Khi Nhân Vật Muốn Giết Tác Giả
"Quyền kiểm soát cuối cùng đang được kích hoạt." "Thế giới bắt đầu nhiễu loạn." Dòng chữ đỏ treo lơ lửng trước mắt Tống Ý Chi.
Ngay sau đó, toàn bộ hội trường chìm vào bóng tối.
Tiếng hét vang lên.
Tiếng ly thủy tinh rơi xuống sàn vỡ tan.
Tiếng ghế bị đẩy đổ.
Nhưng tất cả âm thanh ấy rất nhanh bị một tiếng rè chói tai nuốt mất.
Màn hình lớn sau sân khấu sáng lên rồi tắt phụt, lại sáng lên. Những dòng chữ hỗn loạn tràn qua màn hình như nước lũ:
【Vai nữ chính mất quyền ưu tiên.】
【Tuyến nữ phụ thoát khỏi kết cục tử vong.】
【Nam chính nguyên tác không hoàn thành phán xét.】
【Nhân vật bị xóa đang khôi phục.】
【Cốt truyện chính mất ổn định.】
Đồng hồ treo tường bắt đầu chạy ngược.
Kim giây lùi từng nấc.
Mười hai.
Mười một.
Mười.
Tống Ý Chi cảm thấy mặt đất dưới chân rung lên.
Không phải động đất.
Mà như cả thế giới này đang bị ai đó lật từng trang, lật quá nhanh, khiến những cảnh chưa kịp kết thúc đã bị cảnh khác chồng lên.
Một khách mời đứng gần cửa bỗng lẩm bẩm:
"Tống Ý Chi, cô đúng là độc ác…"
Nói được nửa câu, ông ta khựng lại, hoảng hốt bịt miệng.
"Tôi… tôi vừa nói gì vậy?"
Một nữ phóng viên cầm máy quay bỗng cứng người, mắt trống rỗng, đọc như thuộc lòng:
"Hạ tiểu thư yếu đuối nhưng kiên cường, còn Tống Ý Chi dùng quyền thế ép người…"
Nhưng chỉ vài giây sau, cô ta giật mình tỉnh lại, mặt trắng bệch.
"Tôi không viết câu đó… bản thảo phỏng vấn của tôi không có câu đó…"
Những câu thoại cũ bắt đầu tràn ra từ miệng người trong hội trường.
Có người vừa nói vừa khóc.
Có người nói xong mới nhận ra mình không hề muốn nói vậy.
Có người bỗng ôm đầu vì ký ức lạ chen vào đầu.
Thế giới đang ép mọi người trở lại vai diễn.
Nhưng vai diễn đã bị phá.
Nó không thể vận hành trơn tru nữa.
Vì vậy, tất cả bắt đầu lỗi.
Tống Ý Chi đứng giữa sân khấu, sắc mặt trắng đi nhưng không lùi.
Cô nhìn Hạ Ninh.
Hạ Ninh đứng giữa bóng tối và ánh màn hình chập chờn, không còn dáng vẻ dịu dàng yếu ớt.
Váy trắng trên người cô ta bị ánh đỏ từ màn hình nhuộm thành màu máu nhạt.
Cô ta nhìn Tống Ý Chi, khóe môi cong lên.
"Cô thấy chưa?"
Giọng Hạ Ninh rất nhẹ.
Nhưng trong hội trường hỗn loạn, nó lại rõ đến đáng sợ.
"Đây mới là dáng vẻ thật của thế giới này."
Tống Ý Chi nắm chặt micro trong tay.
"Hạ Ninh, dừng lại."
"Dừng?" Hạ Ninh bật cười. "Tại sao tôi phải dừng?"
Cô ta bước lên một bậc thềm sân khấu.
Không ai cản.
Hoặc không ai dám cản.
"Các người vừa mới nhìn tôi như quái vật. Nhìn tôi như kẻ thao túng, kẻ giả tạo, kẻ đáng sợ." Hạ Ninh nhìn quanh hội trường. "Nhưng trước đây thì sao? Khi tôi bị viết để ngã, để khóc, để bị hiểu lầm, để bị thương, có ai hỏi tôi có muốn không?"
Không ai trả lời.
Cố Dạ Bạch đứng cách đó không xa, sắc mặt tái nhợt.
Những mảnh ký ức đang xé đầu hắn.
Hắn thấy mình đứng trong nhiều cảnh khác nhau.
Ở sảnh tiệc, hắn lạnh lùng nhìn Tống Ý Chi bị mọi người chỉ trích.
Ở bệnh viện, hắn nghe Hạ Ninh khóc rồi lập tức kết luận Tống Ý Chi sai.
Ở hành lang trường cũ, hắn thấy Tống Ý Chi muốn giải thích, nhưng cổ họng hắn lại tự nói ra những câu tổn thương.
"Đủ rồi, Ý Chi."
"Cô đừng khiến tôi thất vọng thêm nữa."
"Tại sao lần nào cô cũng nhắm vào Hạ Ninh?"
Những câu ấy từng khiến hắn nghĩ mình đang bảo vệ người vô tội.
Nhưng giờ hắn thấy rõ, nhiều lần hắn thậm chí chưa kịp suy nghĩ.
Cảm xúc đã được đặt sẵn.
Lời nói đã được đặt sẵn.
Ngay cả sự thất vọng của hắn cũng như một trang kịch bản được nhét vào tay.
Cố Dạ Bạch ôm đầu, lùi lại một bước.
"Không…"
Ở góc hội trường, Triệu Mạn cũng run rẩy.
Cô ta nhìn Hạ Ninh, rồi nhìn bàn tay mình.
Trong đầu cô ta xuất hiện từng cảnh mình đứng ra làm chứng.
Từng lần nói "tôi tận mắt nhìn thấy".
Từng lần nói "Hạ Ninh chỉ là quá thiện lương".
Nhưng đằng sau mỗi câu thoại, cô ta thấy một dòng chữ mờ:
【Công cụ đẩy xung đột.】
Triệu Mạn bật khóc.
"Tôi… tôi không muốn làm chứng như vậy…"
Hạ Ninh nghe thấy, nhưng không quay đầu.
Cô ta chỉ nhìn Tống Ý Chi.
"Cô thấy không? Không chỉ tôi. Tất cả chúng tôi đều là công cụ trong tay người viết."
Tống Ý Chi nhìn những người đang ôm đầu, run rẩy, nói ra những câu không thuộc về mình.
Cổ họng cô nghẹn lại.
Đây là lỗi của cô.
Không phải tất cả.
Nhưng bắt đầu từ cô.
Cô từng ngồi sau màn hình, nghĩ chỉ cần tuyến truyện hợp lý, chỉ cần xung đột đủ mạnh, chỉ cần nhân vật phục vụ cao trào, mọi thứ đều có thể được sửa.
Một nhân chứng có thể được thêm vào.
Một hiểu lầm có thể được kéo dài.
Một người cha có thể lạnh hơn.
Một nam chính có thể mù quáng hơn.
Một nữ chính có thể khổ hơn.
Một nữ phụ có thể ác hơn.
Một Lục Hoài Thâm có thể bị xóa.
Vì "câu chuyện cần vậy".
Tống Ý Chi hít vào một hơi rất sâu.
"Hạ Ninh, cô không sai khi muốn thoát khỏi số phận bị viết sẵn."
Hạ Ninh nhìn cô.
Ánh mắt cô ta lạnh đi.
Tống Ý Chi nói tiếp:
"Cô sai khi lấy quyền đó để viết số phận người khác."
Hạ Ninh cười khẩy.
"Câu này từ miệng cô nói ra, không thấy buồn cười sao?"
"Buồn cười." Tống Ý Chi đáp. "Nhưng vẫn phải nói."
Cô bước xuống một bậc, nhìn thẳng vào Hạ Ninh.
"Tôi từng viết đau khổ của cô. Tôi từng khiến cô phải chịu những cảnh mà tôi gọi là cao trào. Tôi từng tự nhủ đó chỉ là truyện, chỉ là chữ, chỉ là nhân vật."
Giọng cô hơi khàn.
"Đó là lỗi của tôi."
Hạ Ninh nhìn cô không chớp mắt.
"Nhưng cô dùng lỗi của tôi để biến Cố Dạ Bạch thành người bị sửa ký ức. Dùng Triệu Mạn làm công cụ. Dùng dư luận làm dao. Dùng một chiếc xe tải để giết tôi. Dùng cả thế giới này làm con tin."
Tống Ý Chi dừng lại.
"Hạ Ninh, đó là lựa chọn của cô."
Nụ cười trên môi Hạ Ninh biến mất.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ hội trường lại rung mạnh.
Màn hình lớn phía sau chuyển sang một trang bản thảo trắng.
Không.
Không chỉ màn hình.
Không gian trước mặt Tống Ý Chi cũng bị kéo ra thành một trang giấy khổng lồ.
Những đường viền của hội trường nhòe đi.
Ghế, ánh đèn, sàn nhà, người đứng xung quanh đều như bị tách khỏi thực tại, biến thành những nét mực đen chưa khô.
Một cây bút hiện ra trước mặt Tống Ý Chi.
Thân bút màu đen.
Đầu bút đỏ.
Giống hệt cây bút cô từng dùng để gạch bỏ Lục Hoài Thâm trong ký ức.
Dòng cảnh báo đỏ hiện lên:
【Tác giả đã khôi phục quyền viết.】
【Có thể sửa lỗi cốt truyện.】
【Có thể xóa nguồn nhiễu loạn.】
Bên dưới, một dòng chữ khác xuất hiện:
【Nguồn nhiễu loạn: Hạ Ninh.】
Tống Ý Chi đứng yên.
Hạ Ninh nhìn cây bút kia, sau đó bật cười.
"Cuối cùng cũng đến rồi."
Tống Ý Chi không động.
Hạ Ninh bước về phía cô, ánh mắt sáng lên vì oán hận và tuyệt vọng trộn lẫn.
"Viết đi."
Tống Ý Chi nhìn cô ta.
Hạ Ninh chỉ vào ngực mình.
"Chỉ cần viết một câu thôi. Hạ Ninh biến mất. Hạ Ninh không còn tồn tại. Hạ Ninh trả lại quyền kiểm soát."
Cô ta cười lạnh.
"Dễ lắm mà. Cô vốn giỏi nhất chuyện quyết định số phận người khác."
Câu nói ấy như một cái tát quất thẳng vào mặt Tống Ý Chi.
Tay cô khẽ run.
Chỉ cần viết.
Chỉ cần xóa Hạ Ninh.
Thế giới sẽ ngừng nhiễu loạn.
Những người kia sẽ thoát khỏi sự thao túng của Hạ Ninh.
Tuyến tử vong sẽ biến mất.
Cô có thể sống.
Lục Hoài Thâm sẽ không bị kéo vào sụp đổ.
Cố Dạ Bạch sẽ nhớ lại sự thật.
Tống gia, truyền thông, tất cả có thể trở lại ổn định.
Một câu thôi.
Hạ Ninh biến mất.
Cô giơ tay, cầm lấy cây bút.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào thân bút, ký ức lại tràn về.
Cô thấy mình ở căn phòng thuê nhỏ ngoài đời.
Thấy những bình luận thúc giục.
Thấy mình kéo bút đỏ gạch qua tên Lục Hoài Thâm.
Thấy dòng ghi chú:
"Không dùng tuyến này. Xóa."
Một người biến mất khỏi trung tâm câu chuyện chỉ vì cô thấy hắn "khó viết".
Một cuộc đời bị đẩy ra ngoài lề chỉ bằng vài chữ.
Tống Ý Chi siết chặt cây bút.
Hạ Ninh nhìn cô.
"Sao không viết?"
Tống Ý Chi không trả lời.
Hạ Ninh tiến thêm một bước.
"Không phải cô muốn sửa sai sao? Không phải cô muốn cứu thế giới này sao? Tôi là nguồn nhiễu loạn. Xóa tôi đi, mọi thứ sẽ ổn."
Cô ta nghiêng đầu, nụ cười đầy mỉa mai.
"Hay cô lại muốn giả vờ nhân từ?"
Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh.
Trong mắt cô không có thương xót dễ dãi.
Cũng không có tha thứ.
Chỉ có mệt mỏi, đau đớn và một sự tỉnh táo rất lạnh.
"Tôi không tha thứ cho cô."
Hạ Ninh khựng lại.
"Tôi không tha thứ việc cô sửa ký ức người khác. Không tha thứ việc cô dựng chứng cứ giả. Không tha thứ việc cô cố giết tôi. Không tha thứ việc cô kéo cả thế giới cùng sụp chỉ vì cô không muốn mất vai nữ chính."
Hạ Ninh nhìn cô chằm chằm.
Tống Ý Chi cúi mắt nhìn cây bút.
"Nhưng nếu tôi xóa cô, tôi vẫn đang làm cùng một chuyện."
Giọng cô rất nhẹ.
"Vẫn là người đứng ngoài trang giấy, quyết định ai đáng sống, ai đáng biến mất."
Cây bút trong tay cô run lên.
Không gian xung quanh lại nhiễu loạn.
Dòng cảnh báo chớp đỏ liên tục:
【Vui lòng xóa nguồn nhiễu loạn.】
【Nếu không xóa, thế giới sẽ tiếp tục sụp tuyến.】
【Tác giả cần hoàn thành sửa lỗi.】
Tống Ý Chi nhìn chữ "tác giả".
Lần đầu tiên, cô cảm thấy nó không còn là một danh xưng.
Mà là một cái xiềng.
Một lời dụ dỗ.
Một quyền lực khiến người ta tưởng mình có thể cứu tất cả bằng cách quyết định thay tất cả.
Đúng lúc đó, một bàn tay đặt nhẹ lên cổ tay cô.
Tống Ý Chi quay đầu.
Lục Hoài Thâm đứng bên cạnh cô từ lúc nào.
Ánh sáng đỏ từ trang bản thảo hắt lên gương mặt hắn, khiến đường nét vốn lạnh càng thêm sâu.
Hắn nhìn cây bút trong tay cô.
Không giật lấy.
Không ngăn bằng sức.
Chỉ đứng đó.
"Lục Hoài Thâm…"
Giọng Tống Ý Chi rất khẽ.
Hắn nhìn cô.
Trong mắt hắn có ký ức vừa khôi phục.
Có đau.
Có bóng tối của những năm tháng bị đẩy khỏi cốt truyện.
Có vết thương của người từng bị cô xóa chỉ bằng một dòng.
Nhưng hắn vẫn đứng cạnh cô.
Không phải trước mặt.
Không phải sau lưng.
Mà là bên cạnh.
Lục Hoài Thâm nói:
"Đừng vì muốn sửa sai mà trở lại thành người cầm dây."
Tống Ý Chi sững lại.
Câu nói ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng như phá vỡ tiếng rè trong đầu cô.
Đừng vì muốn sửa sai mà trở lại thành người cầm dây.
Đúng.
Nếu cô xóa Hạ Ninh, cô có thể cứu nhiều người trong khoảnh khắc này.
Nhưng sau đó thì sao?
Ai đảm bảo cô sẽ không tiếp tục dùng quyền đó để sửa một người khác?
Ai đảm bảo lần sau khi thế giới hỗn loạn, cô sẽ không lại cầm bút quyết định ai nên tồn tại, ai nên rời sân khấu?
Tác giả toàn năng vốn là khởi đầu của mọi bi kịch.
Không thể dùng chính thứ đó để kết thúc bi kịch.
Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh.
Hạ Ninh gằn giọng:
"Cô không dám viết?"
"Không."
"Vậy cô muốn chết cùng tôi sao?"
"Cũng không."
Tống Ý Chi xoay cây bút trong tay.
Dòng cảnh báo vẫn thúc giục cô xóa Hạ Ninh.
Nhưng cô không nhìn nó nữa.
Cô nhìn trang giấy trắng.
Nếu thế giới này sụp vì mọi người bị ép làm nhân vật trong kịch bản…
Vậy nguồn lỗi thật sự không phải Hạ Ninh.
Cũng không chỉ là cô.
Nguồn lỗi là luật khiến một người có thể viết số phận của người khác.
Tống Ý Chi đặt đầu bút xuống trang giấy.
Hạ Ninh nhìn cô, ánh mắt căng cứng.
Lục Hoài Thâm không nói gì.
Cố Dạ Bạch đứng cách đó không xa, sắc mặt tái nhợt nhưng không bước đến cản.
Triệu Mạn và những người xung quanh đều im lặng.
Tất cả như đang chờ một câu phán quyết.
Tống Ý Chi viết.
Không phải "Hạ Ninh biến mất".
Không phải "Tống Ý Chi chiến thắng".
Không phải "mọi người trở lại đúng vai".
Cô viết:
"Không ai còn bị buộc phải sống theo vai diễn đã viết sẵn."
Ngay khi nét cuối cùng hạ xuống, cả trang giấy rung mạnh.
Dòng cảnh báo đỏ méo mó:
【Lệnh không hợp lệ.】
【Tác giả đang từ bỏ quyền kiểm soát.】
【Không thể xác định nhân vật chính.】
【Không thể xác định phản diện.】
【Không thể xác định tuyến kết cục.】
Hạ Ninh mở to mắt.
"Cô viết cái gì?"
Tống Ý Chi nhìn cô ta.
"Không phải kết cục của cô."
Hạ Ninh lùi lại nửa bước.
Tống Ý Chi tiếp tục:
"Cũng không phải kết cục của tôi."
Cây bút trong tay cô bắt đầu nứt.
"Là xóa luật bắt chúng ta phải có kết cục do người khác định sẵn."
Hạ Ninh nhìn trang giấy, sắc mặt lần đầu có vẻ thật sự hoảng.
"Không thể nào…"
Cô ta lao tới định giật cây bút.
Nhưng Lục Hoài Thâm bước lên, chặn trước mặt Tống Ý Chi.
Hắn không đánh Hạ Ninh.
Chỉ chắn lại.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo.
"Đủ rồi."
Hạ Ninh nhìn hắn, giọng gần như vỡ ra:
"Anh cũng đứng về phía cô ta? Cô ta xóa anh! Cô ta bỏ rơi anh!"
Lục Hoài Thâm nhìn Hạ Ninh.
"Đúng."
Hai chữ ấy khiến Tống Ý Chi đau nhói.
Nhưng hắn nói tiếp:
"Nhưng tôi không cần cô dùng oán hận của cô để trả thù thay tôi."
Hạ Ninh khựng lại.
Lục Hoài Thâm nói:
"Tôi bị xóa là vết thương của tôi. Tôi tự quyết định phải làm gì với nó."
Câu này như một nhát cắt khác vào thế giới đang nhiễu loạn.
Màn hình lớn hiện thêm một dòng:
【Nhân vật bị xóa từ chối quay lại vai được chỉ định.】
【Tuyến Lục Hoài Thâm tự xác lập.】
Cố Dạ Bạch bỗng ngẩng đầu.
Trong mắt hắn, mưa Nam Sơn cuối cùng rõ hơn.
Hắn thấy cô gái kéo mình ra khỏi xe.
Thấy Hạ Ninh đứng dưới ánh đèn bệnh viện sau đó, được tất cả mọi người cảm ơn.
Thấy chính mình tỉnh lại, muốn hỏi người mặc áo đỏ ở đâu, nhưng câu hỏi bị nuốt mất.
Một dòng chữ từng đè lên ký ức của hắn:
【Nam chính cần mang ơn nữ chính.】
Cố Dạ Bạch lùi lại, mặt trắng bệch.
Hắn nhìn Hạ Ninh.
"Hạ Ninh… người cứu tôi không phải cô."
Hạ Ninh không nhìn hắn.
Hoặc cô ta không dám nhìn.
Cố Dạ Bạch khàn giọng:
"Cô biết từ đầu."
Hạ Ninh quay đầu quát:
"Biết thì sao? Nếu không phải cô ta sửa tôi thành nữ chính đáng thương, tôi cần thứ ân tình đó sao?"
Cố Dạ Bạch đứng yên.
Lần đầu tiên, hắn không phản bác.
Cũng không lao đến bảo vệ.
Chỉ nhìn Hạ Ninh như nhìn một người vừa quen vừa xa lạ.
Không gian quanh hội trường tiếp tục vỡ.
Nhưng không còn vỡ theo cách sụp đổ.
Mà giống như lớp sơn cũ bong ra khỏi tường, để lộ bề mặt thật bên dưới.
Những câu thoại ép buộc dần tan.
Những dòng chữ định vai rơi xuống như tro bụi.
Người trong hội trường lần lượt tỉnh lại khỏi ký ức chồng chéo.
Nhưng trang giấy trắng trước mặt Tống Ý Chi vẫn chưa biến mất.
Cây bút trong tay cô nứt đến gần đầu bút.
Dòng chữ cô vừa viết đang lan ra khắp mặt giấy, nhưng ở cuối trang, một câu hỏi mới hiện lên.
Không đỏ.
Không đen.
Mà là màu xám nhạt, giống một câu hỏi không thuộc về bất kỳ phe nào:
"Cô muốn viết kết cục cho ai?"
Tống Ý Chi nhìn câu đó.
Cả người chậm rãi cứng lại.
Cô tưởng mình đã chọn không viết kết cục cho ai.
Nhưng trang giấy vẫn hỏi.
Có lẽ vì cô vẫn cầm bút.
Có lẽ vì chỉ cần cô còn là tác giả, thế giới vẫn sẽ hỏi cô muốn viết cho ai.
Viết cho Hạ Ninh một kết cục trừng phạt?
Viết cho Lục Hoài Thâm một kết cục được trả lại mọi thứ?
Viết cho Cố Dạ Bạch một kết cục chuộc lỗi?
Viết cho Tống Ý Chi một kết cục sống sót?
Hay viết cho chính cô một lối thoát khỏi tội lỗi?
Lục Hoài Thâm nhìn câu hỏi trên trang giấy.
Hắn không nói.
Không thay cô chọn.
Hạ Ninh đứng phía đối diện, mắt đỏ lên, vẫn đầy oán hận, nhưng lần đầu tiên không còn chắc chắn mình sẽ thắng.
Cố Dạ Bạch cúi đầu, ký ức vừa vỡ khiến hắn không còn tư cách nói gì.
Tất cả đều chờ.
Tống Ý Chi nhìn trang giấy trắng.
Cây bút trong tay cô run nhẹ.
Trên trang giấy chỉ còn một câu hỏi:
"Cô muốn viết kết cục cho ai?"