Giao Dịch Với Thành Chủ Phủ
“Vạn Kiếp.” Hai chữ ấy vừa vang lên, cả con phố dài trước Vân Lai Quán bỗng nhiên yên tĩnh đến đáng sợ. Không phải vì âm thanh của thiếu nữ áo trắng quá lớn.
Mà vì sau khi nàng gọi ra cái tên ấy, bầu không khí xung quanh thanh cổ kiếm sau lưng Lâm Phong đã thay đổi.
Lạnh hơn.
Nặng hơn.
Giống như một thứ bị chôn vùi dưới vực sâu suốt vạn năm, cuối cùng cũng bị người đời gọi đúng tên.
Lâm Phong đứng giữa đại sảnh đổ nát, bàn tay đặt hờ trên bao kiếm. Máu tanh vẫn còn nghẹn trong cổ họng, kinh mạch trong cơ thể đau nhức từng đợt sau khi cưỡng ép dùng thức thứ nhất Nghịch Lưu.
Nhưng so với đau đớn trên thân thể, điều khiến chàng cảnh giác hơn là sự im lặng của cổ kiếm.
Từ khi thức tỉnh đến nay, thanh kiếm này luôn kiêu ngạo, luôn lạnh lùng, luôn dùng thứ giọng điệu khàn khàn kia để châm chọc chàng.
Nhưng bây giờ, nó im lặng.
Im lặng như thể chính nó cũng không ngờ sẽ có người ở Phù Vân Thành nhận ra mình.
Triệu Vô Nhai đứng cách đó không xa, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
Lão nhìn thiếu nữ áo trắng, ánh mắt lạnh như dao.
“Thẩm cô nương.”
“Có những lời không nên nói bừa.”
Thiếu nữ áo trắng ngồi trên lưng ngựa, thần sắc vẫn bình thản. Gió đêm thổi qua khăn lụa trong tay nàng, để lộ dung nhan thanh lãnh như trăng đầu đông.
Nàng không nhìn Triệu Vô Nhai.
Ánh mắt vẫn dừng trên người Lâm Phong.
Chính xác hơn, là dừng trên thanh kiếm sau lưng chàng.
“Ta có nói bừa hay không, Triệu trưởng lão hẳn rõ hơn ai hết.”
Giọng nàng rất nhẹ.
Nhưng câu nói ấy vừa rơi xuống, đám hộ vệ áo giáp đen sau lưng nàng đồng loạt đặt tay lên chuôi đao.
Không khí lập tức căng như dây đàn.
Một bên là trưởng lão Chấp Pháp Thanh Vân Môn.
Một bên là Thành Chủ Phủ Phù Vân Thành.
Hai thế lực đều không nhỏ.
Nếu thật sự động thủ giữa phố, cả Phù Vân Thành đêm nay sẽ không yên.
Triệu Vô Nhai nheo mắt.
“Lâm Phong là đệ tử phản nghịch của Thanh Vân Môn. Hắn trộm cấm vật của tông môn, đả thương đồng môn, lão phu mang hắn về chịu phạt là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”
Thiếu nữ áo trắng cuối cùng cũng nhìn sang lão.
“Nhưng hiện tại hắn đang ở Phù Vân Thành.”
“Trong thành có luật của thành.”
“Nếu Thanh Vân Môn muốn bắt người, có thể đưa văn thư tới Thành Chủ Phủ. Trước khi Thành Chủ Phủ phê chuẩn, không ai được phép tùy tiện giết người trên đường.”
Triệu Vô Nhai lạnh giọng:
“Ngươi muốn che chở hắn?”
Thiếu nữ áo trắng đáp rất nhanh:
“Ta đang giữ luật.”
Khóe mắt Triệu Vô Nhai giật nhẹ.
Lâm Phong đứng im lặng một bên, trong lòng đã hiểu rõ.
Thiếu nữ này không đơn giản.
Nàng xuất hiện quá đúng lúc.
Lại biết tên thật của cổ kiếm.
Nói nàng chỉ vô tình đi ngang, Lâm Phong tuyệt đối không tin.
Đúng lúc ấy, giọng nói của cổ kiếm cuối cùng cũng vang lên trong đầu chàng.
“Đừng tin nàng.”
Lâm Phong ánh mắt khẽ động.
“Ngươi biết nàng?”
Cổ kiếm im lặng một nhịp.
Sau đó cười khàn.
“Không biết.”
Lâm Phong lạnh nhạt nói trong lòng:
“Ngươi nói dối.”
Cổ kiếm không đáp nữa.
Sự im lặng ấy khiến Lâm Phong càng thêm chắc chắn: thiếu nữ áo trắng này, hoặc là bản thân nàng, hoặc là thế lực sau lưng nàng, chắc chắn có liên quan đến lai lịch của Vạn Kiếp Kiếm.
Triệu Vô Nhai hít sâu một hơi.
Lão biết hôm nay có người của Thành Chủ Phủ can thiệp, muốn trực tiếp mang Lâm Phong đi đã không còn dễ.
Nhưng ánh mắt lão nhìn Lâm Phong vẫn tràn đầy sát ý.
“Lâm Phong.”
Lão gằn từng chữ.
“Ngươi trốn được đêm nay, không trốn được cả đời.”
“Thứ sau lưng ngươi, không phải thứ một phế nhân như ngươi có thể giữ.”
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lão.
“Vậy phiền Triệu trưởng lão sống lâu một chút.”
“Ngày khác ta sẽ tự mình đến Thanh Vân Môn, hỏi rõ món nợ linh căn năm đó.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Triệu Vô Nhai đột nhiên thay đổi.
Rất nhỏ.
Nhưng Lâm Phong vẫn thấy.
Trong lòng chàng chợt lạnh.
Quả nhiên.
Chuyện linh căn của chàng bị đoạt, Triệu Vô Nhai biết nội tình.
Thậm chí rất có thể, lão chính là một trong những người tham gia.
Triệu Vô Nhai không nói thêm nữa. Lão phất tay áo, xoay người rời đi.
Tần Hạo vừa được hai tên tay chân đỡ dậy, thấy vậy thì hoảng hốt.
“Trưởng lão! Vậy còn hắn…”
“Câm miệng.”
Triệu Vô Nhai lạnh lùng quát.
Tần Hạo lập tức run lên, không dám nói thêm nửa chữ.
Trước khi rời khỏi phố dài, Triệu Vô Nhai quay đầu nhìn Lâm Phong lần cuối.
Ánh mắt ấy không giống đang nhìn một đệ tử phản nghịch.
Mà giống như đang nhìn một cái xác tạm thời còn biết thở.
“Ba ngày.”
Lão nói.
“Sau ba ngày, nếu ngươi còn ở Phù Vân Thành, lão phu sẽ đích thân đến Thành Chủ Phủ xin người.”
“Đến lúc đó, không ai giữ được ngươi.”
Nói xong, lão dẫn người rời đi.
Linh áp nặng nề bao phủ cả con phố cũng chậm rãi tan biến.
Những người đứng xem náo nhiệt lúc này mới dám thở mạnh.
Nhưng ánh mắt bọn họ nhìn Lâm Phong đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn là khinh miệt.
Không còn là chế giễu.
Mà là sợ hãi, tò mò, và một chút kính sợ không thể che giấu.
Một kẻ bị Thanh Vân Môn phế bỏ.
Một người vừa đỡ được một kích của trưởng lão Trúc Cơ.
Một thanh kiếm khiến cả Thanh Vân Môn lẫn Thành Chủ Phủ cùng chú ý.
Bất kỳ điều nào trong số đó, đều đủ để trở thành đề tài truyền khắp Phù Vân Thành trong một đêm.
Thiếu nữ áo trắng xuống ngựa.
Nàng đi về phía Lâm Phong.
Đám hộ vệ áo giáp đen tự động tách ra hai bên, tạo thành một con đường.
Lâm Phong không động.
Bàn tay vẫn đặt gần chuôi kiếm.
Thiếu nữ dừng lại cách chàng ba bước.
Khoảng cách này rất khéo.
Không quá gần để khiến Lâm Phong cảm thấy bị uy hiếp.
Cũng không quá xa để tỏ ra xa lạ.
“Ta tên Thẩm Nguyệt.”
Nàng nói.
“Người của Thành Chủ Phủ.”
Lâm Phong nhìn nàng.
“Vì sao giúp ta?”
Thẩm Nguyệt khẽ lắc đầu.
“Ta không giúp ngươi miễn phí.”
Câu trả lời rất thẳng.
Thẳng đến mức khiến Lâm Phong ngược lại cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Trên đời này, thứ đáng sợ nhất không phải là người đến để trao đổi điều kiện.
Mà là người mở miệng nói không cần gì cả.
Lâm Phong hỏi:
“Ngươi muốn thanh kiếm?”
Thẩm Nguyệt nhìn thanh cổ kiếm sau lưng chàng.
Trong mắt nàng thoáng hiện lên một cảm xúc phức tạp.
Giống như kính sợ.
Lại giống như kiêng kỵ.
“Không.”
“Ta muốn ngươi mang nó vào một nơi.”
Lâm Phong nhíu mày.
“Nơi nào?”
Thẩm Nguyệt chậm rãi nói:
“Phù Vân Bí Cảnh.”
Bốn chữ vừa vang lên, không ít tán tu đứng gần đó lập tức biến sắc.
Phù Vân Bí Cảnh.
Một bí cảnh cổ xưa nằm dưới lòng đất phía bắc Phù Vân Thành. Cứ mười năm mới mở một lần. Bên trong có linh thảo, pháp khí, truyền thừa của tu sĩ cổ, cũng có yêu thú, sát trận và vô số thi cốt của những kẻ tham lam.
Đối với tán tu và đệ tử các tông môn gần đó, Phù Vân Bí Cảnh vừa là cơ duyên, vừa là phần mộ.
Lâm Phong cũng từng nghe qua nơi này.
Nhưng chàng chưa từng nghĩ mình sẽ vào đó.
Vì trước kia, với thân phận nội môn Thanh Vân Môn, nếu muốn vào bí cảnh, chàng phải đi theo đội ngũ tông môn.
Còn hiện tại, chàng là kẻ đang bị Thanh Vân Môn truy bắt.
Thẩm Nguyệt nói tiếp:
“Ba ngày nữa, Phù Vân Bí Cảnh sẽ mở.”
“Trong tầng sâu nhất của bí cảnh có một tòa Kiếm Mộ. Gia tộc ta nhiều đời trấn thủ Phù Vân Thành, từng để lại một lời dặn: nếu Vạn Kiếp Kiếm tái hiện, nhất định phải đưa người giữ kiếm vào Kiếm Mộ.”
Nghe đến hai chữ Kiếm Mộ, cổ kiếm sau lưng Lâm Phong khẽ rung lên.
Lần này, rung rất nhẹ.
Nhưng Lâm Phong cảm nhận được.
Nó không phẫn nộ.
Không đói khát.
Mà giống như bị đánh thức bởi một ký ức rất xa xưa.
Lâm Phong hỏi trong lòng:
“Kiếm Mộ là gì?”
Cổ kiếm im lặng hồi lâu.
Sau đó mới khàn giọng nói:
“Nơi chôn những kẻ từng muốn giết ta.”
Lâm Phong ánh mắt hơi trầm xuống.
Lời này nghe đơn giản.
Nhưng ý nghĩa phía sau lại không hề đơn giản.
Nếu Kiếm Mộ thật sự có liên quan đến Vạn Kiếp Kiếm, vậy chuyến đi này chắc chắn không chỉ là tìm cơ duyên.
Nó có thể là bẫy.
Cũng có thể là chìa khóa mở ra bí mật về thanh kiếm này.
Thẩm Nguyệt nhìn sắc mặt Lâm Phong, dường như đoán được chàng đang suy nghĩ gì.
“Ta biết ngươi sẽ không tin ta.”
Nàng lấy từ trong tay áo ra một bình ngọc nhỏ.
Miệng bình vừa mở, mùi đan hương thanh mát lập tức lan ra.
Lâm Phong chỉ ngửi một chút, kinh mạch đau nhức trong cơ thể đã dịu xuống vài phần.
Ánh mắt chàng khẽ động.
“Tụ Mạch Đan?”
“Không chỉ vậy.”
Thẩm Nguyệt đặt bình ngọc lên chiếc bàn gỗ còn chưa vỡ hẳn bên cạnh.
“Ba viên Tụ Mạch Đan, một phần Hộ Tâm Tán, và một gian mật thất trong Thành Chủ Phủ để ngươi ổn định thương thế.”
“Đổi lại, ba ngày sau, ngươi theo ta vào Phù Vân Bí Cảnh.”
“Ta cần ngươi mở Kiếm Mộ.”
Lâm Phong nhìn bình ngọc.
Đây chính là thứ chàng cần nhất lúc này.
Không có đan dược, kinh mạch vừa tái tạo sẽ không chống đỡ được bao lâu.
Nhưng nhận lấy bình đan này, cũng đồng nghĩa với việc chàng bước vào ván cờ của Thành Chủ Phủ.
Chưa chắc an toàn hơn Thanh Vân Môn.
Thậm chí có thể nguy hiểm hơn.
Thẩm Nguyệt bỗng nói:
“Triệu Vô Nhai sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
“Thanh Vân Môn cũng sẽ không.”
“Ngươi ở ngoài thành, bọn họ có thể giết ngươi bất cứ lúc nào.”
“Ngươi ở trong thành, Thành Chủ Phủ có thể giữ ngươi ba ngày.”
Nàng dừng một chút.
“Chỉ ba ngày.”
Ba ngày.
Lại là ba ngày.
Triệu Vô Nhai cho chàng ba ngày.
Phù Vân Bí Cảnh cũng mở sau ba ngày.
Giống như mọi đường lui đều bị dồn về cùng một điểm.
Lâm Phong nhìn Thẩm Nguyệt.
“Vì sao là ta?”
Thẩm Nguyệt đáp:
“Không phải vì ngươi.”
“Mà vì nó chọn ngươi.”
Nàng nhìn thanh kiếm sau lưng chàng.
“Vạn Kiếp Kiếm không phải ai cũng có thể cầm.”
“Những kẻ cưỡng ép cầm nó, nhẹ thì thần hồn vỡ nát, nặng thì hóa thành kiếm nô.”
Lâm Phong hơi nheo mắt.
“Kiếm nô?”
Cổ kiếm trong đầu bỗng cười lạnh.
“Đừng nghe nàng nói nhảm.”
Thẩm Nguyệt như không nghe thấy cổ kiếm, nhưng câu tiếp theo của nàng lại khiến Lâm Phong sống lưng lạnh đi.
“Ngươi có nghe thấy giọng nói trong kiếm không?”
Cổ kiếm im bặt.
Lâm Phong nhìn nàng chằm chằm.
Không khí giữa hai người lập tức trở nên lạnh lẽo.
Thẩm Nguyệt không né tránh ánh mắt chàng.
“Nếu có, vậy ngươi càng nên đi Kiếm Mộ.”
“Bởi vì nếu ngươi không biết cách áp chế nó, sớm muộn gì ngươi cũng không còn là ngươi nữa.”
Lâm Phong không nói gì.
Nhưng bàn tay dưới tay áo đã chậm rãi siết lại.
Từ sau khi nhận truyền thừa, chàng vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Sát ý trong lòng chàng càng lúc càng nặng.
Cổ kiếm thường xuyên dụ dỗ chàng giết người.
Mỗi lần dùng kiếm pháp, kinh mạch đau đớn chỉ là một phần. Điều đáng sợ hơn là trong khoảnh khắc ấy, chàng thật sự cảm thấy giết người là chuyện rất dễ chịu.
Giống như máu của kẻ địch có thể làm thanh kiếm vui vẻ.
Cũng làm chàng vui vẻ.
Cảm giác đó khiến Lâm Phong cảnh giác.
Chàng muốn báo thù.
Nhưng không muốn biến thành một con rối chỉ biết giết chóc.
Lâm Phong nhìn bình ngọc trên bàn.
Sau một lúc lâu, chàng cầm lấy.
“Ta có thể theo ngươi vào bí cảnh.”
“Nhưng ta có ba điều kiện.”
Thẩm Nguyệt nói:
“Nói.”
“Thứ nhất, trong ba ngày này, Thành Chủ Phủ không được giao ta cho Thanh Vân Môn.”
“Được.”
“Thứ hai, các ngươi không được động vào thanh kiếm của ta.”
Thẩm Nguyệt gật đầu.
“Không ai trong Thành Chủ Phủ muốn chết oan.”
“Thứ ba…”
Lâm Phong nhìn nàng, giọng nói trầm xuống.
“Ta muốn biết toàn bộ những gì ngươi biết về Vạn Kiếp Kiếm.”
Thẩm Nguyệt im lặng.
Gió đêm thổi qua phố dài.
Một lúc sau, nàng mới chậm rãi nói:
“Ta không thể nói toàn bộ.”
Ánh mắt Lâm Phong lạnh xuống.
Thẩm Nguyệt tiếp tục:
“Không phải vì ta không muốn.”
“Mà vì có một số việc, chỉ cần nói ra ngoài bí cảnh, người nghe sẽ chết.”
Lâm Phong nhíu mày.
“Ý gì?”
Thẩm Nguyệt không trả lời ngay.
Nàng xoay người nhìn về phía bắc Phù Vân Thành.
Nơi đó có một dãy núi thấp chìm trong màn sương đêm. Nhìn từ xa, dãy núi ấy giống như một con thú khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất.
“Ngươi chỉ cần biết một chuyện.”
“Vạn Kiếp Kiếm không phải cơ duyên bình thường.”
“Ngày nó trở lại nhân gian, sẽ có rất nhiều người muốn giết ngươi.”
Lâm Phong cười nhạt.
“Nghe có vẻ cũng không khác hiện tại lắm.”
Thẩm Nguyệt nhìn chàng.
“Khác.”
“Hiện tại muốn giết ngươi chỉ là Thanh Vân Môn.”
“Sau khi Kiếm Mộ mở ra, muốn giết ngươi có thể là cả Thanh Châu.”
Câu nói ấy khiến không khí xung quanh lạnh xuống.
Ngay cả cổ kiếm trong đầu Lâm Phong cũng không lên tiếng phản bác.
Lâm Phong nhìn Thẩm Nguyệt thật lâu.
Cuối cùng, chàng cất bình ngọc vào trong tay áo.
“Dẫn đường.”
Thành Chủ Phủ nằm ở trung tâm Phù Vân Thành.
Khác với vẻ náo nhiệt hỗn loạn bên ngoài, nơi này yên tĩnh và nghiêm ngặt hơn nhiều. Tường cao màu xám xanh bao quanh phủ đệ rộng lớn, hai hàng hộ vệ đứng thẳng trước cổng, ánh mắt sắc bén như ưng.
Khi Thẩm Nguyệt đưa Lâm Phong vào phủ, không ít người âm thầm nhìn sang.
Có tò mò.
Có cảnh giác.
Cũng có địch ý.
Dù sao tin tức vừa xảy ra ở Vân Lai Quán đã truyền nhanh hơn gió.
Một kẻ bị Thanh Vân Môn truy bắt, lại được đại tiểu thư Thành Chủ Phủ tự mình đưa về.
Muốn không khiến người ta chú ý cũng khó.
Thẩm Nguyệt dẫn Lâm Phong đi qua hai hành lang dài, cuối cùng dừng trước một tiểu viện yên tĩnh phía tây.
“Ba ngày tới, ngươi ở đây.”
“Bên ngoài có trận pháp che giấu khí tức. Chỉ cần ngươi không tự ý rời phủ, người của Thanh Vân Môn sẽ không tìm được ngươi.”
Lâm Phong bước vào viện.
Bên trong có một gian phòng sạch sẽ, một giếng nước nhỏ, và một cây cổ thụ khô gần như không còn lá.
Rất đơn giản.
Nhưng đối với Lâm Phong hiện tại, đã đủ.
Thẩm Nguyệt đặt thêm một chiếc hộp gỗ lên bàn đá trong viện.
“Trong hộp có Hộ Tâm Tán.”
“Đêm nay ngươi tốt nhất nên dùng ngay. Kinh mạch của ngươi đang nứt.”
Lâm Phong nhìn nàng.
“Ngươi nhìn ra được?”
Thẩm Nguyệt đáp:
“Ngươi vừa dùng kiếm pháp vượt quá cảnh giới thân thể hiện tại.”
“Bề ngoài bình tĩnh, nhưng khí tức hỗn loạn, bước chân nặng hơn lúc đầu ba phần. Nếu không áp chế, tối nay ngươi sẽ nôn máu ít nhất ba lần.”
Lâm Phong im lặng.
Nữ nhân này quan sát quá kỹ.
Đây không phải chuyện tốt.
Thẩm Nguyệt dường như hiểu ánh mắt của chàng, nhàn nhạt nói:
“Yên tâm, nếu ta muốn hại ngươi, lúc ở Vân Lai Quán chỉ cần chậm nửa khắc, Triệu Vô Nhai đã có thể thay ta ra tay.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Nhưng đến cửa viện, nàng bỗng dừng lại.
“Lâm Phong.”
Đây là lần đầu tiên nàng gọi tên chàng.
“Đêm nay bất luận nghe thấy gì, cũng đừng rút kiếm.”
Lâm Phong nhíu mày.
“Có ý gì?”
Thẩm Nguyệt không quay đầu.
“Vạn Kiếp Kiếm vừa được đánh thức. Đêm đầu tiên vào nơi có linh khí dồi dào, nó sẽ rất đói.”
“Những thứ bị nó gọi đến…”
“Chưa chắc là người sống.”
Nói xong, nàng rời khỏi tiểu viện.
Cửa viện chậm rãi khép lại.
Lâm Phong đứng tại chỗ, ánh mắt trầm xuống.
Trong đầu, cổ kiếm cười khàn khàn.
“Nàng biết không ít.”
Lâm Phong lạnh giọng:
“Ngươi có gì muốn nói không?”
“Có.”
Cổ kiếm đáp rất nhanh.
“Đừng dùng thuốc của nàng.”
Lâm Phong nhìn bình ngọc trong tay.
“Vì sao?”
“Vì thuốc sẽ ổn định kinh mạch của ngươi.”
Lâm Phong nhíu mày.
“Đó không phải chuyện tốt sao?”
Cổ kiếm cười nhẹ.
“Đối với ngươi là chuyện tốt.”
“Đối với ta thì không.”
Lâm Phong im lặng.
Sau đó chàng mở bình ngọc, lấy một viên Tụ Mạch Đan nuốt xuống.
Cổ kiếm: “…”
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên giường đá trong phòng.
“Ngươi càng không muốn, ta càng phải làm.”
Đan dược tan ra trong cơ thể, hóa thành một luồng dược lực ấm áp chảy vào kinh mạch. Những vết nứt nhỏ do Nghịch Lưu gây ra bắt đầu được xoa dịu từng chút một.
Cơn đau giảm đi.
Nhưng Lâm Phong không hề thả lỏng.
Bởi vì khi màn đêm càng sâu, thanh Vạn Kiếp Kiếm sau lưng chàng lại bắt đầu rung lên.
Lần này, nó không nói chuyện.
Chỉ rung.
Từng nhịp.
Từng nhịp.
Giống như trái tim của một thứ gì đó không thuộc về người sống.
Ngoài sân, gió ngừng thổi.
Lá khô dưới gốc cây cũng không còn động đậy.
Lâm Phong mở mắt.
Trong bóng tối, chàng nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Rất chậm.
Rất nhẹ.
Không giống tiếng người sống.
Lâm Phong không đứng dậy.
Tay chàng đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn về phía cửa phòng.
“Thẩm Nguyệt?”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gõ cửa tiếp tục vang lên.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Sau đó, một giọng nói quen thuộc truyền vào từ bên ngoài.
Giọng nói ấy rất yếu.
Rất khàn.
Nhưng Lâm Phong vừa nghe, toàn thân lập tức cứng lại.
“Phong nhi…”
“Là phụ thân đây…”
“Ra mở cửa cho ta…”
Máu trong người Lâm Phong như đông lại.
Phụ thân của chàng đã chết từ ba năm trước.
Chết trong một lần hộ tống linh thạch cho Thanh Vân Môn.
Thi thể được đưa về chỉ còn một nửa.
Chính Lâm Phong là người chôn ông xuống đất.
Vậy mà lúc này, giọng nói của ông lại vang lên ngoài cửa.
Cổ kiếm sau lưng chàng khẽ rung.
Trong đầu, giọng nói khàn khàn vang lên đầy thích thú:
“Đừng mở.”
“Nếu ngươi mở cửa…”
“Ngươi sẽ biết năm đó phụ thân ngươi thật sự chết như thế nào.”
Lâm Phong ngồi trong bóng tối, bàn tay chậm rãi siết chặt.
Bên ngoài cửa, giọng nói kia lại vang lên.
“Phong nhi…”
“Cha lạnh quá…”
“Cho cha vào đi…”