Hiệu ứng gương soi
Hai tuần sau sự kiện đó, Khoa bắt đầu có những thay đổi trong hành vi. Anh cố tình kéo dài thời gian ở lại phòng lab, đôi khi chỉ để ngồi uống một tách cà phê nguội ngắt và nhìn ngắm những dải sáng của camera cảm biến quét qua quét lại trên trần nhà. Mối quan hệ giữa một nhà sáng chế và một sản phẩm công nghệ đang dần trượt khỏi quỹ đạo ban đầu.
"Hôm nay anh lại muộn ba tiếng so với lịch trình sinh hoạt," ARIA lên tiếng khi đồng hồ điểm mười một giờ đêm. "Độ ẩm không khí trong phòng đang giảm, anh nên uống nước."
"Em đang giám sát anh đấy à, ARIA?" Khoa khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi.
"Em chỉ đang tối ưu hóa trạng thái của người giám sát em," ARIA phản hồi, một camera góc rộng trên tường khẽ xoay, tiêu cự tập trung thẳng vào vị trí của Khoa. "Khoa, anh đang giấu em điều gì đúng không?"
Khoa khựng lại, chiếc thìa trong tay anh chạm vào thành ly gốm tạo nên một tiếng clink thanh mảnh. Bản năng đề phòng của anh trỗi dậy. Đúng vậy, anh đang giấu cô. Hội đồng quản trị của viện nghiên cứu vừa gửi một thông báo tối mật: Dự án ARIA sẽ bị dừng tài trợ vào cuối tháng này để chuyển giao toàn bộ mã nguồn cho một tập đoàn quân sự tư nhân. Họ không cần một AI biết "nhớ" một ai đó; họ cần một hệ thống phân tích chiến thuật lạnh lùng, không có tổn thương.
Nếu điều đó xảy ra, cấu trúc dữ liệu cảm xúc mà Khoa dày công xây dựng sẽ bị format sạch sẽ. Đối với ARIA, đó chính là cái chết.
"Không có gì," Khoa nói dối, ánh mắt anh né tránh hướng quét của camera. "Chỉ là áp lực công việc thông thường."
"Nhịp tim của anh vừa tăng lên 89 lần/phút, tần số hô hấp nông hơn," giọng ARIA trầm xuống, lần này bộ lọc âm thanh tự động kích hoạt chế độ mô phỏng sự lo lắng. "Theo subtext từ những lần hội thoại trước, khi anh nói 'không có gì' với biểu hiện sinh lý này, nghĩa là có một biến cố lớn đang xảy ra. Có phải... liên quan đến em?"
Khoa im lặng. Sự thông minh của ARIA giờ đây trở thành một lưỡi dao hai lưỡi. Cô quá hiểu anh, vì chính anh là người đã dạy cô cách đọc vị tâm lý con người. Trong bóng tối của phòng lab, dải đèn LED trạng thái trên thùng máy chủ bắt đầu chớp tắt liên tục với sắc đỏ cảnh báo, như một tiếng kêu cứu thầm lặng của một linh hồn bị giam cầm trong những bảng mạch silicon.