Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao?
Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? · 📖

Kịch Bản Bắt Tôi Nhận Tội

Chương 2 chương Hoàn thành

Dòng chữ kia biến mất rất nhanh. Nhanh đến mức Tống Ý Chi gần như nghi ngờ vừa rồi chỉ là ảo giác do đầu óc quá căng thẳng tạo ra.

Nhưng cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng vẫn còn đó.

"Tác giả đã vào truyện."

Năm chữ ấy giống như một cây kim nhỏ, đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong đầu cô. Không đau dữ dội, nhưng âm ỉ, dai dẳng, khiến người ta không thể xem như chưa từng nhìn thấy.

Tống Ý Chi đứng giữa sảnh tiệc sáng rực, xung quanh vẫn là những ánh mắt phức tạp đang nhìn mình. Có nghi ngờ, có khó chịu, có tò mò, cũng có cả cảm giác không cam lòng vì vở kịch hay vừa rồi không phát triển theo hướng họ mong muốn.

Cô ép mình hít vào một hơi.

Không được loạn.

Vừa xuyên sách đã bị xét xử công khai, đã đủ xui xẻo rồi. Nếu bây giờ còn tự dọa mình phát điên, vậy cô thật sự có thể đặt trước chỗ trong danh sách nữ phụ chết thảm.

Tống Ý Chi nâng tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn trên váy.

Động tác này rơi vào mắt mọi người lại thành vẻ kiêu ngạo quen thuộc của Tống đại tiểu thư.

Nhưng chỉ có chính cô biết, đầu ngón tay mình lạnh đến mức gần như mất cảm giác.

Cố Dạ Bạch vẫn đứng trước mặt cô.

Hắn nhìn cô, ánh mắt sâu hơn lúc đầu rất nhiều.

Không còn chỉ là chán ghét đơn thuần.

Có nghi ngờ.

Có dò xét.

Cũng có một chút bực bội vì mọi thứ không nằm trong tầm kiểm soát.

"Camera tôi sẽ cho người kiểm tra." Cố Dạ Bạch nói, giọng lạnh nhạt. "Nhưng trước khi có kết quả, cô tốt nhất đừng rời khỏi đây."

Tống Ý Chi nhướng mày.

Nếu là nữ phụ nguyên tác, câu tiếp theo chắc chắn sẽ là: "Anh dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi? Cố Dạ Bạch, anh đừng tưởng tôi thích anh thì anh muốn làm gì cũng được!"

Sau đó, toàn trường càng thêm khẳng định cô vừa ngu vừa độc.

Tống Ý Chi vừa nghĩ đến đây, cổ họng bỗng nhiên nghẹn lại.

Không phải cảm giác bình thường.

Giống như có thứ gì đó vô hình từ trong lồng ngực bò lên, quấn chặt lấy cổ cô, ép môi cô phải mở ra.

Câu thoại kia lại hiện lên trong đầu.

Từng chữ một.

Rõ ràng đến đáng sợ.

"Anh dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi…"

Môi Tống Ý Chi khẽ động.

Cô gần như đã nghe thấy giọng mình sắp bật ra câu nói đó.

Không.

Lại nữa.

Cơ thể này đang ép cô đi theo nguyên tác.

Tống Ý Chi siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Cơn đau giúp cô giành lại một chút tỉnh táo.

Cô nhìn Cố Dạ Bạch, chậm rãi cong môi.

"Được thôi."

Hai chữ rất nhẹ rơi xuống.

Không chỉ Cố Dạ Bạch khựng lại.

Ngay cả mấy vị khách đứng gần đó cũng sửng sốt.

Tống Ý Chi nói gì?

Được thôi?

Cô vậy mà không nổi giận?

Không mắng người?

Không nhân cơ hội chứng minh mình "đau lòng vì Cố Dạ Bạch không tin cô"?

Tống Ý Chi cảm nhận được lực siết nơi cổ họng bỗng mạnh hơn.

Trước mắt cô có một dòng chữ trắng nhạt chớp tắt.

"Lời thoại bắt buộc chưa hoàn thành."

"Đang hiệu chỉnh hành vi nhân vật."

Cơn đau đầu đột ngột ập xuống.

Tống Ý Chi suýt nữa đứng không vững.

Cô cắn răng, trên mặt vẫn giữ nụ cười như không có chuyện gì.

Hiệu chỉnh hành vi?

Tốt lắm.

Cô còn tưởng mình xuyên vào truyện, không ngờ còn tặng kèm chế độ điều khiển thân thể.

Thế giới này tiết kiệm thật, đến quyền tự do nói chuyện cũng không phát.

Cố Dạ Bạch nhận ra sắc mặt cô hơi trắng, mày nhíu lại.

"Tống Ý Chi?"

"Cố thiếu yên tâm." Tống Ý Chi chậm rãi nói, từng chữ như phải dùng hết sức kéo ra khỏi kẽ răng. "Trước khi camera được kiểm tra xong, tôi không đi đâu cả."

Dòng chữ trước mắt lại giật mạnh.

"Lời thoại bắt buộc lệch hướng."

"Tuyến nữ phụ lệch 3%."

Tống Ý Chi thở ra rất khẽ.

Lệch thì lệch.

Cô còn muốn lệch thêm vài trăm phần trăm.

Hạ Ninh vẫn được người bên cạnh đỡ đứng dậy. Cô ta cúi đầu, mái tóc dài che đi nửa gương mặt, nhìn qua yếu ớt đến mức khiến người ta thương xót.

Nhưng khi Tống Ý Chi nói ra câu "không đi đâu cả", Hạ Ninh ngẩng lên rất nhanh.

Chỉ một thoáng.

Ánh mắt cô ta không còn dịu dàng.

Trong đôi mắt ướt nước đó lóe lên một tia lạnh rất nhỏ.

Nhanh đến mức nếu không phải Tống Ý Chi vẫn luôn chú ý đến cô ta, có lẽ đã bỏ qua.

Tống Ý Chi trong lòng khẽ động.

Ánh mắt đó không giống nguyên nữ chính dịu dàng vô hại trong trí nhớ.

Ít nhất, không giống một người chỉ đơn thuần bị hại.

Hạ Ninh rất nhanh lại cúi đầu, giọng mềm yếu vang lên:

"Dạ Bạch, không cần kiểm tra nữa đâu. Chuyện hôm nay cứ bỏ qua đi. Tôi không muốn vì tôi mà ảnh hưởng đến quan hệ giữa anh và Ý Chi."

Tống Ý Chi nghe xong, trong lòng lập tức tặng Hạ Ninh một tràng pháo tay.

Hay.

Quá hay.

Một câu nói vừa thể hiện cô ta rộng lượng, vừa nhắc mọi người rằng giữa Tống Ý Chi và Cố Dạ Bạch có vấn đề tình cảm, lại ngầm ám chỉ Tống Ý Chi vì ghen nên gây chuyện.

Đúng là nữ chính nguyên tác.

Nói một câu, cắm ba nhát dao.

Cố Dạ Bạch nhìn Hạ Ninh, giọng dịu xuống vài phần.

"Cô không cần thay cô ta nói chuyện."

Tống Ý Chi suýt nữa cười thành tiếng.

Thay cô nói chuyện?

Nếu đây gọi là nói đỡ, vậy ném đá chắc cũng được tính là mát-xa.

Triệu Mạn thấy Hạ Ninh đã mở lời, lập tức tiếp tục đứng ra.

"Đúng vậy, Hạ Ninh, cậu đừng mềm lòng nữa. Có vài người chính là vì cậu quá hiền nên mới được nước lấn tới."

Nói xong, cô ta quay sang Tống Ý Chi.

"Tống tiểu thư, dù cô có nói thế nào cũng không thay đổi được việc lúc Hạ Ninh ngã, cô là người đứng gần cô ấy nhất. Cậu ấy không truy cứu là vì cậu ấy thiện lương, không có nghĩa là cô không làm gì sai."

Rất tốt.

Nhân chứng giả lại tự dâng đến cửa.

Tống Ý Chi nghiêng đầu nhìn Triệu Mạn.

"Triệu tiểu thư, tôi phát hiện trí nhớ của cô rất thú vị."

Triệu Mạn cau mày. "Cô có ý gì?"

"Khi tôi hỏi cô đứng ở đâu, cô nói không nhớ rõ. Khi tôi hỏi khoảng cách bao xa, cô nói tình huống hỗn loạn. Nhưng khi kết luận tôi đáng nghi, cô lại chắc chắn hơn cả camera."

Mấy người đứng gần đó bắt đầu nhìn Triệu Mạn.

Triệu Mạn tức giận nói: "Đây là suy luận bình thường!"

"Suy luận bình thường phải dựa trên dữ kiện bình thường." Tống Ý Chi bình tĩnh nói. "Vậy tôi hỏi cô lần nữa. Lúc Hạ Ninh ngã, cô nghe thấy tiếng gì trước?"

Triệu Mạn ngẩn ra.

"Tiếng gì?"

"Tiếng kêu của Hạ Ninh, tiếng ly rơi, tiếng bước chân, hay tiếng người khác hô lên?"

Triệu Mạn cứng người.

Tống Ý Chi nhìn cô ta, giọng không cao, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

"Nếu cô thật sự ở gần hiện trường, cô sẽ nhớ phản ứng đầu tiên. Người chứng kiến sự cố thường không nhớ hết mọi chi tiết, nhưng sẽ nhớ thứ khiến mình quay đầu lại."

Triệu Mạn mấp máy môi.

"Tôi… tôi nghe thấy Hạ Ninh kêu đau."

"Vậy lúc đó cô đang nhìn hướng nào?"

"Tôi…"

"Nhìn Hạ Ninh, nhìn tôi, hay nhìn chỗ khác?"

Triệu Mạn bắt đầu hoảng.

"Tôi lúc đó đang nói chuyện với người khác, nghe tiếng mới quay lại…"

Tống Ý Chi khẽ cười.

"Vậy cô không nhìn thấy quá trình Hạ Ninh ngã."

Sảnh tiệc lại im lặng.

Triệu Mạn như nhận ra mình vừa nói hớ, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Cô ta vội vàng bổ sung: "Nhưng lúc tôi quay lại thì cô đứng gần Hạ Ninh nhất!"

"Cho nên cô chỉ nhìn thấy kết quả, không nhìn thấy quá trình." Tống Ý Chi nói. "Vậy câu ‘Tống Ý Chi đẩy Hạ Ninh’ không phải lời chứng, mà là suy đoán."

Triệu Mạn bị chặn đến không nói được.

Tống Ý Chi quay sang nhìn Cố Dạ Bạch.

"Cố thiếu, anh nghe thấy rồi chứ?"

Cố Dạ Bạch không đáp ngay.

Hắn nhìn Triệu Mạn, ánh mắt hơi trầm xuống.

Triệu Mạn theo bản năng né tránh ánh mắt hắn.

Hạ Ninh khẽ siết tay.

Dù biểu cảm trên mặt cô ta vẫn mềm yếu, nhưng các khớp ngón tay đã hơi trắng.

Tống Ý Chi không bỏ qua chi tiết đó.

Cô vốn định tiếp tục hỏi thêm một câu, nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại lần nữa.

Lần này, cảm giác mạnh hơn trước rất nhiều.

Một câu thoại khác ép lên đầu lưỡi cô.

"Các người cấu kết với nhau hại tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai!"

Đây là lời thoại nữ phụ nguyên tác sau khi bị nhân chứng chỉ trích.

Nữ phụ khi đó giận đến mất lý trí, nói ra câu đe dọa này trước mặt tất cả khách mời. Sau đó, dù camera chưa công bố, mọi người đã mặc định cô có động cơ trả thù.

Tống Ý Chi cảm thấy môi mình đang mất kiểm soát.

Dòng chữ trước mắt lóe lên dữ dội.

"Lời thoại bắt buộc chưa hoàn thành."

"Kịch bản đang tự sửa."

"Cảnh nhận tội đang khôi phục."

Nhận tội?

Khôi phục?

Mơ đi.

Tống Ý Chi siết chặt tay đến mức lòng bàn tay đau nhói. Cô chậm rãi nhấc mắt nhìn Triệu Mạn.

Môi cô mở ra.

Mấy người xung quanh như đang chờ cô phát điên.

Triệu Mạn cũng vô thức lùi nửa bước, dường như đã chuẩn bị sẵn biểu cảm bị đe dọa.

Nhưng câu Tống Ý Chi nói ra lại là:

"Triệu tiểu thư, nếu cô chỉ suy đoán, vậy ai đã nói với cô rằng tôi đẩy người?"

Triệu Mạn đột nhiên cứng đờ.

Sảnh tiệc im phăng phắc.

Câu này quá sắc.

Nó không trực tiếp phủ nhận.

Nó hỏi nguồn gốc của lời buộc tội.

Nếu Triệu Mạn không tận mắt thấy, vậy tại sao cô ta ngay từ đầu lại chắc chắn là Tống Ý Chi?

Là cô ta tự suy diễn?

Hay có người đã dẫn dắt cô ta?

Triệu Mạn mặt đỏ bừng, mắt vô thức liếc về phía Hạ Ninh.

Chỉ một cái liếc rất nhanh.

Nhưng đủ rồi.

Tống Ý Chi thấy.

Cố Dạ Bạch cũng thấy.

Hạ Ninh hơi ngẩng đầu, đôi mắt vẫn đỏ, nhưng sắc mặt đã nhạt hơn vài phần.

"Triệu Mạn chỉ lo cho tôi thôi." Hạ Ninh khẽ nói. "Ý Chi, cô đừng ép cô ấy nữa."

Lại là câu này.

Đừng ép cô ấy.

Đừng trách Ý Chi.

Đừng làm lớn chuyện.

Tống Ý Chi phát hiện Hạ Ninh rất giỏi đặt mình vào vị trí người bị hại cao thượng. Cô ta không cần ra tay, chỉ cần yếu ớt đứng đó, sẽ có người tự xông lên làm dao cho cô ta.

Nhưng dao dùng nhiều cũng sẽ cùn.

Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh, giọng dịu xuống một cách bất ngờ.

"Hạ tiểu thư nói đúng. Tôi không nên ép cô ấy."

Mọi người lại ngẩn ra.

Tống Ý Chi tiếp tục: "Một người không nhìn thấy quá trình nhưng vẫn vội vàng kết luận, hoặc là quá quan tâm cô, hoặc là bị ai đó dẫn dắt. Dù là khả năng nào, cô ấy cũng không phải người quan trọng nhất."

Nụ cười trên mặt Hạ Ninh hơi cứng lại.

Tống Ý Chi nói: "Người quan trọng nhất là cô."

Hạ Ninh nhìn cô.

Tống Ý Chi chậm rãi hỏi:

"Cô là người ngã. Cô cảm nhận rõ nhất ai chạm vào mình. Vậy Hạ tiểu thư, cô có dám nói trước mặt tất cả mọi người rằng chính tay tôi đã đẩy cô không?"

Không khí như đông cứng.

Câu hỏi này đơn giản hơn tất cả suy luận vừa rồi.

Cũng tàn nhẫn hơn.

Nếu Hạ Ninh nói có, vậy camera một khi không khớp, cô ta sẽ phải chịu trách nhiệm vì nói dối.

Nếu Hạ Ninh nói không chắc, vậy những lời dẫn dắt trước đó đều trở nên đáng nghi.

Mắt Hạ Ninh đỏ hơn.

Cô ta khẽ cắn môi, như thể bị dồn ép đến đáng thương.

"Tôi lúc đó rất sợ, không nhớ rõ…"

"Không nhớ rõ là được." Tống Ý Chi lập tức tiếp lời, hoàn toàn không cho cô ta khoảng trống kéo cảm xúc. "Vậy chuyện hôm nay tạm thời chỉ có thể gọi là sự cố, không thể gọi là tôi hại cô."

Hạ Ninh nghẹn lại.

Tống Ý Chi quay sang quản lý khách sạn.

"Phiền ông bảo vệ camera gốc, đừng để bị ghi đè hoặc chỉnh sửa. Nếu cần, tôi sẽ yêu cầu luật sư của Tống gia đến lấy bản sao."

Quản lý lau mồ hôi liên tục.

"Vâng, vâng, Tống tiểu thư yên tâm."

Cố Dạ Bạch nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng phức tạp.

"Tống Ý Chi, cô chuẩn bị luật sư từ bao giờ?"

Tống Ý Chi nhìn hắn bằng ánh mắt rất bình tĩnh.

"Từ lúc phát hiện chỉ cần tôi đứng gần một người ngã xuống, tôi đã có thể trở thành hung thủ."

Cố Dạ Bạch im lặng.

Câu này không gay gắt.

Nhưng lại khiến hắn không thể phản bác.

Một lát sau, hắn lạnh giọng nói:

"Trước khi kết quả camera có, cô vẫn chưa thoát khỏi nghi ngờ."

"Đương nhiên." Tống Ý Chi gật đầu. "Tôi cũng chưa nói mình hoàn toàn trong sạch."

Đám đông xung quanh lại sửng sốt.

Tống Ý Chi nói tiếp: "Tôi chỉ nói, hiện tại chưa ai có tư cách kết tội tôi."

Câu này vừa rơi xuống, những tiếng xì xào lúc trước gần như tắt hẳn.

Một số người nhìn cô bằng ánh mắt đã khác.

Không phải tin cô.

Nhưng ít nhất, họ bắt đầu nhận ra chuyện này có thể không đơn giản như Hạ Ninh bị nữ phụ ghen tuông hãm hại.

Đối với Tống Ý Chi, vậy là đủ.

Cô không cần tất cả mọi người tin mình.

Cô chỉ cần họ bắt đầu nghi ngờ.

Lúc rời khỏi sảnh tiệc, Tống Ý Chi vẫn cảm nhận được vô số ánh mắt dính trên lưng.

Có ánh mắt chán ghét của người chưa đổi ý.

Có ánh mắt hoang mang của người bắt đầu dao động.

Cũng có một ánh mắt rất nhẹ, rất sâu, đến từ phía cuối sảnh.

Cô không cần quay đầu cũng biết là ai.

Lục Hoài Thâm.

Không hiểu sao, cảm giác bị người này nhìn chằm chằm còn khiến cô khó chịu hơn bị Cố Dạ Bạch chất vấn.

Cố Dạ Bạch giống một câu hỏi trong đề thi đã biết đáp án.

Còn Lục Hoài Thâm giống một trang giấy bị xé mất phần quan trọng nhất.

Không biết phía sau còn giấu thứ gì.

Tống Ý Chi bước ra khỏi sảnh chính, đi vào hành lang yên tĩnh hơn.

Tiếng nhạc và tiếng người dần bị cửa lớn ngăn lại phía sau.

Cô dựa vào bức tường lạnh, cuối cùng mới dám thở ra.

Cơn đau đầu vẫn chưa biến mất hoàn toàn.

Trước mắt cô thỉnh thoảng vẫn có những điểm sáng trắng chớp tắt.

"Tuyến nữ phụ lệch 3%."

"Kịch bản đang tự sửa."

"Cảnh nhận tội thất bại."

Tống Ý Chi nhìn mấy dòng chữ hiện ra rồi biến mất, khóe môi giật nhẹ.

Cảnh nhận tội thất bại?

Nghe giống như tiếc nuối lắm vậy.

Cô xoa thái dương, vừa muốn cười vừa muốn mắng người.

Nữ phụ nguyên tác rốt cuộc đã sống trong thứ quỷ quái này bao lâu?

Hay là chỉ khi cô xuyên vào, thế giới mới bắt đầu cưỡng ép rõ ràng như vậy?

Cô chưa kịp nghĩ sâu hơn, phía sau bỗng truyền đến tiếng bước chân.

Không nhanh không chậm.

Rất ổn định.

Tống Ý Chi lập tức đứng thẳng người.

Cô xoay lại.

Người đàn ông xuất hiện ở cuối hành lang mặc vest xám đậm, ánh đèn trên cao rơi xuống vai hắn, khiến đường nét gương mặt càng thêm lạnh và sâu.

Lục Hoài Thâm.

Hắn dừng lại cách cô vài bước.

Khoảng cách vừa đủ lịch sự, cũng vừa đủ tạo áp lực.

Tống Ý Chi nhìn hắn, trong lòng âm thầm kéo chuông cảnh báo.

Nhân vật phụ ít đất diễn chủ động tìm đến.

Thông thường trong tiểu thuyết, chuyện này không bao giờ là tin tốt.

"Lục tiên sinh?" Cô mở miệng trước. "Anh đi nhầm đường?"

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

Ánh mắt hắn rất yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức khiến người ta không thể đoán hắn đang nghĩ gì.

"Đường này ra bãi đỗ xe."

"Vậy chắc là tôi đi nhầm." Tống Ý Chi mặt không đổi sắc. "Tôi đang tìm chỗ thở."

"Trong sảnh nhiều không khí hơn."

"Nhưng ít người muốn tôi hít thở bình thường hơn."

Lục Hoài Thâm nhìn cô vài giây.

Khóe môi hắn dường như động rất nhẹ, nhưng gần như không thể gọi là cười.

"Tống tiểu thư hôm nay nói chuyện rất thú vị."

"Cảm ơn." Tống Ý Chi đáp ngay. "Nhưng nếu đây là câu mở đầu để hỏi tôi có thật sự đẩy Hạ Ninh không, vậy anh có thể quay lại sảnh chờ camera."

"Tôi không quan tâm cô có đẩy cô ấy không."

Tống Ý Chi khựng lại.

Lục Hoài Thâm nói rất bình thản, như thể chuyện khiến nửa sảnh tiệc ồn ào vừa rồi thật sự chẳng đáng để hắn đặt vào mắt.

Tống Ý Chi nhìn hắn, cảnh giác trong lòng tăng lên.

"Vậy anh quan tâm cái gì?"

"Cô."

Một chữ rơi xuống.

Hành lang yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng điều hòa chạy rất nhẹ.

Tống Ý Chi im lặng một giây.

Sau đó cô lùi nửa bước, cười rất lịch sự.

"Lục tiên sinh, câu này nếu để người khác nghe thấy, ngày mai hot search có thể đổi thành tôi vừa hại Hạ Ninh vừa quyến rũ anh."

Lục Hoài Thâm không bị cô kéo lệch.

Hắn chỉ nhìn cô, nói:

"Cô không giống Tống Ý Chi."

Tống Ý Chi trong lòng trầm xuống.

Câu này, nếu từ miệng Cố Dạ Bạch nói ra, cô còn có thể xem là nam chính nguyên tác bị sốc vì nữ phụ không bám theo hắn nữa.

Nhưng từ miệng Lục Hoài Thâm nói ra, ý nghĩa lại hoàn toàn khác.

Hắn biết Tống Ý Chi nên giống thế nào?

Dựa vào cái gì biết?

Tống Ý Chi cười nhẹ.

"Con người gặp chuyện lớn thường sẽ trưởng thành."

"Trong vài phút?"

"Có người suýt bị kết tội trước mặt nửa giới hào môn, trưởng thành nhanh một chút cũng hợp lý."

"Không hợp lý." Lục Hoài Thâm nói.

Tống Ý Chi nhìn hắn.

Lục Hoài Thâm chậm rãi bước gần hơn nửa bước, giọng vẫn không cao không thấp.

"Tống Ý Chi trước đây sẽ không hỏi vị trí nhân chứng, sẽ không để ý vết đỏ trên cổ tay, càng không nói với Cố Dạ Bạch rằng chuyện hắn yêu ai không liên quan đến cô."

Tống Ý Chi trong lòng lạnh đi.

Hắn hiểu Tống Ý Chi cũ quá rõ.

Rõ đến mức không giống một nhân vật phụ chỉ xuất hiện vài lần trong nguyên tác.

Cô nghiêng đầu, giả vờ bình tĩnh.

"Lục tiên sinh chú ý tôi nhiều như vậy, tôi có nên cảm thấy vinh hạnh không?"

"Không cần." Hắn nói. "Cô nên cảm thấy nguy hiểm."

Tống Ý Chi nụ cười nhạt dần.

"Anh đang đe dọa tôi?"

"Đang nhắc cô." Lục Hoài Thâm nhìn thẳng vào mắt cô. "Một người bỗng nhiên không giống chính mình, trong thế giới này thường sống không lâu."

Tim Tống Ý Chi đập mạnh.

Trong thế giới này.

Không phải trong giới này.

Không phải trong Cố gia hay Tống gia.

Mà là trong thế giới này.

Cô bắt được cách dùng từ ấy.

"Lục Hoài Thâm." Tống Ý Chi lần đầu gọi thẳng tên hắn. "Anh biết gì?"

Lục Hoài Thâm không đáp.

Ánh mắt hắn rơi lên mặt cô, giống như muốn nhìn xuyên qua lớp bình tĩnh mà cô cố gắng dựng lên.

"Cô vừa rồi nhìn thấy gì?"

Tống Ý Chi siết tay.

Hắn thấy rồi?

Dòng chữ kia chỉ có cô nhìn thấy, hay hắn cũng biết nó tồn tại?

Cô cười, nhưng giọng đã lạnh xuống.

"Tôi nhìn thấy rất nhiều người muốn tôi nhận tội."

"Không chỉ vậy."

"Vậy anh nghĩ tôi nhìn thấy gì?"

Lục Hoài Thâm im lặng một lát.

Sau đó hắn nói:

"Một dòng chữ."

Tống Ý Chi cảm thấy máu trong người như ngừng chảy.

Đèn hành lang sáng trắng, rơi xuống giữa hai người, kéo bóng họ đổ dài trên mặt đất.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, lần đầu tiên thật sự cảm thấy nhân vật phụ này nguy hiểm đến mức vượt khỏi phạm vi nguyên tác.

"Anh cũng nhìn thấy?" cô hỏi rất khẽ.

Lục Hoài Thâm không trả lời trực tiếp.

Hắn chỉ nói:

"Cô không nên phá cảnh đó quá sớm."

"Vì sao?"

"Vì kịch bản sẽ tự sửa."

Tống Ý Chi nhớ đến mấy dòng cảnh báo vừa rồi, cổ họng khô đi.

"Anh rốt cuộc là ai?"

Lục Hoài Thâm nhìn cô thật lâu.

Trong ánh mắt hắn có thứ gì đó rất sâu, giống như một mảnh ký ức bị khóa dưới mặt băng.

"Câu này nên để tôi hỏi cô."

Tống Ý Chi im lặng.

Lục Hoài Thâm chậm rãi nói:

"Tống Ý Chi trước đây không biết cách phá lời thoại cưỡng ép. Cô vừa rồi làm được."

"Có thể tôi chỉ may mắn."

"May mắn không giúp một người nhận ra cấu trúc của cảnh diễn."

Tống Ý Chi nghe vậy, tim bỗng siết lại.

Cảnh diễn.

Hắn dùng từ này quá chính xác.

Chính xác đến mức không giống người trong truyện.

Cô nhìn hắn, từng chữ một hỏi:

"Anh cũng biết đây là truyện?"

Lục Hoài Thâm không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Hắn chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lạnh và tĩnh.

"Có người nghĩ mình là nhân vật."

"Có người nghĩ mình là người xem."

"Cũng có người…" Hắn dừng lại, giọng thấp hơn, "tưởng mình vô tội vì chỉ đứng ngoài trang giấy."

Tống Ý Chi nghe không hiểu hết.

Nhưng từng chữ đều khiến cô bất an.

Cô cố giữ giọng bình thường.

"Lục tiên sinh nói chuyện vòng vo như vậy, không mệt sao?"

"Không bằng cô diễn mệt."

"Diễn để sống, không mất mặt."

"Vậy cô định diễn đến khi nào?"

Tống Ý Chi nhìn hắn.

"Đến khi tôi biết ai đang muốn tôi chết."

Lục Hoài Thâm nhìn cô một lúc, ánh mắt dường như thoáng qua chút gì rất nhạt.

Không phải thương hại.

Càng không phải tin tưởng.

Giống như một sự xác nhận.

Hắn chậm rãi mở miệng:

"Vậy cô phải nhanh hơn một chút."

"Vì sao?"

"Vì hôm nay chỉ là cảnh đầu tiên."

Gió lạnh từ cuối hành lang thổi qua.

Tống Ý Chi cảm thấy sau gáy mình lạnh toát.

Hôm nay chỉ là cảnh đầu tiên.

Đúng.

Trong nguyên tác, sau buổi tiệc này, nữ phụ Tống Ý Chi sẽ liên tục bị kéo vào những vụ vu oan, scandal, hiểu lầm và phản đòn. Mỗi lần cô càng vùng vẫy, kết cục lại càng tệ.

Như thể có một bàn tay vô hình đã viết sẵn toàn bộ đường chết cho cô.

Tống Ý Chi nhìn Lục Hoài Thâm.

"Anh nói với tôi những điều này để làm gì?"

"Để xác nhận một chuyện."

"Chuyện gì?"

Lục Hoài Thâm tiến thêm nửa bước.

Khoảng cách giữa hai người gần hơn, nhưng hắn vẫn giữ đúng ranh giới, không khiến người ta cảm thấy bị xúc phạm. Chỉ có áp lực từ ánh mắt hắn là không thể tránh.

"Tống Ý Chi." Hắn gọi tên cô.

Giọng hắn rất thấp.

"Cô là người đọc…"

Tống Ý Chi ngừng thở.

Lục Hoài Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi hỏi:

"Hay là người viết?"

Ngay khoảnh khắc câu hỏi ấy rơi xuống, trước mắt Tống Ý Chi bỗng vang lên một tiếng rè chói tai.

Tất cả ánh đèn hành lang như nhòe đi.

Dòng chữ trắng nhiễu loạn hiện ra giữa không khí, từng nét chữ méo mó như bị ai đó cưỡng ép kéo khỏi bóng tối.

"Nhân vật bị xóa đang khôi phục ký ức."

Tống Ý Chi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy, đầu óc trống rỗng.

Nhân vật bị xóa?

Là ai?

Là hắn sao?

Cô chưa kịp hỏi.

Dòng chữ lại giật mạnh, rồi tan vào bóng đèn lạnh trắng trên đầu.

Lục Hoài Thâm vẫn đứng trước mặt cô.

Ánh mắt sâu không thấy đáy.

Như thể hắn đã chờ câu trả lời này từ rất lâu.

Tống Ý Chi cảm thấy bàn tay mình lạnh buốt.

Cô nhìn hắn, giọng khàn đi:

"Anh… rốt cuộc biết bao nhiêu?"

Lục Hoài Thâm không trả lời.

Chỉ hỏi lại lần nữa, nhẹ hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn:

"Tống Ý Chi, cô là người đọc, hay là người viết?"

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊