Bản Thảo Gốc Được Mở Ra
“Năm đó… người cứu tôi là cô?”
Câu hỏi của Cố Dạ Bạch vang lên trong hành lang vắng, rất khẽ, nhưng lại khiến Tống Ý Chi có cảm giác toàn bộ ánh đèn trên đầu đều chấn động.
Cô nhìn hắn.
Gương mặt Cố Dạ Bạch vẫn là gương mặt ấy, lạnh lùng, kiêu ngạo, từng đứng giữa sảnh tiệc dùng ánh mắt kết tội cô không chút do dự.
Nhưng lúc này, trong mắt hắn không còn sự chắc chắn đó.
Chỉ có hoang mang.
Và một loại đau đớn vừa bị ký ức cũ cào rách.
Tống Ý Chi cúi mắt nhìn vết sẹo trên ngón áp út của mình.
Vết sẹo này rất nhạt.
Nhạt đến mức nếu không phải Cố Dạ Bạch nhắc, nếu không phải đoạn dữ liệu ở kho lưu trữ từng chiếu ra bàn tay có vết sẹo giống hệt, có lẽ cô vẫn sẽ xem nó như một chi tiết không đáng để ý.
Nhưng hiện tại, nó trở thành một sợi dây.
Một đầu nối với bản thảo bị gạch đỏ.
Một đầu nối với ký ức Nam Sơn.
Một đầu nữa, không biết kéo về đâu trong quá khứ ngoài đời của cô.
“Tôi không biết.” Tống Ý Chi nói.
Cố Dạ Bạch nhìn cô, mày nhíu lại.
“Không biết?”
“Đúng.” Tống Ý Chi ngẩng đầu. “Tôi không nhớ rõ chuyện Nam Sơn. Nếu anh muốn một câu xác nhận, tôi không cho được.”
Cố Dạ Bạch im lặng.
Câu trả lời này rõ ràng không phải điều hắn muốn nghe.
Nếu là trước kia, hắn có lẽ sẽ nghĩ Tống Ý Chi đang cố tình làm ra vẻ bí ẩn để kéo sự chú ý của hắn.
Nhưng bây giờ, hắn lại không thể nghĩ như vậy.
Bởi vì ánh mắt của Tống Ý Chi quá mệt.
Không phải kiểu giả vờ ấm ức.
Mà là một người đang bị quá nhiều ký ức không thuộc về hiện tại kéo xé.
Cố Dạ Bạch khàn giọng:
“Nhưng cô có vết sẹo giống người đó.”
“Người có vết sẹo giống nhau trên đời không ít.” Tống Ý Chi đáp rất nhẹ. “Cố Dạ Bạch, anh nên điều tra, không nên hỏi tôi để tìm một đáp án anh muốn.”
Hắn khựng lại.
Tống Ý Chi không nhìn hắn nữa.
“Còn nữa, nếu người cứu anh năm đó thật sự không phải Hạ Ninh, thì chuyện anh cần đối diện không phải là tôi.”
Cô dừng một chút.
“Là ký ức của chính anh.”
Nói xong, Tống Ý Chi đi ngang qua hắn.
Cố Dạ Bạch đứng tại chỗ, không ngăn.
Hắn quay đầu nhìn theo bóng lưng cô.
Trong đầu lại hiện lên màn mưa lớn ở Nam Sơn.
Cô gái trong mưa dùng đá đập vỡ cửa kính xe.
Máu trên tay cô bị nước mưa rửa trôi, chỉ còn vết sẹo nhỏ trên ngón áp út sáng lên rất nhạt dưới ánh đèn xe.
“Đừng ngủ.”
Giọng đó chồng lên giọng Tống Ý Chi vừa rồi.
Lạnh.
Run.
Nhưng cố giữ bình tĩnh.
Cố Dạ Bạch nhắm mắt lại, sắc mặt trắng đi.
Hắn không biết trí nhớ của mình đang phản bội hắn.
Hay từ trước đến nay, thứ hắn tin tưởng mới là giả.
Tống Ý Chi rời khỏi phòng triển lãm bằng lối sau.
Cô không gọi xe của Tống gia.
Cũng không gọi Lục Hoài Thâm.
Thành phố về đêm có gió lạnh. Cô đứng dưới mái hiên, nhìn dòng xe trôi qua trước mặt, đầu óc rối đến mức gần như trống rỗng.
Cố Dạ Bạch nhớ ra người cứu hắn có thể là cô.
Hạ Ninh biết trước cảnh nguyên tác.
Lục Hoài Thâm có thể từng bị cô xóa khỏi bản thảo.
Và cô…
Cô có thể thật sự là người đã viết tất cả.
Điện thoại trong túi áo rung lên.
Tống Ý Chi lấy ra.
Không phải tin nhắn.
Là một thông báo từ thư mục dữ liệu cũ mà cô đã sao lưu sau khi rời kho lưu trữ Vân Tịch.
Một file bị khóa vừa tự hiện lên.
Tên file:
【Original_Core_Manuscript】
Bản thảo gốc lõi.
Bên dưới là một dòng nhắc nhập mật khẩu.
Tống Ý Chi nhìn màn hình.
Mật khẩu.
Cô thử nhập bút danh của mình.
Sai.
Cô nhập ngày sinh của Tống Ý Chi trong thế giới này.
Sai.
Cô nhập “Draft_00”.
Sai.
Màn hình hiện cảnh báo:
“Còn một lần thử.”
Tống Ý Chi nhìn dòng chữ, đầu ngón tay dừng lại rất lâu.
Nếu sai lần nữa, file có thể bị khóa hoàn toàn.
Cô không biết vì sao mình có cảm giác này.
Nhưng nó rất rõ.
Không thể thử bừa.
Cô nhắm mắt.
Trong đầu hiện lên căn phòng tối, tiếng mưa ngoài cửa sổ, laptop sáng màn hình.
Một cô gái ngồi trước bàn, tóc buộc qua loa, trước mặt là ly cà phê đã nguội. Trên màn hình là một file bản thảo tên “Kịch bản sửa lần cuối”.
Cô ấy lẩm bẩm:
“Nếu mình quên mất vì sao viết câu chuyện này, thì dùng câu đó làm mật khẩu đi.”
Câu đó?
Câu nào?
Tống Ý Chi cảm thấy đầu lại đau.
Nhưng lần này, cơn đau không giống bị xé rách.
Nó giống một cánh cửa bị khóa quá lâu đang chậm rãi mở ra từ bên trong.
Màn hình laptop trong ký ức rõ hơn.
Ở mép trang bản thảo có một dòng ghi chú:
“Kết cục nữ phụ không phải chết, mà là thức tỉnh.”
Tống Ý Chi mở mắt.
Tim cô đập rất mạnh.
Cô nhập từng chữ vào ô mật khẩu:
nu_phu_thuc_tinh
Màn hình đứng yên một giây.
Rồi file mở ra.
Ánh sáng trắng từ điện thoại chiếu lên mặt Tống Ý Chi.
Dòng đầu tiên hiện ra:
“Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? - Bản thảo gốc.”
Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ thế giới như bị ai đó nhấn nút tắt tiếng.
Tiếng xe biến mất.
Tiếng gió biến mất.
Tiếng người nói chuyện xa xa cũng biến mất.
Chỉ còn tiếng mưa.
Rất lớn.
Rất gần.
Tống Ý Chi thấy mình ngồi trước laptop.
Không phải Tống Ý Chi trong truyện.
Mà là cô.
Một cô gái ngoài đời, sống trong một căn phòng thuê nhỏ, rèm cửa luôn kéo kín, trên bàn chất đầy giấy ghi chú, vỏ cà phê, thuốc đau đầu và hóa đơn chưa thanh toán.
Cô từng là một tác giả mạng.
Không nổi tiếng đến mức giàu có.
Không vô danh đến mức không ai biết.
Lưng chừng.
Đủ có độc giả thúc chương.
Đủ có số liệu khiến biên tập nhắc nhở.
Đủ có bình luận khiến cô mất ngủ.
Cô nhớ ra những đêm mình ngồi nhìn bảng dữ liệu tụt xuống, nhìn bình luận lướt qua dưới chương mới.
【Nữ chính hơi nhạt, cho khổ thêm đi tác giả.】
【Nam chính Lục Hoài Thâm lạnh quá, đổi sang Cố Dạ Bạch có drama hơn.】
【Nữ phụ chưa đủ ác, đọc chưa đã.】
【Hạ Ninh chịu khổ càng thương, tác giả viết mạnh tay lên.】
Lúc đầu, cô từng phản bác trong lòng.
Cô từng nghĩ nhân vật không nên chỉ sống để làm độc giả khóc.
Cô từng viết Lục Hoài Thâm là một người lạnh nhưng có lý tưởng, có đường đi riêng, có khả năng đứng bên cạnh Tống Ý Chi mà không biến cô thành công cụ.
Cô từng viết Hạ Ninh không chỉ dịu dàng chịu đựng, mà có lúc cũng muốn phản kháng.
Cô từng viết Tống Ý Chi không phải ác nữ đơn thuần, mà là một cô gái bị gia tộc đẩy vào vị trí sai, dùng gai nhọn để tự vệ.
Nhưng số liệu không tốt.
Bình luận nói thiếu cao trào.
Biên tập nói tuyến cảm xúc chưa đủ bắt mắt.
Độc giả muốn ngược hơn.
Drama càng mạnh, lượt đọc càng tăng.
Thế là cô sửa.
Sửa từng chút một.
Viết Hạ Ninh khổ hơn.
Viết Tống Ý Chi ác hơn.
Viết Cố Dạ Bạch hiểu lầm nhiều hơn.
Viết những cảnh cẩu huyết dễ khiến người đọc tức giận, thương xót, bình luận, chia sẻ.
Cô tự nhủ chỉ là truyện.
Chỉ là nhân vật.
Chỉ là chữ.
Một dòng ghi chú hiện lên trong ký ức:
“Hạ Ninh cần khổ hơn thì độc giả mới thương.”
Rồi một dòng khác:
“Đẩy nữ phụ xuống sâu hơn để tạo cao trào.”
Rồi một dòng nữa:
“Tuyến Lục Hoài Thâm hơi khó viết, tạm cắt.”
Tống Ý Chi đứng dưới mái hiên, cả người lạnh toát.
Cô nhớ ra rồi.
Nhớ cảm giác mệt mỏi đến trống rỗng khi gõ những dòng ấy.
Nhớ mình vừa ghét bản thân, vừa không dám dừng.
Nhớ lúc kéo bút đỏ gạch qua tên Lục Hoài Thâm, cô đã ngồi rất lâu.
Lâu đến mức cà phê nguội ngắt.
Lâu đến mức mưa ngoài cửa sổ ngừng rồi lại rơi.
Cô đã viết một câu trong ghi chú riêng:
“Tác giả không nên yêu nhân vật mình tạo ra.”
Sau đó, chính cô gạch đỏ câu ấy.
Vì cô sợ.
Sợ mình không còn đủ lạnh để sửa tiếp.
Sợ mình sẽ giữ lại Lục Hoài Thâm chỉ vì cô thích hắn hơn.
Sợ mình sẽ không viết được một câu chuyện “đúng thị hiếu”.
Thế là cô xóa.
Xóa tuyến của hắn.
Đưa Cố Dạ Bạch lên làm nam chính.
Đẩy Hạ Ninh vào vai nữ chính chịu khổ rồi được yêu.
Đẩy Tống Ý Chi thành nữ phụ ác độc phải chết để kết thúc cao trào.
Tống Ý Chi ôm lấy ngực.
Lần này, cô không thể nói không nhớ.
Không thể nói không chắc.
Không thể nói mình hoàn toàn vô tội.
Cô là tác giả.
Câu chuyện này, thật sự do cô viết.
Không biết qua bao lâu, điện thoại trong tay cô lại rung.
File bản thảo gốc tự động kéo xuống một đoạn.
Tống Ý Chi buộc mình nhìn tiếp.
Cô vốn nghĩ bản gốc sẽ giống những gì cô nhớ.
Nhưng càng đọc, sắc mặt cô càng thay đổi.
Không đúng.
Bản thảo gốc không giống bản truyện hiện tại.
Trong bản gốc sau khi sửa theo thị hiếu, Tống Ý Chi đúng là thành nữ phụ ác độc.
Hạ Ninh đúng là nữ chính chịu khổ.
Cố Dạ Bạch đúng là nam chính hiểu lầm rồi hối hận.
Lục Hoài Thâm đúng là bị cắt gần hết tuyến.
Nhưng vẫn có giới hạn.
Trong bản gốc, Tống Ý Chi không chết thảm.
Kết cục cuối cùng của nữ phụ là cô bị vạch trần, mất hết hào quang hào môn, nhưng trong lúc rơi xuống đáy, cô tỉnh ngộ, rời khỏi những người từng khiến cô méo mó, tự sống một cuộc đời khác.
Ghi chú cuối bản thảo viết rất rõ:
“Kết cục nữ phụ không phải chết, mà là thức tỉnh.”
Tống Ý Chi đọc dòng ấy, tim như bị kéo mạnh.
Thức tỉnh.
Không phải chết.
Vậy kết cục chết thảm mà cô biết từ “nguyên tác” đến từ đâu?
Cô tiếp tục kéo xuống.
Nhiều đoạn trong bản thảo gốc bị ghi chú màu xám chồng lên:
“Đã bị sửa.”
“Đã thay thế.”
“Đã tăng mức trừng phạt nữ phụ.”
“Đã xóa cơ hội thức tỉnh.”
“Đã thêm tuyến tử vong.”
Tống Ý Chi siết chặt điện thoại.
Bản hiện tại đã bị sửa.
Không phải chỉ do cô.
Cô từng viết đau khổ.
Từng viết hiểu lầm.
Từng xóa Lục Hoài Thâm.
Những điều đó không thể phủ nhận.
Nhưng kết cục chết thảm của nữ phụ không phải bản gốc cô để lại.
Có ai đó đã đẩy nó cực đoan hơn.
Có ai đó đã biến “thức tỉnh” thành “chết”.
Có ai đó đã lấy oán hận của mình, sửa câu chuyện này thành một vòng trừng phạt.
Tống Ý Chi không cần đoán cũng biết người đó là ai.
Hạ Ninh.
Ngay lúc ấy, điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.
Không có số.
Không có tên.
Chỉ có một dòng:
“Nhớ ra rồi sao?”
Tống Ý Chi nhìn dòng chữ.
Một tin nhắn thứ hai hiện lên.
“Vậy cô cũng nên nhớ, chính cô viết tôi phải khổ.”
Tống Ý Chi không trả lời.
Tin nhắn thứ ba đến rất nhanh.
“Cô có quyền sửa tôi một lần, tôi cũng có quyền sửa lại kết cục của cô.”
Gió đêm thổi qua, lạnh đến buốt xương.
Tống Ý Chi nhìn dòng chữ ấy, trong lòng không còn chỉ là sợ.
Cô hiểu Hạ Ninh hận cô.
Nếu cô là Hạ Ninh, có lẽ cô cũng sẽ hận người ngồi ngoài màn hình, lạnh lùng quyết định mình phải đau để câu chuyện hay hơn.
Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận.
Hạ Ninh có quyền hận cô.
Nhưng không có quyền biến tất cả mọi người thành công cụ để trả thù.
Không có quyền sửa ký ức Cố Dạ Bạch.
Không có quyền xóa cơ hội thức tỉnh của Tống Ý Chi nguyên bản.
Không có quyền tiếp tục kéo Lục Hoài Thâm, Tống gia, dư luận và tất cả những người khác vào một vở kịch mới chỉ để cô ta được làm người cầm bút.
Tống Ý Chi ngẩng đầu.
Ánh mắt cô vẫn đỏ.
Nhưng không vỡ.
Cô gõ lại một câu:
“Cô sửa kết cục nữ phụ thành chết?”
Rất lâu sau, tin nhắn mới đến.
“Chết thì sao?”
Tống Ý Chi nhìn ba chữ kia, lòng lạnh xuống.
Hạ Ninh không phủ nhận.
Ngay sau đó, trước mắt cô hiện lên dòng chữ trắng.
Không phải tin nhắn.
Là cảnh báo cốt truyện.
“Kết cục nữ phụ đang được kích hoạt.”
Tống Ý Chi đứng thẳng người.
Dòng chữ tiếp theo hiện ra, từng chữ rõ ràng, lạnh lẽo:
“Kết cục nữ phụ sẽ bắt đầu sau 24 giờ.”
Cùng lúc đó, điện thoại cô đổ chuông.
Là Lục Hoài Thâm.
Tống Ý Chi nhìn tên hắn trên màn hình rất lâu rồi mới bắt máy.
Đầu dây bên kia không có lời chào.
Chỉ có giọng hắn trầm xuống:
“Cô mở bản thảo gốc rồi?”
Tống Ý Chi khẽ cười.
Rất nhạt.
“Anh cũng biết?”
“Dữ liệu Vân Tịch vừa cảnh báo.”
Cô im lặng.
Lục Hoài Thâm hỏi:
“Cô đang ở đâu?”
Tống Ý Chi nhìn dòng cảnh báo trước mắt đang dần tan đi.
“Kết cục nữ phụ sẽ bắt đầu sau 24 giờ.”
Cô nói: “Lục Hoài Thâm, có lẽ anh nên tránh xa tôi.”
Đầu dây bên kia yên lặng.
Tống Ý Chi tiếp tục, giọng rất khàn:
“Tôi nhớ ra rồi.”
Ba chữ ấy khiến không khí trong điện thoại như đông lại.
“Tôi là tác giả.” Cô nói. “Tôi từng viết Hạ Ninh khổ hơn. Từng viết Tống Ý Chi ác hơn. Từng đổi Cố Dạ Bạch thành nam chính. Từng xóa tuyến của anh.”
Nói đến câu cuối, cổ họng cô nghẹn lại.
Nhưng cô vẫn ép mình nói hết.
“Anh hỏi tôi nếu nhớ ra mình từng xóa anh, tôi còn dám đứng trước mặt anh không.”
Tống Ý Chi nhắm mắt.
“Bây giờ tôi trả lời được rồi.”
“Có lẽ tôi không dám.”
Lục Hoài Thâm không nói gì.
Sự im lặng ấy dài đến mức Tống Ý Chi gần như nghe thấy tim mình đập.
Cô cười rất khẽ, nhưng trong giọng không có chút vui vẻ.
“Cho nên, tránh xa tôi đi. Hạ Ninh đã kích hoạt kết cục nữ phụ. Nếu anh đứng cạnh tôi, có thể sẽ bị kéo vào.”
“Cô nói xong chưa?”
Giọng Lục Hoài Thâm vang lên, lạnh hơn cô tưởng.
Tống Ý Chi mở mắt.
“Gì?”
“Địa chỉ.”
“Tôi vừa nói…”
“Tôi nghe thấy.” Hắn ngắt lời cô. “Cô là tác giả. Cô từng xóa tuyến của tôi. Cô có tội lỗi. Cô muốn biến mất để đỡ phải đối diện. Tôi đều nghe thấy.”
Tống Ý Chi cứng người.
Lục Hoài Thâm tiếp tục:
“Nhưng tôi cũng nói rồi, tôi không thiếu một câu xin lỗi.”
“Vậy anh còn muốn gì?”
“Tôi muốn câu trả lời.”
Giọng hắn rất thấp.
“Cô nợ tôi một câu trả lời. Trước khi trả lời, đừng chết theo kịch bản.”
Tống Ý Chi không nói được.
Có thứ gì đó rất nặng đè lên ngực cô.
Không phải tha thứ.
Lục Hoài Thâm không tha thứ cho cô.
Cô nghe rõ.
Hắn vẫn giận.
Vẫn đau.
Vẫn không thể bỏ qua việc cô từng xóa hắn như một dòng thừa.
Nhưng hắn cũng không cho phép cô dùng cái chết để trốn tránh câu hỏi đó.
Tống Ý Chi cúi đầu, giọng rất nhỏ:
“Tôi đang ở sau phòng triển lãm.”
“Đứng yên.”
Cuộc gọi bị cắt.
Tống Ý Chi nhìn màn hình tối xuống.
Năm phút sau, một chiếc xe màu đen dừng lại trước mặt cô.
Cửa xe mở ra.
Lục Hoài Thâm bước xuống.
Hắn vẫn mặc bộ vest tối màu từ sự kiện, gương mặt lạnh nhạt, ánh mắt sâu như đêm.
Tống Ý Chi đứng dưới mái hiên, không nhúc nhích.
Hai người nhìn nhau qua màn gió lạnh.
Cô tưởng mình sẽ nói xin lỗi.
Hoặc giải thích.
Nhưng cuối cùng, cô chỉ nói được:
“Tôi mở bản thảo gốc rồi.”
Lục Hoài Thâm đi đến trước mặt cô.
“Ừ.”
“Tôi nhớ ra mình là tác giả.”
“Ừ.”
“Tôi từng xóa anh.”
Lần này, hắn im lặng lâu hơn.
Rồi hắn nói:
“Tôi biết.”
Hai chữ ấy rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến Tống Ý Chi thấy đau.
Cô cúi mắt.
“Bản gốc… kết cục nữ phụ không phải chết.”
Lục Hoài Thâm nhìn cô.
Tống Ý Chi ngẩng đầu, giọng khàn nhưng rõ:
“Kết cục nữ phụ không phải chết, mà là thức tỉnh.”
Ánh mắt Lục Hoài Thâm khẽ động.
“Đây là ghi chú trong bản thảo gốc?”
“Ừ.” Tống Ý Chi gật đầu. “Hạ Ninh sửa nó. Cô ta thêm tuyến tử vong, xóa cơ hội thức tỉnh, đẩy kết cục nữ phụ thành chết thảm.”
Lục Hoài Thâm nhìn cô.
“Cho nên cô định làm gì?”
Tống Ý Chi không trả lời ngay.
Gió lạnh thổi qua mái hiên.
Dòng cảnh báo trong đầu cô vẫn còn đó.
“Kết cục nữ phụ sẽ bắt đầu sau 24 giờ.”
Cô từng viết sai.
Từng thỏa hiệp.
Từng biến nỗi đau của nhân vật thành công cụ giữ độc giả.
Những lỗi đó không biến mất chỉ vì cô cũng đang bị trừng phạt.
Nhưng nếu bản gốc vẫn còn một câu: nữ phụ không phải chết, mà là thức tỉnh…
Vậy ít nhất, cô còn một việc phải làm.
Không phải để chuộc tội hoàn toàn.
Cũng không phải để bắt ai tha thứ.
Mà là để ngăn câu chuyện này tiếp tục giết người dưới danh nghĩa kết cục.
Tống Ý Chi nhìn Lục Hoài Thâm.
“Tôi sẽ sống qua 24 giờ này.”
Lục Hoài Thâm nhìn cô rất lâu.
“Chỉ vậy?”
“Không.” Cô nói. “Tôi sẽ tìm cách mở lại kết cục thức tỉnh.”
“Cô nghĩ mình còn quyền viết?”
“Không biết.” Tống Ý Chi thành thật đáp. “Nhưng nếu Hạ Ninh có thể sửa bản thảo của tôi, thì bản thảo gốc chắc chắn vẫn có cách phản hồi.”
Lục Hoài Thâm không nói gì.
Tống Ý Chi nhìn hắn, giọng thấp xuống:
“Nhưng anh không cần giúp tôi.”
Lục Hoài Thâm cười rất nhạt.
Không vui.
Cũng không dịu dàng.
“Cô lại muốn thay tôi chọn?”
Tống Ý Chi nghẹn lại.
Lục Hoài Thâm nhìn cô, ánh mắt lạnh mà sâu.
“Cô từng thay tôi chọn một lần rồi.”
Một câu ấy khiến sắc mặt Tống Ý Chi trắng đi.
“Lần này,” hắn nói chậm rãi, “đừng quyết định thay tôi.”
Tống Ý Chi siết chặt tay.
Rất lâu sau, cô khẽ gật đầu.
“Được.”
Lục Hoài Thâm mở cửa xe.
“Lên xe.”
“Đi đâu?”
“Về Vân Tịch.” Hắn nói. “Nếu kết cục nữ phụ bị sửa từ bản thảo, vậy muốn phá nó, phải bắt đầu từ bản thảo.”
Tống Ý Chi nhìn hắn.
“Anh vẫn muốn quay lại đó?”
“Nơi đó có câu trả lời cô nợ tôi.” Lục Hoài Thâm nhìn cô. “Và có thể có cách để cô không chết.”
Không phải tha thứ.
Không phải làm lành.
Chỉ là hai người tạm thời đứng cùng một hướng trước khi cơn sóng lớn hơn ập đến.
Tống Ý Chi lên xe.
Khi cửa xe đóng lại, trước mắt cô lại hiện lên dòng cảnh báo.
Lần này, nó không chớp tắt.
Rất rõ.
Rất lạnh.
“Kết cục nữ phụ sẽ bắt đầu sau 24 giờ.”
Tống Ý Chi nhìn dòng chữ ấy, chậm rãi nắm chặt tay.
Lần này nếu thua, cô sẽ chết đúng như nguyên tác đã bị sửa.