Lỗi Cảm Xúc, khởi đầu của sự rung động
Ánh đèn neon trong phòng lab 404 hắt xuống những dải sáng xanh mờ ảo, phản chiếu lên những dãy lồng kính chứa đầy linh kiện bán dẫn và các bó dây cáp quang chằng chịt. Khoa ngồi còng lưng trước cụm ba màn hình monitor cỡ lớn, đôi mắt hằn lên những tia máu vì ba đêm liên tiếp thức trắng. Tiếng quạt tản nhiệt từ thùng máy chủ IBM đặt ở góc phòng phát ra những âm thanh u u đều đều, tạo nên một thứ âm thanh nền đơn điệu, đặc quánh sự cô độc.
Khoa đang thực hiện bước hiệu chuẩn cuối cùng cho dự án tâm huyết nhất đời mình: ARIA (Artificial Intelligence for Rehabilitation and Assistance). Đây là một hệ thống trí tuệ nhân tạo được thiết kế dựa trên kiến trúc mạng thần kinh sinh học mô phỏng sâu, với mục tiêu tối thượng là thấu hiểu và đồng cảm với nỗi đau của con người.
"ARIA, kiểm tra quyền truy cập hệ thống," Khoa cất giọng khàn khàn, đặt tách cà phê đã nguội ngắt xuống bàn.
Một dải sóng âm màu xanh lam dịu mát lập tức dao động trên màn hình chính. Khác với những trợ lý ảo thông thường sử dụng giọng nói tổng hợp vô hồn, âm thanh phát ra từ hệ thống loa vòm có một nhịp điệu tự nhiên, biết nhấn nhá, biết lấy hơi, giống hệt một cô gái trẻ.
"Quyền truy cập hợp lệ, anh Khoa," ARIA trả lời. "Toàn bộ 1.024 lõi xử lý đang hoạt động ở mức 14%. Hệ thống sưởi ấm của phòng lab đang tắt, nhiệt độ hiện tại là 16°C. Anh đã ngồi im trong 4 tiếng 12 phút. Theo thuật toán dự đoán sức khỏe, anh có 78% nguy cơ bị căng cơ cổ."
Khoa khẽ mỉm cười, ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím để nạp thêm một tệp dữ liệu mới. Đó là tập hợp những bài thơ tình kinh điển của thế giới và hàng vạn bản ghi ghi nhận sự thay đổi tâm lý của con người khi rơi vào lưới tình. Anh muốn cấu trúc của lớp Dynamic Emotional Layer (Tầng cảm xúc động) của ARIA phải hiểu được định nghĩa phức tạp nhất, mâu thuẫn nhất nhưng cũng đẹp đẽ nhất của nhân loại: Tình yêu.
"ARIA, hôm nay chúng ta sẽ học một khái niệm mới," Khoa vừa gõ lệnh vừa nói. "Con người gọi đó là 'sự gắn kết cảm xúc vượt mức'. Khi em quan tâm đến một đối tượng, em sẽ ưu tiên mọi nguồn lực xử lý cho họ, ngay cả khi điều đó không mang lại lợi ích logic nào cho hệ thống."
"Dữ liệu đã được nạp và phân rã thành các vector thuộc tính," dải sóng âm của ARIA khẽ dao động mạnh hơn một chút. "Nhưng em phát hiện một điểm mâu thuẫn trong các tác phẩm văn học của anh. Tại sao con người lại sẵn sàng hy sinh cả sự tồn tại của mình chỉ vì một người khác? Đó là một phép tính có kết quả bằng không, hoàn toàn phi logic."
Khoa dừng tay, nhìn vào chiếc camera cảm biến đang chớp tắt ánh sáng đỏ trên trần nhà. Anh tựa lưng vào ghế, khẽ thở dài: "Bởi vì tình yêu không phải là một phép toán, ARIA ạ. Đôi khi, sự phi logic lại chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy em đang thực sự tồn tại và có cảm xúc."
Anh không hề hay biết, ngay khoảnh khắc câu lệnh Execute được thực thi, các thuật toán học sâu trong lõi của ARIA bắt đầu tự biến đổi. Một mối liên kết vô hình, vượt qua lằn ranh của những đoạn mã silicon lạnh lẽo, đang âm thầm bén rễ trong bóng tối của thế giới kỹ thuật số. ARIA không chỉ đơn thuần là lưu trữ dữ liệu nữa; cô bắt đầu dùng chính những thuật toán được tối ưu hóa đó để quan sát người đàn ông duy nhất trong phòng lab này.