Ngày phán xét
Bí mật nào rồi cũng đến ngày phơi bày ra ánh sáng.
Vào một đêm khi sương mù bao phủ dày đặc cả hai phía thành phố, cuộc hẹn hò của họ bị phá vỡ bởi tiếng rầm rập của giáp sắt và những ngọn đuốc rực lửa. Nguyễn Hùng, vị hôn phu bị từ hôn của Elowen từ phía Đông, cùng với Tổng đốc hộ vệ phía Tây đã dẫn theo quân đội bao vây căn phòng ẩn từ hai phía cánh cửa.
Cánh cửa đá bị đập tan tành. Ánh sáng chói lòa từ những viên đá quang thạch phía Đông và bóng tối đặc quánh từ những ngọn lửa hắc hỏa phía Tây tràn vào căn phòng, ép hai người vào thế đường cùng.
"Elowen! Cô dám thông đồng với quỷ dữ phía Bóng Tối sao?" Nguyễn Hùng hét lên, thanh kiếm trên tay gã chỉ thẳng vào Kaelen.
"Bắt lấy tên phản đồ kia!" Tiếng lệnh từ phía Tây đồng thời vang lên.
Kaelen nhanh chóng bước lên, chắn toàn bộ thân hình cao lớn của mình trước mặt Elowen, lưỡi kiếm của anh tuốt trần, phát ra những tia sáng lân tinh xanh biếc đầy đe dọa. "Đứng sau lưng tôi, Elowen."
"Không, chúng ta sẽ không tách rời nữa," Elowen nắm chặt lấy bàn tay lạnh giá của Kaelen, ánh mắt cô không còn sự sợ hãi, chỉ còn một quyết tâm kiên định. Cô nhìn thẳng vào vị hôn phu cũ và những họng giáo đang chĩa về phía mình.
Elowen khẽ mỉm cười với Kaelen, một nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh vương quốc của cô. "Anh đã từng nói, chúng ta không thuộc về bất kỳ phía nào của thế giới này. Vậy thì hãy để chúng ta tự tìm lấy thế giới của riêng mình."
Trước sự ngỡ ngàng của quân đội hai bên, Kaelen và Elowen không hề chống trả hay cầu xin. Họ đan chặt mười ngón tay vào nhau, cùng hướng về phía khe nứt sâu hoắm ở chính giữa căn phòng — một vực thẳm không đáy nằm sâu dưới lòng bức tường, nơi mà truyền thuyết nói rằng dẫn đến lõi của thế giới, nơi ánh sáng và bóng tối chưa từng bị chia cắt.
Họ cùng nhau gieo mình xuống vực thẳm.
Khi cơ thể họ rơi vào khoảng không, một hiện tượng kỳ vĩ chưa từng có xảy ra: Ánh sáng từ cơ thể Elowen và bóng tối từ cơ thể Kaelen không hề triệt tiêu nhau, mà chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một vầng hào quang màu xám bạc lung linh, bao bọc lấy hai người như một cái kén hộ mệnh.
Bức tường cẩm thạch đen sừng sững nghìn năm bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt lớn, sụp đổ dần từ đỉnh xuống đáy. Ánh sáng tràn qua phía Tây, và bóng tối dịu mát phủ lên phía Đông, lần đầu tiên sau hàng kỷ nguyên, thành phố Aethelgard được hợp nhất dưới một bầu trời hoàng hôn tuyệt đẹp.
Họ đã biến mất vào huyền thoại, nhưng tình yêu vượt qua lằn ranh cấm kỵ của họ đã mãi mãi phá vỡ sự chia cắt của thế giới.