Bản hợp đồng không thể từ chối
Sáng hôm sau, ánh nắng hiếm hoi của Thượng Hải không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Diệp Vân bước ra khỏi tòa nhà với đôi mắt thâm quầng, đầu óc ong ong vì cả đêm không ngủ. Khi cô vừa bước tới quán trà nhỏ ven đường ở quận Hoàng Phố, một chiếc xe sedan màu đen sang trọng đã lặng lẽ đỗ sịch trước mặt.
Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt nghiêm nghị của Thẩm Khải — trưởng phòng cảnh sát hình sự thành phố, cũng là cấp trên cũ của cô.
"Diệp Vân, lên xe đi. Có một vụ án cần đến bộ óc của cô," Thẩm Khải trầm giọng, ánh mắt dò xét.
"Tôi đã bị tước phù hiệu rồi, Thẩm trưởng phòng," Diệp Vân lạnh lùng từ chối, tay siết chặt quai túi xách, trong đầu lại hiện lên nụ cười lúc 3 giờ sáng.
"Nạn nhân là một cựu quan chức, chết tại căn hộ đối diện nơi cô ở lúc rạng sáng nay," Thẩm Khải gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng, đưa cho cô một bức ảnh hiện trường. "Kẻ thủ ác ra tay rất chuyên nghiệp, không để lại dấu vân tay hay ADN. Nhưng chúng tôi tìm thấy một mẩu giấy để lại trên bàn nạn nhân, ghi rõ tên cô: Diệp Vân."
Diệp Vân khựng lại, hơi thở dồn dập. Chi tiết này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự trốn tránh của cô. Kẻ giết người không chỉ tìm cô để diệt khẩu; hắn đang thách thức cô. Hắn biến cô thành một phần trong trò chơi điên rồ của hắn.
"Được, tôi nhận vụ này," Diệp Vân mở cửa bước lên xe, giọng nói đanh lại, chứa đựng sự kiên định của một thám tử thực thụ. Cô biết, nếu không tự tay tìm ra hắn, đêm nào lúc 3 giờ sáng, hắn cũng sẽ đứng bên ngoài cửa sổ của cô.