Kẻ đi trên lưỡi dao
Trần Phong thật đã trở về.
Toàn bộ đại sảnh rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Ánh đèn flash ngưng chớp trong hai giây rồi bùng lên dữ dội hơn gấp bội. Các cổ đông đứng ngồi không yên, Luật sư Lục đứng phía sau Quân, sắc mặt đại biến, bàn tay khẽ run lên trong túi quần.
Quân đứng trên bục cao, hô hấp trong lồng ngực như nghẹn lại. Bản năng của một diễn viên giúp anh duy trì cơ mặt không một chút gợn sóng. Anh nhìn thẳng vào người đàn ông vừa xuất hiện. Kẻ đó có gương mặt giống anh đến bảy phần, nhưng khí chất ngạo nghễ, lạnh lùng kia thì không một trường lớp diễn xuất nào có thể ngụy tạo được. Đó là khí chất của kẻ mang dòng máu Trần gia thực sự.
"Anh bạn này, uống say rồi thì nên tìm chỗ nghỉ ngơi," Quân khẽ mỉm cười, giọng điệu mang theo sự khoan dung của một người bề trên, tao nhã và không chút sơ hở. "Hôm nay là tiệc của Trần Gia, không tiện tiếp khách không mời."
"Uống say?" Trần Phong thật khẽ hừ một tiếng. Anh ta bước lên từng bậc thềm, mỗi bước giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch phát ra âm thanh khô khốc, đè nặng lên tâm lý của những người có mặt. "Kẻ bò ra từ đống xác chết ở vùng biên境 buôn lậu phía Nam như tôi, chưa bao giờ biết say là gì. Tôi là Trần Phong. Còn anh... là cái thá gì?"
Trần Phong thật giơ cao mặt ngọc bích. Ánh đèn chiếu xuyên qua miếng ngọc cổ, hiện rõ vết nứt hình chữ "V" bên trong — bí mật mà chỉ có những cốt cán dòng họ mới biết.
Dưới đài, đám người chú ruột, cô ruột của Trần Phong vốn luôn dòm ngó chiếc ghế chủ tịch bắt đầu rục rịch. Một người đàn ông trung niên mập mạp đứng bật dậy: "Hóa ra là một kẻ giả mạo! Luật sư Lục, ông giải thích thế nào về việc này?"
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Quân biết nếu mình lùi một bước, bản thân không chỉ mất tiền mà còn có thể biến mất vĩnh viễn khỏi Thượng Hải này theo cách tàn nhẫn nhất của các gia tộc tài phiệt. Anh tiến lên một bước, chắn trước mặt Trần Phong thật, khoảng cách giữa hai người chưa đầy nửa mét.
Quân ghé sát tai đối phương, nói bằng thanh âm chỉ đủ cho hai người nghe, pha lẫn một sự đánh cược điên rồ: "Anh Trần, anh nghĩ anh lộ diện bây giờ thì có thể sống sót rời khỏi tòa nhà này sao? Nhìn xuống hàng ghế thứ ba bên trái đi. Kẻ muốn anh chết từ hai mươi năm trước đang ngồi đó đấy."
Trần Phong thật khẽ khựng lại, ánh mắt sắc lẹm lướt nhanh xuống phía dưới. Thấy biểu cảm của đối phương thay đổi, Quân biết mình đã cược thắng trận đầu. Anh quay ngoắt lại phía các phóng viên, giọng nói đanh thép vang lên qua micro:
"Thật giả thế nào, Trần gia chúng tôi sẽ có buổi xét nghiệm ADN công khai vào ngày mai. Còn bây giờ, mời kẻ gây rối này ra ngoài!"
Vệ sĩ lập tức tràn vào khống chế Trần Phong thật. Kẻ thật không phản kháng, chỉ nhìn Quân bằng ánh mắt thâm trầm như muốn nhìn thấu tâm can anh. Khi bị giải đi, anh ta ném lại một câu: "Tôi sẽ chờ xem, anh diễn được bao lâu."