Tiếng bước chân trên hành lang
Diệp Vân ngồi thụp xuống sàn nhà, tay siết chặt lấy chiếc điện thoại. Mồ hôi lạnh rịn ra thấm đẫm lòng bàn tay. Cô biết mình phải gọi cho cảnh sát, nhưng một thám tử từng bị sa thải khỏi sở cảnh sát Thượng Hải vì những rắc rối nội bộ như cô hiểu rằng, không có bằng chứng trực tiếp, họ sẽ chỉ coi đây là ảo giác của một kẻ tâm thần mắc chứng mất ngủ.
Cạch.
Một âm thanh cực nhỏ vang lên từ phía hành lang chung cư cổ. Nó không phải là tiếng gió, mà là tiếng bước chân dứt khoát nện trên nền xi măng ẩm ướt.
Kẻ đó đang xuống lầu. Hay đúng hơn, hắn đang băng qua con phố nhỏ để sang tòa nhà của cô.
Diệp Vân run rẩy đứng dậy, chầm chậm ghé mắt qua lỗ nhòm trên cánh cửa gỗ cũ kỹ. Hành lang bên ngoài chỉ có ánh đèn vàng chập chờn khẽ chớp tắt. Hơi lạnh từ sàn nhà bốc lên dọc theo sống lưng cô.
Hắn biết cô ở đây. Cấu trúc của hai tòa nhà đối diện nhau ở khu phố này rất dễ để tính toán ra số phòng dựa vào vị trí cửa sổ. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng cô.
Không có tiếng gõ cửa. Chỉ có tiếng hít thở trầm thấp, kéo dài qua khe cửa hở. Kẻ sát nhân đang đứng ở đó, ngăn cách với cô chỉ bằng một tấm gỗ mỏng sờn rách. Hắn không vội vã ra tay, hắn đang thưởng thức nỗi sợ hãi tột cùng của cô — một thứ subtext tàn nhẫn của trò chơi mèo vờn chuột.