Người Thừa Kế Giả
Người Thừa Kế Giả · 🎭

Bản hợp đồng thay thế

Chương 1 chương Hoàn thành
⏳ Audio đang được tạo, sẽ sẵn sàng sau ít phút...

Gió đêm Thượng Hải lùa qua khe hở của quán mì nhỏ bên vệ đường, mang theo cái lạnh thấu xương của hơi nước từ sông Hoàng Phố. Quân co vai, lướt ngón tay trên màn hình chiếc điện thoại cũ đã nứt một góc kính. Trong ví anh chỉ còn đúng hai trăm tệ.

Một dòng thông báo tuyển dụng hiện lên phá tan sự im lặng:

"Yêu cầu: nam, 25-30 tuổi, ngoại hình xuất chúng, không người thân thích, sẵn sàng ký hợp đồng bảo mật tuyệt đối. Thù lao: 500 vạn tệ/tháng."

Quân khẽ nhếch môi đầy tự giễu. Anh là một diễn viên tốt nghiệp học viện chính quy, nhưng lại đang thất nghiệp. Ngoại hình anh rất ổn, hay ít nhất tay đạo diễn từng hứa cho anh vai phụ đã nói thế trước khi gạch tên anh để nhường chỗ cho một thiếu gia có tư bản chống lưng. Giữa thể diện và sự sinh tồn, Quân chọn vứt đi cái vạt áo sờn rách của lòng tự trọng. Anh bấm số gọi.

Ba ngày sau.

Tại tầng thượng tòa cao ốc Trần Gia rực rỡ ánh đèn, Quân ngồi đối diện với một nhóm người mặc âu phục chỉnh tề, sắc mặt ai nấy đều thâm trầm. Luật sư trưởng họ Lục đẩy một tập tài liệu dày cộp về phía anh.

"Chủ tịch tập đoàn trước khi qua đời có để lại di chúc: toàn bộ cổ phần chi phối chỉ thuộc về cháu trai trưởng dòng họ Trần — Trần Phong. Nhưng vị thiếu gia này đã mất tích hai mươi năm trước tại nước ngoài. Không ai biết còn sống hay đã chết."

Quân dựa lưng vào ghế, ánh mắt bình thản nhưng ngón tay dưới gầm bàn khẽ siết lại: "Nên các vị muốn tôi diễn vai Trần Phong?"

"Chỉ cần sáu tháng," Luật sư Lục gõ nhẹ ngón tay lên bàn, thanh âm lạnh lùng đầy áp lực. "Đủ để chúng tôi hoàn tất thủ tục tiếp quản và bình ổn thị trường chứng khoán. Sau sáu tháng, anh sẽ nhận được số tiền đủ sống ba đời."

Quân cầm bút, ký phác một nét dứt khoát. Từ khoảnh khắc đó, anh không còn là Quân — kẻ lăn lộn dưới đáy xã hội, mà là Trần Phong, người thừa kế duy nhất của đế chế tài phiệt Trần Gia.

Hai tuần tiếp theo là một chuỗi ngày huấn luyện địa ngục. Quân phải học thuộc lòng từ thói quen ăn uống, cách cài khuy măng sét đến tiểu sử của từng thành viên trong gia tộc. Gương mặt anh qua bàn tay của các chuyên gia trở nên sắc sảo, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, khoác lên mình bộ định chế cao cấp đắt đỏ. Anh bước vào giới thượng lưu Thượng Hải như một con báo săn bóng bẩy, nhưng bên trong lại là một con sói cô độc luôn đề phòng bị vạch trần.

Thế nhưng, vở kịch hoàn hảo vừa mới hạ màn khai thanh thì một cái tát trời giáng dội xuống.

Vào đêm tiệc nhậm chức tại một khách sạn xa hoa bậc nhất bến Thượng Hải, khi Quân đang đứng dưới ánh đèn flash của hàng trăm phóng viên, cánh cửa đại sảnh bỗng nhiên bị đẩy mạnh. Một người đàn ông trẻ tuổi bước vào, toàn thân toát ra vẻ phong trần nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như dao. Anh ta không mang theo vệ sĩ, chỉ cầm trên tay một mặt dây chuyền ngọc bích có khắc gia huy của nhà họ Trần — thứ mà Quân đang đeo một bản phỏng chế trên cổ.

Người đàn ông bước thẳng đến lễ đài, nhìn Quân bằng ánh mắt nửa giễu cợt nửa căm hận, cất giọng trầm thấp chấn động cả khán phòng:

"Giả mạo tôi lâu như vậy, chơi có vui không?"

· · ·
Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊