn chưa kịp chạy xa, phía trước đã có tiếng bước chân đuổi đến.

“Đại tiểu thư?”

Giọng Tôn ma ma vừa kinh vừa giận.

Bà ta không ngờ người đột nhập lại chính là Tạ Vãn Ninh.

Tạ Vãn Ninh ôm hộp gỗ, đứng dưới bóng cây.

Tôn ma ma cầm đèn lồng, ánh mắt độc như rắn: “Đại tiểu thư đêm khuya lẻn vào phòng cũ của di nương, còn trộm đồ. Nếu Hầu gia biết…”

“Trộm?” Tạ Vãn Ninh lạnh giọng. “Đây là di vật mẫu thân ta để lại cho ta. Nó nằm trong danh sách hồi môn. Người trộm là ai, Tôn ma ma không rõ sao?”

Tôn ma ma cười lạnh: “Đại tiểu thư nói vậy có chứng cứ không? Đêm khuya lén vào viện di nương, còn mang theo nha hoàn lén lút. Chỉ cần nô tỳ hô lên, người trong phủ đều sẽ biết đại tiểu thư hành xử không đoan.”

A Ngọc sắc mặt trắng bệch.

Tạ Vãn Ninh lại rất bình tĩnh.

“Vậy ngươi hô đi.”

Tôn ma ma khựng lại.

Tạ Vãn Ninh nhìn bà ta: “Ngươi hô càng lớn, người đến càng nhiều. Đến lúc đó, ta sẽ hỏi trước mặt mọi người, vì sao di vật của chính thất quá cố lại bị giấu trong vách tường phòng cũ của Liễu di nương. Ta cũng sẽ hỏi, vì sao các ngươi đêm khuya đến đây lục tường, còn nói muốn đốt thứ này.”

Sắc mặt Tôn ma ma thay đổi.

Nàng nghe thấy?

Tạ Vãn Ninh tiến lên một bước.

“Nếu ngươi không sợ, cứ hô.”

Tôn ma ma cắn răng.

Bà ta không thể hô.

Ít nhất trước khi biết trong hộp còn gì, bà ta không thể làm lớn chuyện.

Nhưng nếu để Tạ Vãn Ninh mang hộp đi, Liễu di nương nhất định sẽ không tha cho bà ta.

Tôn ma ma ra hiệu cho hai nha hoàn phía sau.

“Đại tiểu thư bị kinh sợ, nói năng hồ đồ. Đỡ đại tiểu thư về viện. Cái hộp kia là đồ trong viện di nương, thu lại trước.”

Hai nha hoàn lập tức tiến lên.

A Ngọc sợ hãi kéo tay Tạ Vãn Ninh: “Tiểu thư!”

Tạ Vãn Ninh lùi nửa bước.

Đúng lúc hai nha hoàn sắp chạm vào nàng, một viên đá nhỏ từ trong bóng tối bay đến, đánh trúng cổ tay người phía trước.

Nha hoàn kia kêu đau, lập tức buông tay.

Sau đó, bóng đêm phía sau tường viện có tiếng áo vải lướt qua.

Một hộ vệ áo đen xuất hiện trên mái hiên, động tác nhanh đến mức gần như không thấy rõ. Hắn nhảy xuống, chắn trước Tạ Vãn Ninh.

Tôn ma ma hoảng hốt: “Ngươi là ai?”

Hộ vệ không đáp.

Nhưng ngay sau đó, từ phía sau hành lang truyền đến một giọng nam trầm thấp.

“Người của bổn vương, ngươi cũng dám động?”

Tất cả mọi người cứng đờ.

Tạ Vãn Ninh quay đầu.

Dưới ánh đèn lồng lay động, Tiêu Hành Dạ chậm rãi bước ra từ bóng tối. Hắn vẫn mặc huyền y, trên vai khoác áo choàng mỏng, dáng vẻ như vừa đi ngang qua chứ không phải xuất hiện trong hậu viện hầu phủ lúc đêm khuya.

Nhưng không ai tin hắn chỉ đi ngang qua.

Tôn ma ma hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

“Ninh… Ninh Vương điện hạ…”

A Ngọc cũng vội quỳ.

Chỉ có Tạ Vãn Ninh vẫn đứng tại chỗ, trong tay ôm chặt hộp gỗ.

Nàng nhìn Tiêu Hành Dạ, ánh mắt hơi phức tạp.

“Điện hạ theo dõi ta?”

Tiêu Hành Dạ nhìn nàng: “Bổn vương chỉ đoán có người tối nay sẽ không ngủ được.”

“Là đoán ta, hay đoán Liễu di nương?”

“Cả hai.”

Tạ Vãn Ninh không biết nên nói gì trong chốc lát.

Người này đúng là quá đáng sợ.

Hắn thả Thanh Uyên ngọc trước mặt Liễu di nương, đoán được bà ta sẽ hoảng, cũng đoán được nàng sẽ không bỏ qua cơ hội. Thậm chí hắn còn cho người theo sau, chờ lúc mấu chốt mới xuất hiện.

Tôn ma ma run giọng: “Điện hạ, đây là gia sự của Tạ phủ…”

“Gia sự?” Tiêu Hành Dạ liếc nhìn chiếc hộp trong tay Tạ Vãn Ninh. “Di vật của chính thất quá cố bị giấu trong phòng cũ của di nương, hạ nhân đêm khuya muốn tiêu hủy chứng cứ. Ngươi gọi đây là gia sự?”

Tôn ma ma cúi đầu sát đất, không dám đáp.

Tiêu Hành Dạ lạnh giọng: “Cút về nói với Liễu thị. Người còn sống, bổn vương tạm thời chưa động. Nhưng nếu nàng còn dám chạm vào Tạ Vãn Ninh hoặc người bên cạnh nàng…”

Hắn dừng lại, giọng không nặng, nhưng khiến người nghe lạnh sống lưng.

“Bổn vương không ngại để Tạ gia đêm nay treo tang lần nữa.”

Tôn ma ma run bần bật.

Tạ Vãn Ninh nhìn Tiêu Hành Dạ.

Câu này đủ tàn nhẫn, cũng đủ trực tiếp.

Nhưng nàng không cảm thấy hắn khoa trương.

Người trước mặt thật sự có thể làm được.

Tôn ma ma và hai nha hoàn lảo đảo lui đi. A Ngọc cũng được hộ vệ đưa về trước. Trong khoảng sân sau phòng cũ, cuối cùng chỉ còn Tạ Vãn Ninh, Tiêu Hành Dạ và một hộ vệ áo đen đứng xa xa.

Tạ Vãn Ninh đặt hộp gỗ lên chiếc bàn đá dưới gốc cây.

Khóa bạc trên hộp phản chiếu ánh đèn lạnh.

“Khóa bị thay rồi.” Nàng nói.

Tiêu Hành Dạ bước đến, nhìn thoáng qua ổ khóa.

“Không phải khóa ban đầu.”

“Điện hạ mở được không?”

Tiêu Hành Dạ lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa nhỏ màu đen.

Tạ Vãn Ninh nhìn chiếc chìa ấy: “Điện hạ đã sớm chuẩn bị.”

“Hồ sơ án năm xưa có ghi hình dạng khóa cũ. Bổn vương cho người làm lại một chiếc chìa dựa theo bản vẽ.” Tiêu Hành Dạ nhìn nàng. “Nhưng khóa đã bị thay, chưa chắc mở được.”

Tạ Vãn Ninh im lặng một lúc, hỏi: “Điện hạ muốn tự tay mở?”

Tiêu Hành Dạ hiểu ý nàng.

Hắn đưa chìa khóa cho nàng.

“Đồ của mẫu thân nàng, nên do nàng mở.”

Tạ Vãn Ninh nhìn chiếc chìa trong tay hắn.

Nàng nhận lấy.

Đầu ngón tay hai người thoáng chạm nhau, lạnh như chạm vào một mảnh ngọc trong đêm.

Tạ Vãn Ninh cúi đầu thử đưa chìa vào ổ khóa.

Không khớp hoàn toàn.

Nàng nhíu mày.

Tiêu Hành Dạ đứng bên cạnh nói: “Ổ khóa mới gắn ngoài, nhưng lõi khóa cũ có lẽ vẫn còn. Xoay nhẹ sang trái, đừng dùng sức.”

Tạ Vãn Ninh làm theo.

Một tiếng “tách” rất nhỏ vang lên.

Khóa bạc bật mở.

Khoảnh khắc ấy, gió đêm như ngừng thổi.

Tạ Vãn Ninh chậm rãi mở nắp hộp.

Mùi trầm hương cũ lẫn mùi giấy mục bốc lên.

Bên trong không có vàng bạc châu báu.

Chỉ có vài thứ được bọc trong vải lụa đã ngả màu.

Một quyển sổ mỏng.

Một toa thuốc cũ.

Một phong thư được niêm phong bằng sáp đỏ đã nứt.

Và dưới đáy hộp, còn có một mảnh ngọc xanh sẫm bị vỡ một góc.

Tạ Vãn Ninh lập tức nhớ đến mảnh Thanh Uyên ngọc trong sính lễ.

Hai mảnh vốn là một đôi.

Tiêu Hành Dạ nhìn mảnh ngọc vỡ, ánh mắt trầm xuống.

“Quả nhiên ở đây.”

Tạ Vãn Ninh không hỏi ngay. Nàng cầm toa thuốc lên trước.

Giấy đã cũ, chữ trên đó hơi nhòe, nhưng vẫn đọc được tên vài vị thuốc. Nàng không hiểu y lý cổ đại nhiều, nhưng bên cạnh toa thuốc có vài dòng chú thích nhỏ bằng nét chữ khác.

Nét chữ ấy rất quen.

Là chữ của Lâm Thanh Uyển trong danh sách hồi môn.

Thuốc bổ an thần, dùng sau sinh.

Phía dưới có một dòng bị gạch mạnh.

Nếu đổi Bạch Linh thảo thành Túc Hàn tử, dược tính sẽ chuyển hàn, dùng lâu tổn thân, khó phát hiện.

Tạ Vãn Ninh cảm thấy máu trong người như lạnh đi.

Túc Hàn tử.

Nàng chưa biết đó là gì, nhưng dòng chữ “dùng lâu tổn thân, khó phát hiện” đã đủ rõ.

Mẫu thân nàng không chỉ bệnh.

Có người đổi thuốc.

Tiêu Hành Dạ nhìn sắc mặt nàng, thấp giọng nói: “Nàng còn muốn xem tiếp không?”

Tạ Vãn Ninh siết toa thuốc, đầu ngón tay trắng bệch.

“Muốn.”

Giọng nàng rất nhẹ.

Nhưng không run.

Nàng đặt toa thuốc xuống, cầm phong thư lên.

Trên phong thư viết bốn chữ:

Vãn Ninh thân khải.

Chữ viết đã nhạt đi theo năm tháng, nhưng từng nét vẫn dịu dàng.

Trong lòng Tạ Vãn Ninh bỗng đau đến nghẹn.

Nàng biết người được gọi trong bức thư này không phải nàng.

Là Tạ Vãn Ninh thật sự.

Là đứa trẻ từng chờ mẫu thân tự tay cài trâm, từng chờ phụ thân nhìn mình một lần, từng chờ ai đó tin mình vô tội.

Nhưng nàng cũng biết, từ giờ phút này, nàng phải thay cô nương ấy đọc hết bức thư này.

Nàng mở thư.

Giấy bên trong được giữ khá tốt vì bọc trong hộp kín. Chữ của Lâm Thanh Uyển thanh tú nhưng nét cuối hơi run, giống như khi viết đã không còn nhiều sức.

Tạ Vãn Ninh đọc từng dòng.

Vãn Ninh của mẫu thân,

Nếu con đọc được bức thư này, có lẽ mẫu thân đã không còn bên con nữa.

Chỉ một câu, cổ họng Tạ Vãn Ninh đã nghẹn lại.

Tiêu Hành Dạ đứng bên cạnh, không lên tiếng.

Hắn nhìn ánh mắt nàng, lần đầu tiên không dùng sự lạnh lùng để che giấu tất cả.

Tạ Vãn Ninh tiếp tục đọc.

Mẫu thân không biết khi con nhìn thấy những lời này, con đã lớn đến đâu, có còn nhớ dáng vẻ của mẫu thân không. Nếu con còn nhỏ, hãy tha thứ cho mẫu thân vì không thể ở bên con lâu hơn. Nếu con đã lớn, vậy mẫu thân chỉ mong con nhớ một điều: không cần sống vì Tạ gia. Con sinh ra không phải để trả nợ cho bất kỳ ai.

Bàn tay Tạ Vãn Ninh khẽ run.

Nàng hít sâu, tiếp tục nhìn xuống.

Những năm qua, mẫu thân phát hiện phụ thân con có liên quan đến một khoản quân lương bị thiếu ở biên cảnh. Mẫu thân từng muốn đem sổ sách giao ra ngoài, nhưng bị người trong phủ phát hiện. Từ đó thuốc của mẫu thân bắt đầu có vấn đề.

Mẫu thân không biết người đổi thuốc là ai, nhưng mẫu thân biết, nếu không có người trong nhà dung túng, không ai có thể động vào thuốc đưa đến chính viện.

Vãn Ninh, hãy cẩn thận người ngày ngày khóc trước mặt con. Cũng hãy cẩn thận người bên gối của phụ thân con.

Đọc đến đây, Tạ Vãn Ninh chợt dừng lại.

Gió đêm thổi qua, trang giấy mỏng run nhẹ trong tay nàng.

Liễu di nương.

Người ngày ngày khóc trước mặt nàng.

Nhưng câu cuối lại không chỉ hướng về Liễu di nương.

Người bên gối của phụ thân.

Đó có thể là Liễu di nương.

Cũng có thể là chính Tạ Thành Chương đã biết tất cả.

Tạ Vãn Ninh bỗng nhớ đến lời Tiêu Hành Dạ từng nói ở trà lâu.

Tạ Thành Chương có khả năng lớn hơn.

Nàng chậm rãi siết chặt bức thư.

Một lúc lâu sau, nàng mới lên tiếng: “Điện hạ.”

“Ừ.”

“Chuyện này, ta muốn tự mình kết thúc.”

Nàng không nhìn hắn, ánh mắt vẫn rơi trên thư của mẫu thân.

“Ta biết điện hạ có thể khiến Liễu di nương chết ngay tối nay, cũng có thể khiến Tạ Thành Chương quỳ trước mặt ta. Nhưng như vậy chưa đủ.”

Tiêu Hành Dạ nhìn nàng.

Tạ Vãn Ninh ngẩng đầu.

Trong mắt nàng có đau, có giận, nhưng không có yếu đuối.

“Ta muốn bọn họ tự tay giao ra những gì đã cướp. Muốn Liễu di nương không còn chỗ diễn. Muốn Tạ Vân Dao mất đi thứ danh tiếng được xây bằng đồ của mẫu thân ta. Muốn Tạ Thành Chương trước mặt mọi người nghe rõ, đích nữ mà ông ta bỏ mặc không còn cần ông ta nữa.”

Nàng từng chữ từng chữ nói ra.

“Ta muốn tự mình kết thúc.”

Tiêu Hành Dạ nhìn nàng rất lâu.

Sau đó hắn nói: “Ta biết.”

Chỉ hai chữ.

Không khuyên nàng từ bỏ.

Không nói nàng quá yếu.

Không nói hắn sẽ thay nàng làm.

Hắn chỉ nhìn nàng, giọng thấp nhưng vững.

“Ta chỉ đứng sau lưng nàng.”

Tạ Vãn Ninh bỗng không nói được gì.

Từ khi xuyên vào thân xác này, nàng đã nghe rất nhiều câu.

Có người mắng nàng độc ác.

Có người trách nàng không khoan dung.

Có người dùng phụ thân, gia pháp, hôn ước, thanh danh để ép nàng cúi đầu.

Chỉ có người trước mặt nói: ta đứng sau lưng nàng.

Không phải đứng trước nàng.

Không phải kéo nàng đi.

Mà là đứng sau, để nàng biết khi quay đầu, vẫn có một đường lui không bị bóng tối nuốt mất.

Tạ Vãn Ninh cúi mắt, cẩn thận gấp lại thư.

“Đa tạ.”

Tiêu Hành Dạ không nhận lời cảm tạ ấy.

“Đây vẫn là giao dịch.”

“Ta biết.”

“Nhưng từ giờ trở đi, giao dịch này có thể nguy hiểm hơn nàng nghĩ.”

Tạ Vãn Ninh nhìn hộp gỗ trước mặt, nhìn toa thuốc cũ, quyển sổ mỏng, mảnh ngọc vỡ và bức thư của mẫu thân.

Sau đó nàng nói: “Từ đêm ta tỉnh dậy trong từ đường, ta đã không ở nơi an toàn rồi.”

Tiêu Hành Dạ im lặng một nhịp, rồi khẽ cười.

Nụ cười rất nhạt, gần như tan trong gió đêm.

“Vậy giữ kỹ chiếc hộp này.”

Tạ Vãn Ninh hỏi: “Điện hạ không lấy sổ sách?”

“Không.” Hắn nói, “Nàng giữ. Khi cần, ta sẽ đến xem.”

Tạ Vãn Ninh hiểu.

Hắn đang để chứng cứ trong tay nàng.

Đây là tín nhiệm, cũng là thử thách.

Nàng khép hộp lại.

Xa xa trong viện Liễu di nương đã có tiếng người hoảng loạn gọi nhau, có lẽ Tôn ma ma đã chạy về báo tin.

Thời gian không còn nhiều.

Tạ Vãn Ninh ôm hộp gỗ vào lòng, chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi bước đi, nàng lại mở thư ra một lần nữa, ánh mắt dừng trên dòng chữ cuối cùng.

Chữ của Lâm Thanh Uyển vì bệnh mà run nhẹ, nhưng từng nét vẫn như đang dùng tất cả sức lực cuối cùng để bảo vệ con gái mình.

Nếu Vãn Ninh đọc được thư này, hãy cẩn thận người bên gối của phụ thân con.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊