Đích Nữ Đoạt Vị
Đích Nữ Đoạt Vị · 📖

Ta Tự Chọn Đường Đi

Chương 8 chương 🔄 Đang ra

“Đại tiểu thư tưởng chỉ mình ta muốn phu nhân chết sao?”

Giọng Liễu di nương vang vọng trong thiên điện.

Bà ta quỳ dưới đất, tóc mai rối loạn, nước mắt chưa khô trên mặt, nhưng trong mắt đã không còn vẻ mềm yếu thường ngày. Chỉ còn lại tuyệt vọng, oán hận và một loại điên cuồng bị dồn đến đường cùng.

Bà ta nâng tay, chỉ thẳng về phía Tạ Thành Chương.

“Người thật sự mong bà ấy im miệng… là phụ thân của cô đó.”

Cả thiên điện lặng ngắt.

Không ai lên tiếng.

Ngay cả tiếng gió ngoài cửa điện cũng như bị chặn lại.

Tạ Vãn Ninh đứng giữa ánh đèn cung đình, nhìn theo đầu ngón tay của Liễu di nương, ánh mắt rơi lên gương mặt Tạ Thành Chương.

Trong ký ức của nguyên chủ, người phụ thân này luôn đứng ở nơi cao hơn nàng.

Khi nàng bị phạt quỳ, ông ta ngồi trên chủ vị.

Khi nàng bị vu oan, ông ta lạnh lùng nhìn xuống.

Khi nàng cầu xin một chút tin tưởng, ông ta chỉ nói: “Đủ rồi, đừng làm mất mặt Tạ gia.”

Bây giờ cũng vậy.

Ông ta vẫn đứng đó, áo mũ chỉnh tề, dáng vẻ của một Tĩnh An Hầu uy nghiêm. Nhưng sắc mặt ông ta đã trắng bệch, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến run rẩy.

“Tạ Liễu thị!”

Tạ Thành Chương rốt cuộc quát lên.

“Ngươi điên rồi sao? Để thoát tội mà dám cắn bậy bổn hầu?”

Liễu di nương bật cười.

“Cắn bậy?”

Bà ta ngẩng đầu nhìn ông ta, từng chữ như rút từ trong máu ra.

“Hầu gia, những năm qua thiếp thân vì người làm bao nhiêu chuyện, đến cuối cùng người vẫn muốn để một mình thiếp thân gánh tội?”

Tạ Thành Chương giận dữ: “Câm miệng!”

“Vì sao thiếp thân phải câm?” Liễu di nương cười đến nước mắt chảy xuống. “Năm đó phu nhân phát hiện sổ quân lương có vấn đề, người là người đầu tiên biết. Người sợ bà ấy đem chứng cứ giao ra ngoài, sợ Tĩnh An Hầu phủ bị liên lụy, nên giam bà ấy trong chính viện, nói là dưỡng bệnh, không cho bà ấy gặp người ngoài.”

Tạ Thành Chương sắc mặt đại biến.

“Ngươi nói bậy!”

Liễu di nương không ngừng lại.

“Thuốc của phu nhân là thiếp thân sai người đổi. Nhưng nếu không có người gật đầu, thiếp thân một di nương sao có thể động vào thuốc của chính thất? Nếu không có người ra lệnh đổi hết nha hoàn thân cận bên cạnh bà ấy, thiếp thân sao có thể đưa thuốc vào chính viện ngày này qua ngày khác?”

Tạ Vãn Ninh khẽ siết tay.

Móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay.

Nàng từng đoán.

Từng nghi ngờ.

Từng chuẩn bị tinh thần.

Nhưng khi sự thật thật sự bị xé ra trước mặt mọi người, trong lòng nàng vẫn dâng lên một cơn lạnh thấu xương.

Không phải chỉ có Liễu di nương.

Không phải chỉ có tranh sủng nội trạch.

Là phụ thân của nguyên chủ.

Là người vốn nên che chở cho mẫu thân và con gái.

Ông ta không nhất thiết phải tự tay hạ độc.

Nhưng ông ta đã im lặng.

Sự im lặng ấy chính là chiếc khóa đóng lại cửa chính viện.

Là bức tường ngăn Lâm Thanh Uyển cầu cứu.

Là con dao không dính máu.

Tạ Thành Chương nhìn quanh, thấy ánh mắt của Trường Bình quận chúa, các phu nhân, cung nhân và cả Tiêu Hành Dạ đều rơi trên người mình, liền vội nói: “Quận chúa, Ninh Vương điện hạ, các vị phu nhân, đừng nghe tiện phụ này nói bậy. Nàng ta bị phát hiện hại người nên muốn kéo bổn hầu xuống nước!”

Liễu di nương cười lạnh: “Hầu gia dám nói mình không biết thuốc có vấn đề?”

Tạ Thành Chương: “Bổn hầu đương nhiên không biết!”

“Vậy vì sao khi phu nhân muốn gặp Lâm gia, người không cho?” Liễu di nương hỏi. “Vì sao khi bà ấy nói muốn ra ngoài dâng hương, người sai người khóa cửa chính viện? Vì sao khi đại phu nói thuốc có hàn tính, người lại đổi đại phu ngay trong đêm?”

Từng câu hỏi rơi xuống, sắc mặt Tạ Thành Chương càng lúc càng khó coi.

Trường Bình quận chúa nhíu chặt mày.

Chuyện đã không còn là tranh chấp nội trạch.

Liên quan đến quân lương, liên quan đến hại chết chính thất, liên quan đến việc Tĩnh An Hầu che giấu chứng cứ. Nếu lời Liễu di nương là thật, thì Tạ Thành Chương tuyệt đối không thoát khỏi liên can.

Tạ Vãn Ninh chậm rãi mở túi gấm trong tay áo.

Nàng lấy ra thư tay của Lâm Thanh Uyển.

Lần này, không phải bản sao.

Là bản gốc.

Nàng đã giữ bản gốc đến tận bây giờ, không đưa ra khi bẫy danh tiết vừa bị lật, không giao cho Tạ Thành Chương, cũng không để bất kỳ ai trong Tạ gia chạm vào.

Bởi vì nàng biết, đây là tiếng nói cuối cùng mẫu thân để lại cho nàng.

Không thể bị ai cướp mất.

Tạ Vãn Ninh nâng thư lên, giọng bình tĩnh đến gần như lạnh.

“Trong thư mẫu thân ta viết, sau khi bà phát hiện phụ thân có liên quan đến khoản quân lương bị thiếu ở biên cảnh, bà từng muốn đem sổ sách giao ra ngoài. Nhưng bị người trong phủ phát hiện. Từ đó thuốc của bà bắt đầu có vấn đề.”

Nàng nhìn Tạ Thành Chương.

“Phụ thân, người nói Liễu di nương cắn bậy. Vậy lá thư này cũng là mẫu thân ta cắn bậy sao?”

Tạ Thành Chương môi giật giật: “Thư có thể làm giả.”

“Vậy sổ quân lương thì sao?”

Tạ Vãn Ninh lấy quyển sổ mỏng trong hộp gỗ ra.

Nàng không mở hết trước mặt mọi người, chỉ đưa phần có dấu Tĩnh An Hầu phủ và vài khoản lương thảo bị chia nhỏ cho Trường Bình quận chúa xem.

“Đây là sổ mẫu thân ta giấu trong hộp gỗ trầm hương. Hộp bị Liễu di nương giấu trong vách tường phòng cũ nhiều năm. Trong sổ có dấu riêng của Tĩnh An Hầu phủ, thời gian và số lượng quân lương bị chuyển đi đều khớp với lời mẫu thân ta viết.”

Từ quản sự tiến lên một bước.

“Quận chúa, Ninh Vương phủ cũng có hồ sơ án cũ liên quan khoản quân lương biên cảnh năm đó.”

Tạ Thành Chương đột nhiên nhìn sang Tiêu Hành Dạ.

Ánh mắt ông ta đầy kinh hãi.

Tiêu Hành Dạ từ đầu đến cuối vẫn đứng cách Tạ Vãn Ninh ba bước. Hắn không nói thay nàng, không cướp mất giây phút nàng tự tay vạch trần sự thật.

Nhưng khi cần, hắn chỉ cần một ánh mắt, Từ quản sự đã hiểu.

Từ quản sự lấy từ tay hộ vệ một phong hồ sơ đã niêm phong.

“Hồ sơ năm xưa ghi rõ, trước khi quân lương thất thoát bị phát hiện, từng có người gửi mật thư đến nha môn biên cảnh, nhắc rằng lương thảo qua tay vài thương hộ trung gian có vấn đề. Mật thư chưa kịp đến tay người có quyền xử lý thì người gửi đã mất liên lạc. Sau đó không lâu, Lâm phu nhân của Tĩnh An Hầu phủ qua đời vì bệnh.”

Hồ sơ được trình lên.

Trường Bình quận chúa mở xem, sắc mặt càng trầm.

Từ quản sự tiếp tục: “Trong hồ sơ còn có ghi chép về một cây trâm bạc khắc hoa lan được tìm thấy cùng bản nháp mật thư. Cây trâm ấy là vật của Lâm phu nhân. Ninh Vương điện hạ đã giao cho Tạ đại tiểu thư xem qua.”

Tạ Vãn Ninh cụp mắt.

Cây trâm bạc.

Lời hứa chưa thành của mẫu thân.

“Đại tiểu thư.” Trường Bình quận chúa nhìn nàng, giọng đã dịu hơn nhiều, “Những chứng cứ này bổn quận chúa sẽ lập tức bẩm Thái hậu. Việc liên quan quân lương và mạng người, không thể xử trong thiên điện này.”

Tạ Vãn Ninh cúi người.

“Vãn Ninh chỉ xin một điều.”

“Nói.”

“Trước khi vụ án tra rõ, xin giữ tất cả chứng cứ khỏi tay Tạ gia. Người của Tạ phủ, bao gồm phụ thân ta, Liễu di nương, Tạ Vân Dao, đều không được chạm vào hộp gỗ, thư tay, toa thuốc và sổ sách.”

Tạ Thành Chương giận dữ: “Tạ Vãn Ninh! Ngươi có biết mình đang làm gì không? Ngươi muốn tự tay hủy Tạ gia sao?”

Tạ Vãn Ninh quay sang nhìn ông ta.

Ánh mắt nàng không còn chút mong chờ nào.

“Không.”

Nàng nói.

“Là Tạ gia tự hủy mình từ ngày các người chọn để mẫu thân ta chết.”

Tạ Thành Chương như bị tát một cái, sắc mặt tái xanh.

“Tạ Vãn Ninh, ta là phụ thân ngươi!”

Tạ Vãn Ninh lặng lẽ nhìn ông ta.

Trong thân thể này, trái tim nguyên chủ dường như đau một lần cuối.

Đau vì câu nói ấy.

Đau vì bao năm mong chờ.

Đau vì cuối cùng cũng hiểu ra, người này không xứng với hai chữ phụ thân.

Nàng chậm rãi cúi đầu.

Không phải hành lễ.

Mà như đặt xuống chút chấp niệm cuối cùng thay nguyên chủ.

Khi ngẩng lên lần nữa, giọng nàng rất nhẹ.

“Từ giây phút mẫu thân ta bị giam trong chính viện, từ giây phút thuốc của bà bị đổi, từ giây phút người nhìn ta bị vu oan mà chỉ muốn đè xuống để giữ thể diện, người đã không còn là phụ thân của ta nữa.”

Tạ Thành Chương cứng đờ.

Tạ Vãn Ninh nhìn ông ta, gọi từng chữ rõ ràng:

“Tạ Hầu gia.”

Một tiếng này, cắt sạch tình cha con vốn đã mục ruỗng.

Liễu di nương quỳ dưới đất, bỗng bật cười khàn khàn.

Tạ Vân Dao thì hoàn toàn sụp xuống.

Nàng ta nhìn Tạ Vãn Ninh bằng ánh mắt vừa hận vừa sợ. Vừa rồi, chỉ trong một buổi cung yến, nàng ta từ một thứ nữ được người thương xót biến thành người mưu hại danh tiết đích tỷ. Mẹ nàng ta bị kéo vào chuyện hại chết chính thất. Phụ thân nàng ta cũng bị nghi liên quan án quân lương.

Tất cả những gì nàng ta từng dựa vào đều đang sụp đổ.

Trường Bình quận chúa ra lệnh: “Đưa Liễu thị, Tạ Vân Dao, Xuân Đào, Lưu ma ma và nam nhân kia xuống trông giữ, chờ nội thị tra hỏi. Tạ Hầu gia tạm thời không được rời cung, chờ Thái hậu và quan viên Hình bộ đến nghị xử.”

Tạ Thành Chương còn muốn nói, nhưng Tiêu Hành Dạ lạnh nhạt liếc qua.

“Hầu gia nên biết, chuyện quân lương không phải gia sự.”

Chỉ một câu, Tạ Thành Chương hoàn toàn im lặng.

Liễu di nương bị cung nhân kéo đi.

Trước khi rời điện, bà ta bỗng quay đầu nhìn Tạ Vãn Ninh.

Ánh mắt ấy vẫn hận.

Nhưng không còn thắng.

Tạ Vãn Ninh không tránh.

Nàng không cần bà ta nhận sai bằng nước mắt.

Cũng không cần bà ta hối hận.

Có những người, cả đời chỉ biết hối vì thua, không biết hối vì ác.

Tạ Vân Dao bị dìu đi, khóc đến gần như ngất. Lần này, không còn ai vội vàng chạy đến che chở cho nàng ta như trước.

Không còn phụ thân lập tức nói “Dao nhi không biết”.

Không còn di nương khóc thay.

Không còn Lục Hoài Cẩn đứng ra trách Tạ Vãn Ninh cay nghiệt.

Bởi vì trước mặt cung yến, trước mặt chứng cứ, nước mắt của nàng ta cuối cùng cũng mất tác dụng.

Ba ngày sau, kinh thành chấn động.

Tĩnh An Hầu Tạ Thành Chương bị đình quyền, giao Hình bộ và Đại Lý tự cùng tra. Hồ sơ Ninh Vương phủ đưa ra khớp với sổ sách trong hộp gỗ của Lâm Thanh Uyển. Năm đó khoản quân lương phía bắc thất thoát đúng là có dấu vết qua tay Tĩnh An Hầu phủ và vài thương hộ trung gian.

Liễu di nương bị xác nhận có liên quan đến việc đổi thuốc của Lâm Thanh Uyển. Tôn ma ma sau khi bị bắt đã khai rằng năm đó Liễu di nương sai người đổi Bạch Linh thảo thành Túc Hàn tử trong thuốc bổ. Đại phu cũ từng phát hiện bất thường cũng được tìm lại từ một thôn trang xa, xác nhận mình bị ép rời kinh sau khi nói thuốc của phu nhân có vấn đề.

Tạ Thành Chương không thừa nhận mình ra lệnh đổi thuốc.

Nhưng hắn không thể phủ nhận mình biết Lâm Thanh Uyển bị giam trong chính viện.

Không thể phủ nhận chính hắn đã thay người hầu bên cạnh bà.

Không thể phủ nhận hắn đã đổi đại phu ngay trong đêm.

Không thể phủ nhận sổ quân lương trong hộp có dấu Tĩnh An Hầu phủ.

Đôi khi, không cần một câu “ta giết nàng”.

Tất cả im lặng, che giấu và dung túng đã đủ thành tội.

Tạ Vân Dao bị xác nhận có liên quan âm mưu hủy danh tiết Tạ Vãn Ninh tại cung yến. Xuân Đào và Lưu ma ma đều khai rằng nàng ta biết kế hoạch, cũng từng hứa sau khi thành công sẽ cho Xuân Đào bạc và đưa ra khỏi phủ. Chỉ là không ngờ Tạ Vãn Ninh đoán trước, bẫy ngược lại rơi lên đầu bọn họ.

Từ đó, danh tiếng Tạ Vân Dao trong kinh thành hoàn toàn sụp đổ.

Những lời “thiện lương”, “yếu đuối”, “tài hoa” trước kia bỗng trở nên buồn cười.

Người ta bắt đầu nhớ lại: cây đàn nàng từng dùng trong yến tiệc là của hồi môn Lâm Thanh Uyển, trâm nàng từng cài là di vật chính thất, bình phong trong viện nàng là đồ cưới của mẹ đích tỷ.

Hóa ra thứ nữ thanh quý được người người khen ngợi ấy, từ đầu đến cuối đều được xây bằng đồ của người khác.

Ngày thứ năm sau cung yến, thánh chỉ đến Tĩnh An Hầu phủ.

Tạ Vãn Ninh quỳ trong chính sảnh nhận chỉ.

Nơi này từng là nơi Tạ Thành Chương ép nàng cúi đầu, từng là nơi Liễu di nương khóc lóc, từng là nơi Tạ Vân Dao giả vờ vô tội, từng là nơi Lục gia đến hủy hôn.

Bây giờ, chủ vị trống không.

Tạ Thành Chương bị giữ lại tra xét, không còn tư cách ngồi đó.

Liễu di nương bị giam.

Tạ Vân Dao bị cấm ra ngoài, chờ xử lý sau khi án chính kết thúc.

Trong chính sảnh chỉ còn lại vài quản sự run rẩy, Thanh Chi vẫn còn yếu nhưng cố đứng phía sau Tạ Vãn Ninh, A Ngọc cúi đầu ôm hộp văn thư, và Từ quản sự của Ninh Vương phủ đứng bên ngoài cửa.

Nội thị tuyên chỉ bằng giọng cao rõ:

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Lâm thị Thanh Uyển, chính thất Tĩnh An Hầu phủ, năm xưa của hồi môn phong phú, nay tra rõ bị phủ nội tự ý chiếm dụng, che giấu di vật, tổn hại quyền thừa kế của đích nữ. Tạ Vãn Ninh là nữ nhi ruột duy nhất của Lâm thị, chuẩn cho tiếp nhận toàn bộ của hồi môn còn lại của Lâm thị, bao gồm ruộng đất, cửa hàng, ngân phiếu, trang sức, đồ cổ, văn thư. Những món thất lạc hoặc hư hao do Tĩnh An Hầu phủ kê khai bồi thường.”

“Trong thời gian án Tạ Thành Chương chưa kết, Tạ Vãn Ninh được phép rời Tĩnh An Hầu phủ, tự lập viện trạch, không chịu quản thúc bởi Tạ phủ. Khâm thử.”

Tạ Vãn Ninh cúi đầu.

“Thần nữ Tạ Vãn Ninh tiếp chỉ.”

Thánh chỉ đặt vào tay nàng.

Lụa vàng có trọng lượng rất nhẹ.

Nhưng với nguyên chủ, đó là thứ nàng cả đời không dám mơ đến.

Quyền rời khỏi Tạ gia.

Quyền giữ của hồi môn mẫu thân.

Quyền không còn bị phụ thân, di nương, thứ muội dùng gia pháp và danh phận nhốt lại.

Thanh Chi đứng sau lưng nàng, nước mắt rơi xuống.

“Tiểu thư…”

Tạ Vãn Ninh đứng dậy, quay đầu nhìn quanh chính sảnh.

Nơi này vẫn như ngày nàng tỉnh dậy.

Vẫn những cột gỗ đỏ sẫm.

Vẫn những bình phong hoa văn cũ.

Vẫn mùi trầm hương quen thuộc.

Nhưng mọi thứ đã khác.

Ngày nàng tỉnh dậy, nàng là đích nữ bị phạt quỳ trong từ đường, bị ép nhận tội, không có ai tin.

Hôm nay, nàng đứng thẳng ở đây, trong tay là thánh chỉ, sau lưng là của hồi môn mẫu thân, trước mặt là cánh cửa mở rộng.

Nàng không cần ai ban ơn.

Nàng tự mình giành lấy.

Việc kiểm kê hồi môn kéo dài cả ngày.

Từ quản sự thay Ninh Vương phủ làm chứng. Quản sự Tạ phủ không ai dám lấp liếm nữa. Những rương gỗ được niêm phong lại, ngân phiếu đối chiếu từng tờ, khế đất và khế cửa hàng được đưa về tay Tạ Vãn Ninh.

Những món đã bị Tạ Vân Dao dùng qua được ghi riêng.

Món nào còn nguyên thì trả.

Món nào hư hao thì quy thành bạc bồi thường.

Cây đàn Hạc Âm cũng được đưa về. Trên thân đàn vẫn còn vết nứt hình trăng khuyết như danh sách ghi. Tạ Vãn Ninh đưa tay chạm nhẹ lên dây đàn, trong lòng bỗng rất yên tĩnh.

Đây không chỉ là đồ vật.

Đây là dấu vết Lâm Thanh Uyển từng tồn tại.

Là bằng chứng nguyên chủ không phải đứa con bị bỏ rơi.

Mẫu thân nàng từng chuẩn bị rất nhiều cho nàng.

Chỉ là bị người khác cướp đi quá lâu.

Buổi chiều, khi xe chở hồi môn đã xếp đầy ngoài cổng, một người đến xin gặp.

Lục Hoài Cẩn.

Hắn đứng dưới gốc cây trước Tê Vân viện, mặc áo trắng như những lần nguyên chủ từng nhớ. Chỉ là lần này, dáng vẻ ôn hòa tự tin đã không còn. Sắc mặt hắn tiều tụy, ánh mắt đầy phức tạp.

Tạ Vãn Ninh vốn không muốn gặp.

Nhưng nghĩ đến nguyên chủ từng đặt bao nhiêu chấp niệm lên người này, nàng vẫn đi ra.

Xem như cho cô nương ấy một dấu chấm hết.

Lục Hoài Cẩn thấy nàng, môi giật nhẹ.

“Vãn Ninh…”

Tạ Vãn Ninh dừng cách hắn vài bước.

“Lục công tử.”

Lục Hoài Cẩn sắc mặt trắng hơn.

Một tiếng “Lục công tử” ấy còn xa hơn cả ngàn dặm.

Hắn im lặng thật lâu mới nói: “Ta không biết Tạ Vân Dao là người như vậy.”

Tạ Vãn Ninh nhìn hắn.

“Ngươi không biết, hay không muốn biết?”

Lục Hoài Cẩn cứng lại.

Tạ Vãn Ninh nói tiếp: “Ở buổi thưởng hoa, ta đã nói rõ của hồi môn là của mẫu thân ta. Ngươi không nghe. Ở Tạ phủ, ta trả tín vật, ngươi vẫn nghĩ ta nói lời giận dỗi. Lục Hoài Cẩn, ngươi không phải không biết đúng sai. Ngươi chỉ là quen tin người khóc trước mặt mình.”

Lục Hoài Cẩn cúi đầu.

“Xin lỗi.”

Hai chữ ấy đến muộn quá lâu.

Nguyên chủ từng chờ.

Chờ hắn tin mình một lần.

Chờ hắn đứng về phía mình một lần.

Chờ hắn nói một câu xin lỗi.

Nhưng khi câu ấy thật sự đến, trong lòng Tạ Vãn Ninh lại không còn gợn sóng.

Nàng không phải nguyên chủ.

Nhưng nàng biết, ngay cả nguyên chủ còn sống, có lẽ cũng không cần lời xin lỗi này nữa.

“Lục công tử không cần xin lỗi ta.” Tạ Vãn Ninh nói, “Ngươi nên xin lỗi người từng thật lòng tin ngươi.”

Lục Hoài Cẩn ngẩng đầu: “Vậy chúng ta…”

“Không có chúng ta.”

Tạ Vãn Ninh ngắt lời hắn.

Gió chiều lướt qua Tê Vân viện, thổi chiếc lá khô rơi xuống giữa hai người.

“Ngày ta trả tín vật, hôn ước đã kết thúc. Từ nay về sau, Lục gia và ta không còn liên quan.”

Lục Hoài Cẩn môi mấp máy, còn muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng hắn không nói được.

Hắn nhìn Tạ Vãn Ninh xoay người rời đi.

Lần này, nàng thật sự không quay đầu.

Không còn cô nương đứng sau hắn, nhẹ giọng gọi Hoài Cẩn ca ca.

Không còn đường lui cũ bị nàng xem như hy vọng.

Hắn đã mất nàng từ lâu.

Chỉ là đến hôm nay mới nhận ra.

Hoàng hôn buông xuống.

Cổng Tĩnh An Hầu phủ mở rộng.

Từng rương hồi môn của Lâm Thanh Uyển được chuyển lên xe. Trên mỗi rương đều dán giấy niêm phong mới, ghi rõ tên món, số lượng, nguồn gốc. Thanh Chi và A Ngọc đứng bên cạnh kiểm đếm, mắt đỏ nhưng động tác rất cẩn thận.

Tạ Vãn Ninh bước ra từ cổng phủ.

Nàng mặc váy màu xanh nhạt, trên tóc cài cây trâm bạc khắc hoa lan mà Tiêu Hành Dạ từng đưa nàng xem. Cây trâm ấy vốn thuộc về Lâm Thanh Uyển. Hôm nay, cuối cùng nó cũng được cài trên tóc nữ nhi của bà.

Gió chiều thổi qua, làm tua áo nàng khẽ lay động.

Sau lưng nàng là Tĩnh An Hầu phủ.

Nơi từng nhốt nguyên chủ nhiều năm.

Nơi từng dùng gia pháp, hiếu đạo, danh phận và hôn ước để ép nàng cúi đầu.

Bây giờ cánh cổng ấy vẫn cao lớn như xưa.

Nhưng không còn đáng sợ nữa.

Tạ Vãn Ninh quay đầu nhìn thoáng qua.

Không có lưu luyến.

Không có hối tiếc.

Cũng không có tha thứ.

Có những nơi chỉ cần bước ra là được, không cần quay lại đốt thành tro mới gọi là thắng.

Thanh Chi đi đến bên nàng, giọng nghẹn ngào: “Tiểu thư, chúng ta thật sự rời khỏi đây rồi.”

Tạ Vãn Ninh nhìn những chiếc xe hồi môn phía trước.

“Ừ.”

“Sau này chúng ta đi đâu?”

Tạ Vãn Ninh chưa đáp.

Bên kia đường, một chiếc xe ngựa màu đen lặng lẽ dừng dưới gốc cây hòe.

Không treo quá nhiều trang sức, không phô trương, nhưng chỉ cần nhìn hộ vệ áo đen đứng bên cạnh, ai cũng biết đó là xe của Ninh Vương phủ.

Tiêu Hành Dạ đứng cạnh xe.

Hắn vẫn mặc huyền y, dáng vẻ lạnh lùng như thường ngày. Hoàng hôn rơi trên vai hắn, làm đường nét sắc lạnh dịu đi một chút.

Thấy Tạ Vãn Ninh bước ra, hắn không tiến lên ngay.

Chỉ đứng đó chờ.

Không giục.

Không hỏi nàng đã chuẩn bị xong chưa.

Không nhắc đến hôn ước.

Càng không nói nàng đã rời Tạ gia thì nên vào Ninh Vương phủ.

Tạ Vãn Ninh đi đến trước mặt hắn.

Hai người đứng đối diện nhau giữa ánh chiều tà.

Tiêu Hành Dạ nhìn cây trâm bạc trên tóc nàng, ánh mắt thoáng dừng lại.

“Rất hợp với nàng.”

Tạ Vãn Ninh khẽ chạm tay lên cây trâm.

“Đây là của mẫu thân ta.”

“Bây giờ là của nàng.”

Một câu rất đơn giản, nhưng khiến lòng Tạ Vãn Ninh hơi ấm lên.

Đúng vậy.

Bây giờ là của nàng.

Không chỉ cây trâm.

Còn cả tên của nàng, danh phận của nàng, hồi môn của mẫu thân, công đạo bị chôn vùi, và con đường sau này.

Tiêu Hành Dạ nhìn đoàn xe hồi môn phía sau nàng.

“Ta đã cho người chuẩn bị một tòa viện ở phố Nam. Yên tĩnh, gần cửa hàng của Lâm gia cũ. Nàng có thể ở đó trước. Nếu không thích, đổi nơi khác.”

Tạ Vãn Ninh nhìn hắn: “Điện hạ không hỏi ta có muốn vào Ninh Vương phủ không?”

Tiêu Hành Dạ bình tĩnh đáp: “Ta từng nói, Ninh Vương phủ không nhận một quân cờ bị ép đến.”

“Bây giờ ta không còn là quân cờ của Tạ gia.”

“Vậy càng không nên trở thành quân cờ của ta.”

Tạ Vãn Ninh nhìn hắn thật lâu.

Bỗng nhiên nàng cười rất nhẹ.

Từ khi xuyên vào thân xác này, nàng từng cười mỉa, cười lạnh, cười để phản kích. Nhưng đây là lần đầu tiên nụ cười ấy thật sự nhẹ nhõm.

“Tiêu Hành Dạ.”

Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên hắn.

Hộ vệ bên cạnh mí mắt giật nhẹ, nhưng Ninh Vương điện hạ không hề tức giận.

Hắn chỉ nhìn nàng.

“Ừ.”

Tạ Vãn Ninh nói: “Nếu sau này ta chọn Ninh Vương phủ, đó sẽ là vì ta muốn đi, không phải vì ta không còn nơi nào khác để đến.”

Tiêu Hành Dạ khẽ cong môi.

“Ta chờ ngày đó.”

Hắn không hứa hẹn hoa mỹ.

Không nói nàng nhất định phải chọn hắn.

Cũng không nói hắn có thể cho nàng tất cả.

Hắn chỉ hỏi: “Bây giờ, nàng muốn đi đâu?”

Tạ Vãn Ninh quay đầu nhìn con đường dài phía trước.

Ngoài cổng Tĩnh An Hầu phủ, kinh thành đang lên đèn. Những chiếc đèn lồng đỏ lần lượt sáng dọc con phố, người đi đường qua lại, tiếng xe ngựa, tiếng rao hàng, tiếng gió đêm hòa vào nhau.

Đây là thế giới xa lạ mà nàng từng bị ném vào trong tuyệt vọng.

Nhưng giờ đây, nàng đã có thể tự mình bước đi trong đó.

Nàng không còn là cô nương bị phạt quỳ trong từ đường.

Không còn là đích nữ bị buộc gả thay.

Không còn là vị hôn thê bị Lục gia dùng làm thể diện.

Không còn là quân cờ của bất kỳ ai.

Tạ Vãn Ninh ôm hộp gỗ trầm hương trong tay, bên trong là thư của mẫu thân, toa thuốc cũ, sổ sách và mảnh Thanh Uyên ngọc vỡ.

Nàng biết con đường phía trước chưa chắc bình yên.

Án quân lương còn phải tra tiếp.

Tạ Thành Chương còn phải nhận đủ hậu quả.

Những người từng góp tay trong cái chết của Lâm Thanh Uyển cũng sẽ lần lượt bị kéo ra ánh sáng.

Nhưng ít nhất từ hôm nay, nàng không còn bị nhốt trong Tạ gia.

Không còn phải xin ai cho mình một đường sống.

Nàng nhìn Tiêu Hành Dạ, rồi nhìn chiếc xe ngựa phía trước.

“Đến phố Nam trước.”

Tiêu Hành Dạ gật đầu.

Hắn không đưa tay kéo nàng.

Chỉ nghiêng người nhường đường.

Tạ Vãn Ninh bước lên xe ngựa của mình, không phải kiệu hoa, cũng không phải xe của Ninh Vương phủ. Là xe chở nàng rời khỏi nơi từng muốn nuốt nàng.

Thanh Chi và A Ngọc theo sau.

Bánh xe chậm rãi lăn về phía trước.

Tạ Vãn Ninh vén rèm, nhìn cánh cổng Tĩnh An Hầu phủ dần lùi lại sau lưng.

Trong lòng nàng rất yên tĩnh.

Nếu nguyên chủ còn ở đây, có lẽ cuối cùng cũng có thể nhắm mắt.

Mẫu thân, con gái của người đã ra khỏi chiếc lồng ấy rồi.

Nàng buông rèm xuống.

Phía trước là đèn đuốc kinh thành, là gió đêm, là con đường chưa biết sẽ dẫn đến đâu.

Nhưng lần này, hướng đi do nàng chọn.

Từ nay về sau, nàng không còn là quân cờ của Tạ gia. Còn con đường phía trước, dù là vương phủ hay thiên hạ rộng lớn, nàng đều sẽ tự mình chọn lấy.

· · ·
← Chương trước Mục lục Đây là chương cuối
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊