Hạ màn
Cuộc họp cổ đông diễn ra tại tầng 50 của tòa tháp Trần Gia kiêu hãnh giữa Phố Đông. Bầu trời Thượng Hải hôm nay âm u, mây đen giăng kín báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ.
Tất cả các cổ đông chiến lược và thành viên hội đồng quản trị đã ngồi chật kín. Trần Hùng ngồi ở vị trí ngay dưới Quân, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý. Lão đẩy bản hợp đồng quy hoạch bến cảng về phía Quân.
"Chủ tịch, mời anh ký. Mọi người đang chờ quyết sách của anh," Trần Hùng thúc giục, giọng nói vang vọng khắp phòng họp.
Quân cầm chiếc bút máy lên, ngón tay anh lướt nhẹ trên thân bút mạ vàng. Anh nhìn quanh một lượt, rồi nhìn sang Trần Phong thật đang đứng ở góc phòng với chiếc máy tính bảng trên tay. Trần Phong thật khẽ gật đầu. Bản sao lưu chứng cứ phạm pháp, hối lộ và trốn thuế của Trần Hùng đã được anh ta âm thầm gửi đến Cục điều tra kinh tế Thượng Hải cách đây mười phút.
Quân đặt bút xuống, nhưng không phải để ký, mà là để ném bản hợp đồng thẳng vào mặt Trần Hùng.
"Dự án này, tôi từ chối ký," Quân dõng dạc tuyên bố, thanh âm vang dội, đầy khí phách.
"Mày nói cái gì?" Trần Hùng đập bàn đứng bật dậy, trợn mắt giận dữ. "Mày dám phản kháng hội đồng quản trị sao? Thằng giả mạo kia!"
Lão ta định lao lên vạch trần Quân thì cánh cửa phòng họp bỗng nhiên bị tông mở. Một toán cảnh sát mặc sắc phục cùng nhân viên kiểm sát bước vào, dẫn đầu là một vị đội trưởng nghiêm nghị.
"Trần Hùng, ông bị bắt vì tình nghi tham ô tài sản công, hối lộ và liên quan đến vụ án mưu sát hai mươi năm trước," vị đội trưởng đưa ra lệnh bắt giữ.
Sắc mặt Trần Hùng lập tức xám ngoét như tro tàn, lão ngã quỵ xuống ghế, hai tay run rẩy khi chiếc còng số tám lạnh ngắt bập vào cổ tay. Khi bị giải đi qua chỗ Quân, lão nhìn anh bằng ánh mắt điên cuồng, rồi lại nhìn sang Trần Phong thật đang mỉm cười ngạo nghễ phía sau. Đến tận lúc này, lão mới hiểu mình đã thua hoàn toàn dưới tay hai kẻ phối hợp ăn ý này.
Ba tháng sau.
Sự việc lắng sống, Trần Phong thật chính thức tiếp quản tập đoàn Trần Gia sau khi làm đầy đủ các thủ tục pháp lý công khai.
Tại sân bay quốc tế Phố Đông, Quân mặc lại bộ quần áo giản dị ngày trước, trên vai đeo một chiếc ba lô nhỏ. Trần Phong thật đứng đối diện anh, đẩy một chiếc thẻ ngân hàng toàn cầu về phía anh.
"Năm nghìn vạn tệ. Số tiền này nhiều hơn thỏa thuận ban đầu, coi như là tiền thù lao cho màn biểu diễn xuất sắc nhất cuộc đời anh," Trần Phong thật nói, ánh mắt nhìn Quân đầy sự trân trọng và biết ơn của một người bạn thực sự.
Quân nhận lấy chiếc thẻ, khẽ mỉm cười đầy tự do. Anh đã không còn là kẻ thất nghiệp chạy ăn từng bữa, nhưng quan trọng hơn, anh đã học được cách đứng vững trước những giông bão của cuộc đời.
"Cảm ơn anh, Trần Phong," Quân nói, quay lưng bước đi hướng về phía cửa khẩu quốc tế.
"Còn anh thì sao, Quân? Anh định đi đâu?" Trần Phong thật gọi vói theo.
Quân không ngoảnh đầu lại, chỉ giơ tay vẫy chào, bóng lưng anh hòa vào dòng người tấp nập của ga quốc tế Phố Đông. Anh sẽ đến Pháp, tiếp tục giấc mơ điện ảnh của mình, nhưng lần này, anh sẽ là chính anh — một người đàn ông tự làm chủ vận mệnh của cuộc đời mình. Vở kịch thế thân đã hạ màn, nhưng cuộc đời thực sự của Quân mới chỉ vừa bắt đầu.