Một Kiếm Không Được Rút
“Giao thanh kiếm ra, lão phu cho ngươi chết toàn thây.” Giọng nói già nua lạnh lẽo vang lên ngoài cửa quán trọ. Khoảnh khắc ấy, cả đại sảnh Vân Lai Quán như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Tiếng chén rượu va vào mặt bàn im bặt.
Tiếng bàn tán cũng tắt hẳn.
Những tán tu vốn đang đứng xem náo nhiệt lập tức biến sắc, vội vàng lùi sát vào góc tường. Có kẻ còn cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng ra cửa.
Bởi vì người vừa đến không phải đệ tử bình thường.
Mà là trưởng lão Chấp Pháp của Thanh Vân Môn.
Triệu Vô Nhai.
Một cường giả Trúc Cơ trung kỳ.
Đối với tán tu bình thường trong Phù Vân Thành, hai chữ Trúc Cơ đã đủ khiến người ta không dám thở mạnh.
Tần Hạo đang quỳ rạp trên sàn, sắc mặt trắng bệch vì thanh kiếm bị Lâm Phong bẻ gãy. Vừa nghe thấy giọng nói kia, trong mắt hắn lập tức lóe lên vẻ mừng như điên.
“Triệu trưởng lão!”
Hắn lảo đảo bò dậy, chỉ tay về phía Lâm Phong.
“Chính là hắn! Lâm Phong ở đây! Thanh kiếm sau lưng hắn chắc chắn là thứ bị mất trong Kiếm Trủng!”
Lời vừa dứt, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Phong.
Thiếu niên áo xám đứng giữa đại sảnh.
Một tay đặt trên chuôi kiếm sau lưng.
Nhưng chưa rút ra.
Từ đầu đến cuối, sắc mặt chàng vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
Ngoài cửa, một lão giả mặc áo bào xám chậm rãi bước vào. Tóc lão bạc trắng, gương mặt gầy gò, đôi mắt sâu hoắm như hai vũng nước đọng lâu năm. Mỗi bước chân của lão đặt xuống, sàn gỗ dưới chân lại khẽ phát ra tiếng răng rắc.
Không phải vì lão dùng sức.
Mà vì linh áp trên người lão quá nặng.
Triệu Vô Nhai nhìn qua Tần Hạo trước, sau đó ánh mắt dừng trên thanh kiếm được quấn vải đen sau lưng Lâm Phong.
Trong khoảnh khắc ấy, đồng tử lão co lại rất nhẹ.
Rất nhanh.
Nhanh đến mức gần như không ai nhận ra.
Nhưng Lâm Phong thấy được.
Lâm Phong cũng nghe được tiếng cổ kiếm vang lên trong đầu.
“Là hắn.”
Bàn tay Lâm Phong khẽ siết lại.
“Ngươi biết hắn?”
Cổ kiếm cười trầm thấp.
“Ba ngày trước, trong Kiếm Trủng, chính khí tức của lão đã xuất hiện trên vách đá phong ấn.”
Ánh mắt Lâm Phong lập tức lạnh xuống.
Triệu Vô Nhai không phải tình cờ tới đây.
Lão đã biết thanh kiếm này tồn tại từ trước.
Thậm chí rất có thể, việc phong tỏa Kiếm Trủng, truy bắt Lâm Phong, tất cả đều không chỉ vì một đệ tử bị phế biến mất.
Mà vì thanh kiếm sau lưng chàng.
Triệu Vô Nhai chậm rãi mở miệng:
“Lâm Phong, ngươi tự tiện xâm nhập Kiếm Trủng, trộm lấy cấm vật của tông môn, lại còn đả thương đồng môn.”
Lão dừng một chút, giọng nói càng thêm lạnh.
“Tội nào cũng đáng chết.”
Lâm Phong nhìn lão.
“Cấm vật của tông môn?”
Chàng cười khẽ.
“Thanh kiếm này bị vứt dưới Kiếm Trủng bao nhiêu năm, lúc ta còn là nội môn đệ tử, chưa từng nghe nói nó thuộc về Thanh Vân Môn.”
Sắc mặt Triệu Vô Nhai không đổi.
“Ngươi là một phế nhân bị trục xuất, có tư cách gì chất vấn tông môn?”
Hai chữ phế nhân vừa rơi xuống, sau lưng Lâm Phong, thanh cổ kiếm khẽ rung lên.
Một luồng hàn ý mỏng như sợi tơ lan ra.
Ngọn lửa trên đèn dầu trong quán trọ đồng loạt cúi rạp xuống.
Tần Hạo vô thức lùi lại nửa bước.
Không hiểu vì sao, hắn bỗng nhớ đến khoảnh khắc vừa rồi, khi Lâm Phong chỉ dùng hai ngón tay kẹp nát kiếm của mình.
Người này…
Thật sự vẫn là phế nhân sao?
Triệu Vô Nhai nheo mắt.
“Xem ra ngươi quả nhiên đã nhận được thứ không nên nhận.”
Lâm Phong im lặng.
Cổ kiếm trong đầu lại cười.
“Rút kiếm.”
“Chỉ cần rút một tấc, ta giúp ngươi chém lão.”
Lâm Phong không đáp.
“Rút kiếm.”
Giọng nói kia càng trầm hơn.
“Lão đang sợ.”
“Sợ ngươi sống.”
“Sợ thanh kiếm này trở lại nhân gian.”
Bàn tay Lâm Phong đặt trên chuôi kiếm run lên rất nhẹ.
Không phải vì sợ.
Mà vì cổ kiếm đang dụ dỗ chàng.
Từ sau đêm ở Kiếm Trủng, chàng đã hiểu rõ: thanh kiếm này có thể cho chàng sức mạnh, nhưng tuyệt đối không phải thứ nhân từ. Mỗi lần dùng nó, một phần sát ý trong kiếm lại chui vào kinh mạch, len vào thần hồn, khiến chàng muốn chém hết tất cả những kẻ cản đường.
Nếu rút kiếm ở đây, Tần Hạo sẽ chết.
Đám tay chân của hắn sẽ chết.
Thậm chí cả những người vô tội trong quán trọ này cũng có thể bị kiếm khí cuốn vào.
Lâm Phong hít sâu một hơi.
Tay chàng rời khỏi chuôi kiếm.
Cổ kiếm im bặt.
Sau đó, giọng nói kia trở nên lạnh hơn.
“Nhân từ?”
“Ngươi sẽ chết vì thứ đó.”
Triệu Vô Nhai thấy Lâm Phong buông chuôi kiếm, khóe môi thoáng nhếch lên.
“Biết sợ là tốt.”
Lão nâng tay.
Một luồng linh lực màu xanh xám ngưng tụ giữa lòng bàn tay, hóa thành một sợi xích dài. Trên sợi xích phủ đầy phù văn Chấp Pháp, chuyên dùng để khóa kinh mạch đệ tử phản nghịch.
“Quỳ xuống, tự phế tu vi mới sinh trong người, giao thanh kiếm ra.”
“Lão phu có thể để ngươi chết nhẹ nhàng hơn.”
Lâm Phong chậm rãi ngẩng đầu.
“Ba ngày trước cũng là ngươi phong tỏa Kiếm Trủng?”
Triệu Vô Nhai hơi khựng lại.
Ánh mắt Lâm Phong càng lạnh.
“Người chết trong Kiếm Trủng là ai?”
Cả đại sảnh đột nhiên yên tĩnh.
Tần Hạo biến sắc.
Hắn không biết chuyện này.
Những tán tu xung quanh càng không biết.
Nhưng Triệu Vô Nhai lại nhìn Lâm Phong thật sâu, như thể không ngờ một kẻ bị truy sát suốt ba ngày vẫn còn tâm trí để hỏi câu này.
“Ngươi không cần biết.”
Lâm Phong cười nhạt.
“Vậy để ta đoán.”
“Người đó không phải đệ tử tuần tra bình thường.”
“Nếu chỉ là một đệ tử chết, Thanh Vân Môn sẽ không vội phong tỏa tin tức đến vậy.”
“Các ngươi sợ không phải ta.”
“Các ngươi sợ người ngoài biết trong Kiếm Trủng có thứ khác.”
Sắc mặt Triệu Vô Nhai cuối cùng cũng thay đổi.
Dù chỉ trong nháy mắt.
Nhưng như vậy là đủ.
Lâm Phong biết mình đã đoán đúng.
Triệu Vô Nhai lạnh giọng:
“Ngươi biết quá nhiều.”
Sợi xích trong tay lão bắn ra như độc xà.
Không khí bị xé rách.
Tốc độ của Trúc Cơ trung kỳ vượt xa Tần Hạo gấp trăm lần. Sợi xích vừa động, linh áp khủng bố đã đè lên toàn thân Lâm Phong, khiến kinh mạch vừa tái tạo trong cơ thể chàng đau nhói như sắp nứt ra.
Lâm Phong lùi nửa bước.
Chỉ nửa bước.
Sau đó, chàng giơ bao kiếm lên.
Không rút kiếm.
Chỉ dùng bao kiếm.
“Kiếm Thần thức thứ nhất.”
“Nghịch Lưu.”
Một đường vòng cung xám nhạt lướt qua trước người chàng.
Không chói mắt.
Không dữ dội.
Thậm chí không có tiếng nổ.
Nhưng sợi xích Chấp Pháp đang lao đến trước mặt Lâm Phong bỗng khựng lại giữa không trung, như thể bị một dòng nước ngược vô hình cuốn lấy.
Ngay sau đó, quỹ đạo của nó bị bẻ lệch.
Ầm!
Sợi xích quất mạnh vào cột gỗ bên cạnh.
Cây cột to bằng hai người ôm lập tức nứt toác, cả quán trọ rung lên dữ dội.
Mọi người kinh hãi la lên, vội vàng bỏ chạy ra ngoài.
Triệu Vô Nhai đứng yên tại chỗ, đôi mắt già nua hiện lên vẻ khó tin.
Một tên phế nhân.
Một kẻ bị đào linh căn, phế đan điền.
Lại có thể đỡ được một kích của lão?
Dù chỉ là một kích tùy ý, nhưng đó vẫn là linh lực Trúc Cơ.
Tần Hạo sợ đến mức môi run lẩy bẩy.
“Không thể nào…”
“Rõ ràng hắn đã bị phế rồi…”
Lâm Phong không nhìn hắn.
Bởi vì lúc này, trong cổ họng chàng đã dâng lên vị máu tanh.
Chỉ một chiêu.
Kinh mạch mới tái tạo trong cơ thể đã xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Kiếm Thần thức thứ nhất quá mạnh.
Nhưng thân thể hiện tại của chàng quá yếu.
Triệu Vô Nhai rất nhanh nhận ra điều này.
Lão bật cười lạnh.
“Thì ra là vậy.”
“Ngươi chỉ có kiếm pháp, nhưng không có thân thể để chống đỡ nó.”
Lâm Phong lau máu bên khóe miệng.
“Ít nhất đủ để giết chó săn của ngươi.”
Tần Hạo nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Triệu Vô Nhai hừ lạnh.
“Trước mặt lão phu, ngươi giết được ai?”
Lâm Phong không đáp.
Chàng đột nhiên xoay cổ tay.
Bao kiếm trong tay quét ngang.
Không đánh về phía Triệu Vô Nhai.
Mà đánh về phía mặt đất dưới chân Tần Hạo.
Một tia kiếm khí xám mỏng như sợi tóc lướt qua.
Rắc!
Sàn gỗ dưới chân Tần Hạo nứt toác.
Hắn còn chưa kịp kêu lên, cả người đã rơi xuống tầng hầm bên dưới. Tiếng va chạm nặng nề vang lên, sau đó là tiếng hắn thét thảm thiết.
Không chết.
Nhưng ít nhất trong thời gian ngắn, hắn không thể bò dậy được nữa.
Lâm Phong lạnh lùng nói:
“Bây giờ thì giết được.”
Sắc mặt Triệu Vô Nhai âm trầm hẳn xuống.
Nhưng đúng lúc lão chuẩn bị ra tay lần nữa, bên ngoài quán trọ đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Một đội người mặc áo giáp đen xuất hiện trên phố dài.
Dẫn đầu là một thiếu nữ cưỡi ngựa trắng, gương mặt che bằng khăn mỏng, bên hông treo lệnh bài màu bạc.
Trông thấy lệnh bài đó, không ít người bên ngoài lập tức kinh hô:
“Người của Thành Chủ Phủ!”
Thiếu nữ kia ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng dừng trên người Triệu Vô Nhai.
“Triệu trưởng lão.”
“Phù Vân Thành không phải Thanh Vân Môn.”
“Muốn giết người trong thành, ngài đã hỏi qua Thành Chủ Phủ chưa?”
Triệu Vô Nhai nheo mắt.
“Thẩm cô nương, đây là việc nội bộ của Thanh Vân Môn.”
Thiếu nữ áo trắng nhàn nhạt đáp:
“Vào trong thành, chính là việc của Thành Chủ Phủ.”
Cục diện lập tức đông cứng.
Một bên là trưởng lão Chấp Pháp Thanh Vân Môn.
Một bên là người của Thành Chủ Phủ Phù Vân Thành.
Lâm Phong đứng giữa hai luồng áp lực, máu trong ngực cuộn lên từng đợt. Chàng biết đây là cơ hội duy nhất để thoát thân.
Nhưng ngay lúc chàng định lùi lại, thiếu nữ trên lưng ngựa bỗng nhìn về phía chàng.
Ánh mắt nàng dừng trên thanh cổ kiếm sau lưng Lâm Phong.
Rất lâu.
Sau đó, nàng khẽ nói bằng giọng chỉ đủ để Lâm Phong nghe thấy:
“Cuối cùng ta cũng tìm được ngươi.”
Lâm Phong khựng lại.
Triệu Vô Nhai cũng biến sắc.
Thiếu nữ chậm rãi tháo khăn che mặt, để lộ dung nhan thanh lãnh như trăng đầu đông.
Nàng nhìn Lâm Phong.
Không gọi tên chàng.
Mà gọi tên thanh kiếm sau lưng chàng.
“Vạn Kiếp.”
Trong khoảnh khắc ấy, cổ kiếm vốn luôn kiêu ngạo trong đầu Lâm Phong bỗng im lặng.
Im lặng đến đáng sợ.