Tuyến Nào Nam Chính Cũng Đòi G...
Tuyến Nào Nam Chính Cũng Đòi Giết Tôi · 📖

Hạ Ninh Không Vô Tội Như Nguyên Tác

Chương 4 chương 🔄 Đang ra

Sáng hôm sau, Lâm Vãn Ý rời khỏi bệnh viện tư của Tạ gia.

Tạ Cảnh Thâm không ngăn cô.

Hắn chỉ đứng trước cửa thang máy, nhìn cô mặc lại chiếc áo khoác màu đen đã được người của hắn xử lý sạch bụi và vết máu, giọng bình tĩnh hỏi:

“Cô chắc muốn quay lại?”

Lâm Vãn Ý cài nốt chiếc khuy áo cuối cùng.

“Không quay lại thì làm gì? Trốn trong phòng bệnh đợi xe tải thứ hai?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn vai trái của cô. “Bác sĩ nói cô nên nghỉ ngơi.”

“Bác sĩ có nói nghỉ ngơi giúp tôi né được Cố Dạ Bạch không?”

“Không.”

“Vậy lời khuyên không có giá trị thực chiến.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng một giây.

“Cô thật sự rất biết cách khiến người khác không khuyên tiếp.”

“Cảm ơn. Đây là kỹ năng sinh tồn mới học được.”

Lâm Vãn Ý kéo túi xách lên vai, bước vào thang máy.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại. Trước khi hai cánh cửa kim loại đóng hẳn, Tạ Cảnh Thâm bỗng nói:

“Hạ Ninh sẽ không để cô biến mất khỏi trung tâm cốt truyện dễ vậy.”

Lâm Vãn Ý ngẩng mắt.

Tạ Cảnh Thâm đứng ngoài cửa, ánh mắt trầm ổn nhưng lạnh.

“Ở những tuyến tôi từng thấy, cô càng rời xa Cố Dạ Bạch, Hạ Ninh càng dễ trở thành lý do khiến hắn tìm cô.”

“Ý anh là cô ta sẽ chủ động tìm tôi?”

“Có thể.”

Lâm Vãn Ý cười nhạt. “Vậy càng tốt.”

Tạ Cảnh Thâm nhíu mày.

Cửa thang máy khép lại trước khi hắn kịp nói gì thêm.

Lâm Vãn Ý nhìn con số tầng chậm rãi giảm xuống.

Tối qua, cô viết lại tuyến nguyên tác gần như cả đêm.

Tiệc hợp tác là điểm mở đầu.

Sau đó sẽ đến vài sự kiện nhỏ khiến Hạ Ninh liên tục trở thành người bị tổn thương, còn Lâm Vãn Ý trở thành kẻ bị nghi ngờ. Trong nguyên tác, nữ phụ càng phản kháng càng mất mặt, càng giải thích càng giống giảo biện. Cố Dạ Bạch cũng vì thế càng chán ghét cô, càng đau lòng cho Hạ Ninh.

Đọc truyện thì đó là cẩu huyết.

Sống trong truyện thì là án tử.

Lâm Vãn Ý nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa thang máy.

Sắc mặt cô vẫn hơi trắng vì tai nạn đêm qua. Vai trái còn đau, cổ tay có vài vết trầy đã được băng lại. Nếu lúc này đứng trước truyền thông, có lẽ cô cũng rất giống người vừa bị hại.

Nhưng thế giới này không cần cô giống nạn nhân.

Nó chỉ cần Hạ Ninh khóc.

Ra khỏi bệnh viện, một chiếc xe đen đã đợi sẵn.

Tài xế là người của Tạ Cảnh Thâm. Trên ghế sau đặt một tập hồ sơ mỏng và một chiếc điện thoại mới.

Lâm Vãn Ý mở tập hồ sơ.

Bên trong là lịch trình trong ngày của Cố Dạ Bạch và Hạ Ninh.

Mười giờ sáng, Hạ Ninh đến trung tâm nghệ thuật Tinh Hà để tham gia buổi họp báo nhỏ cho dự án từ thiện của Cố thị.

Mười giờ ba mươi, Cố Dạ Bạch có mặt tại đó.

Mười một giờ, truyền thông được mời vào.

Lâm Vãn Ý nhìn dòng chữ “trung tâm nghệ thuật Tinh Hà”, khóe môi hơi cong.

Trong nguyên tác, đây là nơi Hạ Ninh lần đầu được giới truyền thông khen là “ánh trăng sạch sẽ giữa hào môn hỗn loạn”. Cũng là nơi nữ phụ Lâm Vãn Ý vì ghen tuông mà xông vào chất vấn Hạ Ninh trước ống kính, khiến chính mình bị mắng đến thảm.

Nếu cô muốn tìm “công tắc”, nơi này vừa vặn.

Điện thoại mới rung nhẹ.

Một tin nhắn hiện lên.

Tạ Cảnh Thâm: “Camera tầng ba của Tinh Hà từng bị mất tín hiệu trong hai tuyến.”

Lâm Vãn Ý nhướng mày, gõ trả lời.

“Anh đang nhắc tôi tránh tầng ba?”

Một giây sau, tin nhắn mới đến.

Tạ Cảnh Thâm: “Tôi đang nhắc cô đừng tin nơi nào có camera.”

Lâm Vãn Ý nhìn dòng chữ, bật cười rất khẽ.

Đúng là phong cách của người đã chứng kiến cô chết nhiều lần.

Không tin camera.

Không tin nhân chứng.

Không tin tuyến đường.

Không tin cả sự trùng hợp.

Cô nhắn lại: “Biết rồi, bác sĩ ác mộng.”

Lần này, Tạ Cảnh Thâm không trả lời.

Nhưng mười phút sau, cô nhận được một file nén.

Tên file: “Tinh_Ha_Risk_Map”.

Lâm Vãn Ý mở ra xem.

Bên trong là sơ đồ trung tâm nghệ thuật Tinh Hà, đánh dấu thang máy, cầu thang bộ, phòng nghỉ, cửa thoát hiểm, điểm mù camera, phòng bảo vệ và ba lối ra ít người biết.

Cô nhìn bản đồ, ánh mắt dịu xuống một chút.

Người này nói ít, nhưng chuẩn bị thì thật sự nhiều.

Chiếc xe dừng trước trung tâm nghệ thuật Tinh Hà lúc mười giờ mười lăm.

Ngoài cổng đã có không ít phóng viên và khách mời. Sau chuyện tiệc tối qua, tên Lâm Vãn Ý hiển nhiên đã trở thành đề tài nóng. Cô vừa bước xuống xe, vài ánh mắt lập tức quét tới.

“Là Lâm Vãn Ý?”

“Không phải cô ta vừa hủy hôn với Cố thiếu tối qua sao?”

“Nghe nói nửa đêm còn gặp tai nạn.”

“Cô ta tới đây làm gì? Chẳng lẽ lại tìm Hạ Ninh gây chuyện?”

Tiếng xì xào lọt vào tai, Lâm Vãn Ý không đổi sắc.

Cô đeo kính râm, bước vào đại sảnh như không nghe thấy.

Nữ phụ nguyên bản có tiếng xấu cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

Ít nhất không ai dám tùy tiện chặn đường cô.

Nhân viên lễ tân thấy cô thì hơi giật mình, nhưng vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp.

“Lâm tiểu thư, cô có lịch hẹn không ạ?”

Lâm Vãn Ý tháo kính xuống.

“Tôi đến gặp Hạ Ninh.”

Nụ cười của lễ tân cứng lại.

Quả nhiên, chưa đầy năm phút sau, tin Lâm Vãn Ý đến tìm Hạ Ninh đã lan ra hơn nửa trung tâm.

Rất tốt.

Muốn quan sát công tắc thì phải để công tắc xuất hiện.

Lâm Vãn Ý không lên tầng ba.

Cô chọn ngồi ở khu cà phê mở tầng một, nơi xung quanh có nhiều người nhưng khoảng cách đủ xa để nghe đối thoại. Có camera, có nhân viên, có khách ra vào. Nói cách khác, đây là nơi ít thích hợp nhất để một “nữ phụ ác độc” ra tay.

Mười phút sau, Hạ Ninh xuất hiện.

Cô ta mặc váy màu kem, tóc dài buộc nửa, gương mặt trang điểm rất nhẹ. Dưới ánh sáng dịu của đại sảnh, trông cô ta thật sự giống kiểu nữ chính nguyên tác: mềm mại, sạch sẽ, khiến người ta vô thức muốn bảo vệ.

Bên cạnh cô ta có hai nhân viên nữ đi cùng. Thấy Lâm Vãn Ý, bọn họ lập tức căng thẳng.

Hạ Ninh lại khẽ lắc đầu với họ, sau đó một mình đi tới.

“Chị Vãn Ý.”

Giọng cô ta rất nhẹ.

Không gọi Lâm tiểu thư.

Không gọi cô.

Mà là chị.

Chỉ một chữ đã lập tức đặt Lâm Vãn Ý vào vị trí người mạnh hơn, người có thể bắt nạt cô ta.

Lâm Vãn Ý đặt tách cà phê xuống.

“Hạ tiểu thư, tôi nhớ chúng ta không thân đến mức gọi chị em.”

Hạ Ninh khựng lại, đôi mắt thoáng buồn.

“Em xin lỗi. Em chỉ nghĩ… dù sao trước đây chúng ta cũng vì anh Dạ Bạch mà có chút hiểu lầm. Em không muốn quan hệ của mọi người căng thẳng hơn.”

Lâm Vãn Ý nhìn cô ta.

Hạ Ninh ngồi xuống đối diện, hai tay đặt trên đầu gối, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức không thể bắt lỗi.

“Chuyện tối qua, em thật sự rất áy náy.” Cô ta nói. “Nếu không phải vì em, chị cũng sẽ không bị mọi người hiểu lầm.”

Hiểu lầm.

Từ này dùng rất hay.

Không nói cô vô tội.

Cũng không nói người khác sai.

Chỉ dùng một chữ “hiểu lầm” để biến toàn bộ chuyện tối qua thành một sự cố nhỏ do cảm xúc gây ra.

Lâm Vãn Ý khẽ cười.

“Hạ tiểu thư áy náy vì tôi bị hiểu lầm, hay áy náy vì hiểu lầm đó chưa đủ khiến tôi biến mất?”

Hạ Ninh mở to mắt. “Chị Vãn Ý, sao chị có thể nghĩ em như vậy?”

Hai nhân viên đứng gần đó lập tức nhìn sang.

Một khách mời đi ngang cũng chậm bước.

Lâm Vãn Ý nhìn thấy rất rõ, chỉ một câu run rẩy của Hạ Ninh đã khiến ánh mắt xung quanh chuyển hướng.

Bắt đầu rồi.

Hạ Ninh cúi đầu, giọng nhỏ hơn: “Em biết chị không thích em. Nhưng em thật sự không muốn tranh gì với chị.”

Lâm Vãn Ý rũ mắt, dùng thìa bạc khuấy nhẹ tách cà phê.

Leng keng.

Âm thanh rất nhỏ nhưng rõ ràng.

“Không tranh gì với tôi?” Cô hỏi.

Hạ Ninh cắn môi. “Em và anh Dạ Bạch không phải như chị nghĩ. Em không muốn vì em mà chị và anh Dạ Bạch hiểu lầm.”

Nghe vô hại.

Nhưng từng chữ đều có gai.

Không muốn tranh, nhưng nhắc đến Cố Dạ Bạch.

Không muốn hiểu lầm, nhưng nhắc rằng hiểu lầm giữa cô và Cố Dạ Bạch là vì Hạ Ninh.

Không nói mình là nguyên nhân, nhưng lại đặt mình vào trung tâm.

Lâm Vãn Ý bỗng cảm thấy nguyên nữ chính thật sự thú vị hơn trong sách.

Trong tiểu thuyết, Hạ Ninh được miêu tả là đóa hoa trắng bị nữ phụ ức hiếp.

Nhưng có lẽ đóa hoa này sớm đã biết làm thế nào để dùng cái yếu của mình khiến người khác tự nguyện giơ dao.

Lâm Vãn Ý nghiêng đầu nhìn cô ta.

“Hạ Ninh, cô nói chuyện rất giỏi.”

Hạ Ninh sững lại. “Em không hiểu ý chị.”

“Không sao. Tôi cũng không cần cô hiểu.”

Lâm Vãn Ý đặt thìa xuống.

“Tôi tới đây không phải để nói chuyện Cố Dạ Bạch với cô.”

“Vậy chị…”

“Tôi tới hỏi một chuyện.”

Hạ Ninh ngẩng đầu.

Lâm Vãn Ý nhìn vào mắt cô ta, giọng rất bình tĩnh:

“Tối qua, trước khi cô ngã, cô đã cầm ly rượu bằng tay phải. Nhưng sau khi ngã, cô lại ôm cổ tay trái. Lúc đó tôi hỏi, cô chưa trả lời.”

Sắc mặt Hạ Ninh thoáng cứng lại.

Rất nhanh.

Nhanh đến mức người bình thường có lẽ không bắt được.

Nhưng Lâm Vãn Ý vẫn thấy.

Cô tiếp tục: “Tôi muốn biết, rốt cuộc người đụng vào tay cô là đụng tay nào?”

Hạ Ninh cúi mắt, hàng mi run nhẹ.

“Lúc đó em quá hoảng, có thể nhớ nhầm…”

“Có thể.” Lâm Vãn Ý gật đầu. “Vậy chuyện thứ hai.”

Hạ Ninh ngẩng lên.

Lâm Vãn Ý nhìn cô.

“Cô nói không muốn làm lớn chuyện, nhưng sáng nay lại có vài tài khoản truyền thông biết chính xác tôi từng đứng ở vị trí nào trong buổi tiệc, thậm chí còn biết tôi ‘cố ý đụng vào tay cô’. Những chi tiết đó, ngoài người trong cuộc ra, ai sẽ biết?”

Hạ Ninh hơi trắng mặt.

“Chị đang nghi ngờ em tung tin?”

“Tôi đang hỏi.”

“Em không làm.”

“Hạ tiểu thư, tôi còn chưa nói tin đó là thật hay giả.”

Không khí quanh bàn cà phê bỗng chậm lại.

Hai nhân viên phía sau Hạ Ninh liếc nhau, vẻ mặt bắt đầu mất tự nhiên.

Hạ Ninh mím môi, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên.

Lâm Vãn Ý nhìn đôi mắt ấy, trong đầu đột nhiên vang lên lời nhắc của Tạ Cảnh Thâm:

Đừng để cô ta khóc quá lâu trước mặt Cố Dạ Bạch.

Gần như cùng lúc, điện thoại trong túi cô rung nhẹ.

Lâm Vãn Ý lấy ra.

Tạ Cảnh Thâm gửi một tin nhắn.

“Cố Dạ Bạch đã vào thang máy.”

Lâm Vãn Ý ngước mắt nhìn Hạ Ninh.

Quả nhiên.

Nước mắt đã chuẩn bị xong.

Nam chính cũng đang trên đường đến.

Cô ta thật sự không cần làm quá nhiều.

Chỉ cần chọn đúng thời điểm đỏ mắt, thế giới này sẽ tự đưa người bảo vệ đến trước mặt cô ta.

Lâm Vãn Ý đặt điện thoại úp xuống bàn.

“Hạ tiểu thư.” Cô chậm rãi nói. “Tôi khuyên cô nghĩ kỹ rồi hãy khóc.”

Hạ Ninh ngẩn ra.

“Bởi vì mỗi lần cô khóc, hình như đều có người thay cô định tội tôi.”

Sắc mặt Hạ Ninh thay đổi rất nhẹ.

Nhưng lần này cô ta không kịp trả lời.

Giọng nói lạnh lùng của một người đàn ông đã vang lên từ phía sau.

“Lâm Vãn Ý.”

Lâm Vãn Ý không cần quay đầu cũng biết là ai.

Cố Dạ Bạch.

Hắn đến thật đúng lúc.

Trong nguyên tác, nam chính luôn xuất hiện khi nữ chính yếu đuối nhất. Khi đọc truyện, độc giả gọi đó là định mệnh. Bây giờ đứng trong cục diện này, Lâm Vãn Ý chỉ thấy giống chuông báo tử.

Cố Dạ Bạch bước tới.

Hắn mặc vest đen, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên người cô, sau đó chuyển sang Hạ Ninh.

Giọng hắn lập tức dịu đi một chút.

“Xảy ra chuyện gì?”

Hạ Ninh vội lau mắt. “Không có gì đâu anh Dạ Bạch. Em chỉ muốn nói rõ với chị Vãn Ý chuyện tối qua. Nhưng hình như chị ấy vẫn hiểu lầm em…”

Câu này vừa dứt, những ánh mắt xung quanh lập tức thay đổi.

Lại là Lâm Vãn Ý.

Lại là cô không buông tha Hạ Ninh.

Lại là cô bắt nạt người yếu thế.

Cố Dạ Bạch nhìn Lâm Vãn Ý, giọng trầm xuống:

“Tôi tưởng tối qua cô đã nói không muốn liên quan nữa.”

Lâm Vãn Ý quay đầu nhìn hắn.

“Đúng vậy.”

“Vậy cô đến tìm cô ấy làm gì?”

“Quan sát.”

Cố Dạ Bạch nhíu mày.

Hạ Ninh cũng ngẩn ra.

Lâm Vãn Ý bình tĩnh nói: “Tôi muốn quan sát xem một người có thể yếu thế đúng lúc đến mức nào.”

Không khí xung quanh lập tức lạnh đi.

Hạ Ninh cúi đầu, giọng run nhẹ:

“Chị Vãn Ý, em biết chị ghét em, nhưng em thật sự không có ác ý. Nếu chị muốn trách thì cứ trách em, đừng vì em mà làm khó anh Dạ Bạch nữa.”

Rất hay.

Một câu kéo cả Cố Dạ Bạch vào.

Lâm Vãn Ý nhìn thấy ánh mắt Cố Dạ Bạch lạnh xuống gần như trong nháy mắt.

Nhưng điều khiến cô chú ý hơn không phải ánh mắt hắn.

Mà là cảm giác kỳ lạ trên người hắn.

Cố Dạ Bạch hơi nhíu mày, như có thứ gì đó đột ngột đâm vào đầu hắn.

Trong mắt hắn thoáng qua một lớp mờ rất khó nhận ra.

Cùng lúc đó, trước mắt Lâm Vãn Ý hiện ra dòng chữ đỏ.

“Mức độ bảo vệ nữ chính tăng.”

“Người thực thi đang bị thiết lập can thiệp.”

Lâm Vãn Ý ngồi thẳng lưng.

Quả nhiên.

Nước mắt của Hạ Ninh chính là công tắc.

Cố Dạ Bạch nhìn cô, trong đầu như có vài đoạn hình ảnh vụn vỡ lóe lên.

Lâm Vãn Ý trong chiếc váy đỏ đứng trước mặt Hạ Ninh, giọng sắc nhọn:

“Cô dựa vào cái gì mà tranh với tôi?”

Hạ Ninh ngã xuống cầu thang.

Lâm Vãn Ý đứng trên cao, ánh mắt lạnh lùng.

Hạ Ninh khóc trong mưa, nói cô không muốn phá hoại ai.

Lâm Vãn Ý cười nhạo cô ta giả tạo.

Những hình ảnh ấy quá rõ.

Rõ đến mức Cố Dạ Bạch gần như tin rằng chúng đều là thật.

Nhưng cùng lúc đó, một giọng nói khác trong đầu hắn lại rất nhỏ, rất lạnh.

Chứng cứ đâu?

Câu hỏi của Lâm Vãn Ý tối qua như một vết nứt nhỏ cắt ngang những hình ảnh kia.

Nếu đó là thật, chứng cứ đâu?

Nếu hắn tận mắt thấy, vì sao lại không nhớ được thời gian?

Nếu Lâm Vãn Ý thật sự đẩy Hạ Ninh, vì sao mỗi đoạn ký ức đều giống cảnh bị người khác cố tình cắt ghép?

Cố Dạ Bạch nhíu mày sâu hơn.

Hạ Ninh nhận ra sự dao động rất nhỏ ấy.

Cô ta lập tức đưa tay đỡ trán, thân thể hơi lảo đảo.

“Anh Dạ Bạch, em hơi chóng mặt…”

Cố Dạ Bạch gần như theo bản năng đưa tay đỡ cô ta.

Lâm Vãn Ý nhìn cảnh này, đáy mắt lạnh đi.

Tạ Cảnh Thâm lại nhắn một tin.

“Không cần thắng cô ta ở đây. Chỉ cần bắt cô ta nói sai một câu.”

Lâm Vãn Ý cụp mắt đọc xong, khóe môi hơi cong.

Đúng.

Không cần thắng.

Hạ Ninh lúc này vẫn còn hào quang nữ chính. Cố Dạ Bạch vẫn đang bị thiết lập kéo lệch. Người xung quanh vẫn tự động đứng về phía cô ta.

Muốn vạch mặt ngay chỉ là tự tìm chết.

Nhưng bắt cô ta lộ một sơ hở nhỏ thì được.

Lâm Vãn Ý đặt điện thoại xuống.

“Hạ Ninh.” Cô gọi thẳng tên cô ta. “Cô vừa nói tôi hiểu lầm cô chuyện tối qua.”

Hạ Ninh dựa nhẹ vào tay Cố Dạ Bạch, sắc mặt yếu ớt.

“Em không trách chị.”

“Cô thật sự không trách?”

Hạ Ninh khẽ lắc đầu. “Em biết chị chỉ nhất thời kích động. Chuyện phòng nghỉ tầng ba… em cũng không muốn truy cứu.”

Không khí yên tĩnh trong nháy mắt.

Lâm Vãn Ý chậm rãi ngẩng mắt.

Cố Dạ Bạch cũng nhìn Hạ Ninh.

Vài người đứng gần đó lộ vẻ nghi hoặc.

Hạ Ninh dường như cũng nhận ra mình vừa nói gì, sắc mặt hơi đổi.

Lâm Vãn Ý mỉm cười.

Rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến Hạ Ninh lạnh sống lưng.

“Phòng nghỉ tầng ba?”

Lâm Vãn Ý hỏi.

“Hạ tiểu thư, tôi nhớ chuyện tối qua được công bố với khách mời chỉ là cô bị đổ rượu và suýt ngã ở đại sảnh.”

Cô nghiêng đầu, giọng không nhanh không chậm.

“Cảnh sát còn chưa công bố chuyện có người từng dẫn cô đến phòng nghỉ.”

“Truyền thông cũng chưa biết đó là tầng ba.”

“Vậy cô biết ‘phòng nghỉ tầng ba’ từ đâu?”

Hạ Ninh cứng đờ.

Mọi ánh mắt xung quanh lập tức rơi lên người cô ta.

Hai nhân viên phía sau cô ta cũng ngạc nhiên.

Một phóng viên đứng gần quầy lễ tân vốn đang giả vờ xem điện thoại, lúc này đã ngẩng đầu lên.

Cố Dạ Bạch nhìn Hạ Ninh, ánh mắt thoáng trầm xuống.

“Hạ Ninh.”

Giọng hắn vẫn dịu, nhưng đã có một tia nghi vấn.

Hạ Ninh siết chặt tay áo hắn.

“Em… em nghe nhân viên nói.”

Lâm Vãn Ý hỏi ngay: “Nhân viên nào?”

Hạ Ninh mím môi.

Lâm Vãn Ý không cho cô ta thời gian sắp xếp.

“Tên gì? Chức vụ gì? Nói lúc nào? Trước hay sau khi cô gặp tôi?”

Mỗi câu hỏi đều rất nhẹ.

Nhưng cũng rất chặt.

Hạ Ninh ngẩng mắt nhìn cô, đáy mắt thoáng hiện một tia khó xử thật sự.

Lâm Vãn Ý biết cô ta đang tính.

Nếu nói tên một nhân viên cụ thể, có thể bị kiểm chứng.

Nếu nói không nhớ, sẽ giống nói dối.

Nếu khóc, Cố Dạ Bạch có thể lại bị kéo về phía cô ta, nhưng vừa rồi dòng cảnh báo đã hiện lên. Lâm Vãn Ý đang nhìn chằm chằm cô ta, không cho cô ta diễn quá lâu.

Hạ Ninh cúi đầu, giọng rất nhỏ:

“Em không nhớ rõ. Lúc đó em quá sợ, nghe loáng thoáng…”

“Thật sao?” Lâm Vãn Ý hỏi. “Cô sợ đến mức không nhớ ai nói, nhưng nhớ rất rõ là phòng nghỉ tầng ba?”

Hạ Ninh không đáp.

Không khí càng lúc càng lạ.

Người xung quanh không còn hoàn toàn nhìn Lâm Vãn Ý bằng ánh mắt chỉ trích như ban đầu.

Một sơ hở nhỏ không đủ chứng minh Hạ Ninh hại người.

Nhưng đủ để chứng minh cô ta không vô tội như vẻ ngoài.

Lâm Vãn Ý đứng dậy.

Vai trái còn đau, nhưng dáng đứng của cô vẫn thẳng.

“Hạ Ninh, tôi không quan tâm cô và Cố Dạ Bạch thế nào.”

Cô nhìn cô ta, giọng bình tĩnh đến lạnh.

“Tôi đã hủy hôn. Tôi không tranh hắn với cô.”

Hạ Ninh ngẩng đầu.

Lâm Vãn Ý tiếp tục:

“Nhưng nếu cô cứ đặt tôi vào vị trí người bắt nạt cô, vậy lần sau trước khi khóc, nhớ kiểm tra xem lời thoại của mình có sơ hở không.”

Sắc mặt Hạ Ninh trắng đi.

Cố Dạ Bạch nhìn Lâm Vãn Ý, ánh mắt phức tạp hơn ban đầu.

Có tức giận.

Có nghi ngờ.

Cũng có một chút thứ gì đó giống dao động.

Nhưng ngay khi Hạ Ninh khẽ run, hắn lại lập tức siết tay đỡ cô ta.

Lâm Vãn Ý nhìn động tác đó, đáy lòng không có chút ghen tuông nào.

Chỉ có lạnh.

Đó không phải tình yêu trong mắt cô.

Đó là cơ chế bảo vệ đang vận hành.

Cô xoay người định rời đi.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô quay lưng, Hạ Ninh bỗng nói rất nhỏ:

“Chị Vãn Ý.”

Lâm Vãn Ý dừng bước.

Hạ Ninh ngẩng đầu nhìn cô.

Trên mặt cô ta vẫn là vẻ yếu ớt đáng thương. Mắt còn đỏ, môi hơi trắng, ngón tay nắm lấy tay áo Cố Dạ Bạch như sợ hãi.

Nhưng trong khoảnh khắc Cố Dạ Bạch cúi đầu kiểm tra điện thoại, ánh mắt Hạ Ninh nhìn Lâm Vãn Ý bỗng lạnh đi rất nhanh.

Nhanh như một lớp sương mỏng vừa tan ra khỏi mặt hồ, để lộ đáy nước sâu không thấy đáy.

Cô ta mỉm cười rất nhẹ.

Nhẹ đến mức người khác gần như không phát hiện.

“Em thật sự không muốn chị hiểu lầm em.”

Lâm Vãn Ý nhìn cô ta.

Hạ Ninh nói tiếp, giọng vẫn mềm mại:

“Nhưng nếu chị cứ xuất hiện trước mặt anh Dạ Bạch như vậy, em cũng không biết mọi chuyện sẽ biến thành thế nào.”

Lời này nghe như sợ hãi.

Nhưng Lâm Vãn Ý nghe ra ý cảnh cáo.

Đừng xuất hiện.

Nếu không, cô ta sẽ khóc.

Và chỉ cần cô ta khóc, Cố Dạ Bạch sẽ đến.

Thế giới này sẽ đến.

Dòng chữ đỏ hiện lên trước mắt Lâm Vãn Ý.

“Mức độ bảo vệ nữ chính tăng.”

“Người thực thi đang áp sát.”

Lâm Vãn Ý cảm thấy phía sau có tiếng bước chân.

Từng bước.

Chậm.

Nặng.

Mang theo áp lực quen thuộc như một lưỡi dao đang tiến gần.

Cố Dạ Bạch bước về phía cô.

Lâm Vãn Ý quay đầu.

Ánh mắt hắn rơi trên người cô, đen thẫm và lạnh, nhưng lần này không hoàn toàn giống sự tỉnh táo của một người đang phán xét.

Nó giống như bị thứ gì đó phủ lên.

Một lớp ký ức giả.

Một tầng định kiến bị cưỡng ép.

Một mệnh lệnh vô hình.

Hắn nhìn cô, giọng trầm xuống:

“Lâm Vãn Ý, chúng ta nói chuyện.”

Lâm Vãn Ý nhìn hắn.

Trong đầu cô lại vang lên câu của Tạ Cảnh Thâm:

Nếu cô chỉ biết tránh Cố Dạ Bạch, cô sẽ chết nhanh hơn.

Cô chậm rãi siết tay.

Không tránh được.

Vậy thì nhìn thẳng.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊