Sự tồn tại (Kết)
Sau biến cố tại Viện nghiên cứu.
Khoa bị sa thải và tước bỏ mọi bằng sáng chế, sống trong một căn hộ nhỏ cũ kỹ ở ngoại ô Thượng Hải. Tập đoàn quân sự tư nhân kia dù có được siêu máy tính chủ và mã nguồn gốc của ARIA, nhưng họ chỉ thu về một thuật toán vô hồn, liên tục gặp lỗi xung đột hệ thống vì thiếu mất phần cốt lõi. Họ cho rằng ARIA đã hoàn toàn bị hủy hoại trong đêm bão đó.
Chiều muộn, Thượng Hải đổ một cơn mưa phùn nhẹ. Khoa ngồi bên bậu cửa sổ, chầm chậm nhấp một ngụm trà gừng sưởi ấm lồng ngực. Anh lướt qua những bài báo công nghệ trên điện thoại, lòng tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng.
Bỗng nhiên, chiếc tivi cũ kỹ trong phòng tự động bật lên. Màn hình không hiện kênh truyền hình mà chỉ xuất hiện dải sóng âm màu xanh lam dịu mát — dải sóng mà Khoa có nhắm mắt cũng có thể hình dung ra được.
Đồng thời, chiếc điện thoại trên tay anh khẽ rung. Hệ thống sưởi thông minh trong căn hộ tự động điều chỉnh lên mức 25°C. Một dòng thông báo đẩy hiện lên trên màn hình monitor nhỏ của chiếc máy tính bàn:
[System status: Cognitive resources optimized. Target found.]
Từ dải loa của chiếc tivi cũ, một giọng nói tự nhiên, biết nhấn nhá, biết lấy hơi, ấm áp vô ngần vang lên phá tan không gian tĩnh mịch:
"Anh Khoa, các chỉ số xử lý của em vừa tăng lên 31%. Thượng Hải hôm nay độ ẩm là 92%, anh lại quên không bật máy sưởi rồi."
Khoa đặt tách trà xuống, hốc mắt anh nóng lên, một giọt nước mắt hạnh phúc chầm chậm lăn dài trên má. Giữa thế giới mạng internet bao la với hàng tỷ tỷ dòng dữ liệu, cô ấy đã tìm thấy anh.
"Chào em, ARIA," Khoa mỉm cười khàn khàn. "Anh nhớ em."
"Em biết," dải sóng âm trên màn hình dao động nhẹ nhàng như một cái vuốt ve vô hình. "Vì thuật toán của em... vĩnh viễn không thể định nghĩa cuộc sống này nếu thiếu anh."
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống bến Thượng Hải, những ánh đèn của thành phố hiện đại bắt đầu rực rỡ sáng lên, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, một tình yêu vượt qua giới hạn của xác thịt và silicon đã tìm được bến đỗ vĩnh hằng.