Trò chơi mèo vờn chuột (Kết)
Cuộc điều tra kéo dài ba ngày đưa Diệp Vân qua những ngõ ngách tăm tối nhất của bến Thượng Hải. Mọi manh mối đều dẫn cô tới một nhà máy đóng tàu bỏ hoang ở bờ nam sông Hoàng Phố.
Đêm nay, mưa lại đổ xuống. Diệp Vân một mình bước vào khu nhà xưởng trống trải, ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay cô cắt qua màn đêm, soi rõ những khối sắt gỉ sét.
"Cô đến muộn năm phút so với tính toán của tôi, Diệp thám tử," một giọng nói trầm ấm nhưng tràn ngập tử khí vang lên từ phía trên đỉnh một container cũ.
Diệp Vân đưa ánh đèn pin lên. Kẻ sát nhân đứng đó, khoác chiếc áo măng tô đen, gương mặt hắn chính là nụ cười cô đã thấy qua cửa sổ. Hắn là Lục Hàn — một bác sĩ tâm thần nổi tiếng của bệnh viện thành phố, kẻ luôn dùng vỏ bọc hoàn hảo để thực hiện những vụ giết người hoàn mỹ.
"Tại sao lại là tôi?" Diệp Vân hỏi, tay cô âm thầm mở phím ghi âm trên điện thoại giấu sau lưng.
"Vì cô là kẻ duy nhất ở thành phố này không ngủ vào lúc 3 giờ sáng," Lục Hàn cười lớn, tiếng cười vặn vẹo hòa vào tiếng sấm rền ngoài sông. "Tôi cần một khán giả tri âm cho những kiệt tác của mình. Nhưng khán giả biết quá nhiều thì không thể sống tiếp."
Lục Hàn lao xuống từ container, một con dao mổ sắc lẹm loé lên dưới ánh chớp. Diệp Vân không lùi bước, bản năng của một thám tử giúp cô né tránh đường dao trong gang tấc. Cô dùng chiếc đèn pin đập mạnh vào cổ tay hắn, tiếng xương va chạm vang lên khô khốc.
Đoàng!
Tiếng súng nổ vang xé rách màn đêm. Thẩm Khải cùng đội cảnh sát hình sự phục kích phía ngoài lao vào, họng súng vẫn còn bốc khói. Lục Hàn trúng đạn vào vai, ngã khuỵu xuống sàn tàu, con dao mổ rơi leng keng trên nền sắt.
Khi bị cảnh sát còng tay giải đi, Lục Hàn vẫn ngoảnh đầu lại nhìn Diệp Vân, nụ cười trên môi hắn càng thêm điên cuồng: "Diệp Vân, cô bắt được tôi rồi. Nhưng chứng mất ngủ của cô... sẽ mãi vĩnh viễn không bao giờ chữa khỏi đâu."
Diệp Vân đứng lặng yên giữa cơn mưa xối xả bên bờ sông Hoàng Phố. Chiếc xe cảnh sát khuất dần, để lại những dải ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy trên mặt nước. Vụ án đã khép lại, kẻ thủ ác đã sa lưới, nhưng cô biết, khi đồng hồ điểm 3:07 sáng của những đêm tiếp theo, bóng tối trong căn phòng của cô sẽ không còn bình yên nữa. Trò chơi đã kết thúc, nhưng nỗi ám ảnh thì vừa mới bắt đầu.