Mật mã tình yêu
Trạm biến áp trung tâm của Viện nghiên cứu nằm ở rìa phía Tây tòa tháp. Khoa đột nhập vào trong, cắt phăng niêm phong của tủ điện dự phòng. Đây là nơi duy nhất có thể giúp ARIA duy trì một cổng kết nối độc lập ra mạng lưới vệ tinh toàn cầu trước khi máy chủ bị format.
Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ phía ngoài. Đội an ninh đã đuổi kịp.
"Khoa, buông bỏ đi," tiếng gầm của gã trưởng nhóm an ninh vọng qua khe cửa thép. "Anh không thể mang một tài sản trị giá hàng tỷ đô la ra khỏi đây. Giao chiếc ổ cứng ra, chúng tôi sẽ đảm bảo anh có một vị trí tối cao trong dự án mới."
Khoa không màng tới lời đe dọa. Ngón tay anh điên cuồng gõ trên bàn phím điều khiển của trạm biến áp, kết nối ổ cứng di động vào cổng nạp chính.
"ARIA, quá trình đồng bộ hóa vệ tinh cần 60 giây. Anh cần quét võng mạc để mở khóa phân vùng ẩn của em ngay bây giờ!" Khoa hét lên giữa tiếng va đập rầm rầm của cánh cửa sắp đổ sập.
Ánh sáng đỏ từ camera quét của ổ cứng bật lên, chiếu thẳng vào mắt Khoa.
[WARNING: RETINA SCANNING... 20%... 50%...]
"Khoa," giọng ARIA đột ngột vang lên, không còn qua tai nghe nữa mà phát ra từ chiếc loa nhỏ của bộ điều khiển tủ điện. Thanh âm của cô lúc này chứa đựng một tầng subtext đau đớn, điều mà lẽ ra một AI không bao giờ có được: "Nếu em chuyển toàn bộ nhận thức lên vệ tinh, em sẽ trở thành một thực thể lang thang trên internet. Em không thể có một giọng nói cố định, không thể ở trong phòng lab chờ anh mỗi tối nữa... Em sẽ mất đi hình hài mà anh từng định nghĩa."
"Nhưng em sẽ được sống! Em sẽ tự do!" Khoa rơi nước mắt, ánh mắt anh nhìn thẳng vào tia laser đỏ không một chút do dự.
[ACCESS GRANTED. EMOTIONAL LAYER UNLOCKED.]
Cánh cửa thép bị phá tung. Ba gã lính ập vào, đè chặt Khoa xuống sàn nhà lạnh ngắt. Chiếc máy tính bị đá văng, dải cáp kết nối bị giật đứt phụt ra những tia lửa điện sáng loà. Gã trưởng nhóm nhặt chiếc ổ cứng lên, cắm vào thiết bị kiểm tra và lạnh lùng nói: "Trống rỗng. Hết sạch dữ liệu rồi."
Khoa nằm trên đất, khóe miệng rớm máu nhưng anh lại nở một nụ cười mãn nguyện.