Một Lời Định Giang Sơn
Một Lời Định Giang Sơn · 📖

Chọn Hôn

Chương 2 chương Hoàn thành

Sáng hôm sau, trời Thịnh An quang đãng hiếm thấy.

Sau một đêm gió lạnh, mây đen trên mái ngói phủ Trấn Quốc Công đã tan đi gần hết. Ánh nắng sớm rơi xuống sân gạch xanh còn đọng sương, phản chiếu thành từng vệt sáng mỏng manh. Dưới hiên, nha hoàn đi lại nhẹ nhàng, tay bưng nước ấm, khăn lụa, trâm cài, áo váy mới. Không ai dám nói lớn, nhưng khắp phủ vẫn có một loại căng thẳng âm thầm đang lan ra.

Hôm nay là lễ cập kê của ba vị tiểu thư Lăng gia.

Cũng là ngày hoàng thất đến phủ Trấn Quốc Công cầu thân.

Từ nhiều năm trước, khi lời tiên tri của Khâm Thiên Đài truyền ra, cả kinh thành đã chờ ngày này.

Ba nữ nhi Lăng gia đều mang mệnh ngôn.

Một người nhìn được suy thịnh.

Một người nghe được lòng người.

Một người lay chuyển long khí.

Nhưng rốt cuộc ai là ai, lời nào ứng vào người nào, không ai biết rõ.

Càng vì không biết, thiên hạ càng đoán.

Càng đoán, hôm nay càng giống một ván cờ chưa lật quân.

Trong nội viện, cửa phòng trang điểm khép hờ. Hương trầm nhẹ nhàng lan ra từ lư đồng nhỏ đặt trên bàn. Gương đồng sáng bóng phản chiếu ba bóng người đang ngồi trước án.

Tô Uyển Từ tự tay chải tóc cho ba nữ nhi.

Bà vốn là phu nhân Trấn Quốc Công, ngày thường không cần đích thân làm những việc này. Nhưng hôm nay, bà không muốn giao ba đứa con cho bất kỳ nha hoàn nào.

Đây là lần cuối bà được chải tóc cho ba nữ nhi trước khi các nàng bước vào lễ chọn hôn.

Cũng có thể là lần cuối ba đứa còn ngồi bên nhau trong khuê phòng Lăng gia với thân phận cô nương chưa gả.

Tô Uyển Từ cầm lược ngọc, nhẹ nhàng chải qua mái tóc dài của Lăng Chiêu Nguyệt.

Chiêu Nguyệt mặc váy màu nguyệt bạch, áo ngoài thêu hoa phù dung bằng chỉ bạc. Nàng vốn đã có khí chất ôn nhu, hôm nay càng dịu dàng như một vầng trăng non lặng lẽ trên mặt nước. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ nàng là người dễ mềm lòng nhất, nhưng chỉ người trong nhà biết, đại tiểu thư Lăng gia tuy dịu dàng, lại là người luôn đứng trước nhất khi có chuyện xảy ra.

Tô Uyển Từ cài lên tóc nàng một cây trâm ngọc trắng.

“Chiêu Nguyệt.”

“Vâng, mẫu thân.”

Tô Uyển Từ nhìn gương mặt trưởng nữ trong gương, giọng rất nhẹ:

“Con là đại tỷ, nhưng không phải chuyện gì cũng cần con gánh trước. Sau này dù vào cửa phủ nào, nhớ rằng con cũng là nữ nhi của mẫu thân.”

Mắt Chiêu Nguyệt hơi đỏ.

Nàng khẽ cười:

“Con nhớ rồi.”

Tô Uyển Từ không nói thêm, chỉ vuốt nhẹ tóc nàng, sau đó quay sang Lăng Vân La.

Vân La hôm nay mặc áo váy đỏ sậm, màu sắc không quá rực nhưng vừa đủ làm nổi bật nét sắc sảo trong đôi mắt nàng. Nàng từ nhỏ đã không giống đại tỷ. Đại tỷ như nước, còn nàng như một ngọn lửa nhỏ, gặp gió càng cháy. Người ngoài thường nói nhị tiểu thư Lăng gia thông minh, nhanh miệng, mắt nhìn người rất độc. Vì vậy trong lời đồn của kinh thành, có không ít người đoán nàng mới là người có thể nghe được lòng người.

Vân La vốn không thích không khí buồn bã. Thấy mẫu thân nhìn mình lâu, nàng cố ý cười:

“Mẫu thân đừng nhìn con như vậy. Hôm nay con đẹp quá nên người không nỡ rời mắt đúng không?”

Tô Uyển Từ bật cười, nhưng cười xong khóe mắt lại ướt.

“Đúng, Vân La của mẫu thân đẹp nhất.”

Vân La ngẩn ra.

Nàng vốn định trêu mẫu thân, không ngờ lại bị câu nói này làm cho nghẹn.

Tô Uyển Từ cài lên tóc nàng một cây trâm san hô đỏ.

“Con ngoài miệng lúc nào cũng cứng, nhưng lòng lại mềm hơn ai hết. Vào cung hay vào vương phủ đều không giống ở nhà. Nếu sau này có chuyện gì, không được chỉ nghĩ cho người khác rồi tự làm đau mình.”

Vân La cúi mắt, giọng thấp xuống:

“Con biết mà.”

Tô Uyển Từ nhìn nàng, hiển nhiên không quá tin.

Vân La thấy vậy liền vội nói:

“Thật đó. Con hứa với mẫu thân, nếu ai dám bắt nạt con, con nhất định sẽ cãi lại trước, đánh lại sau, tuyệt đối không để mình chịu thiệt.”

Tô Uyển Từ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.

“Con đó.”

Cuối cùng, bà đi đến trước mặt Lăng Tịch Nhiên.

Tịch Nhiên ngồi yên lặng trước gương đồng.

Nàng mặc váy màu xanh nhạt pha trắng, giống sắc trời sau cơn mưa. Bên hông thắt một dải lụa bạc rất mỏng. Mái tóc đen dài buông sau lưng, gương mặt trắng trẻo, không điểm son đậm, chỉ tô một lớp phấn nhẹ. Nàng vốn không rực rỡ như nhị tỷ, cũng không có vẻ đoan trang khiến người ta lập tức chú ý như đại tỷ. Nàng giống một nhành hoa nhỏ sau rèm, lặng lẽ đến mức nếu không nhìn kỹ, sẽ dễ bị bỏ qua.

Nhưng hôm nay, khi Tô Uyển Từ nhìn nàng trong gương, trong lòng lại nhói lên.

Nữ nhi nhỏ nhất của bà từ khi sinh ra đã im lặng.

Không khóc.

Không nói.

Khi còn bé, thấy hai tỷ tỷ gọi mẫu thân, nàng chỉ có thể đứng một bên nhìn, đôi mắt đen láy mở to, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo. Về sau học viết chữ, nàng viết chữ “mẫu thân” lên giấy, rồi đưa đến trước mặt bà.

Tô Uyển Từ vẫn nhớ rất rõ ngày ấy.

Nàng cầm tờ giấy nhỏ, đứng dưới mái hiên, mắt đầy mong chờ.

Trên giấy chỉ có hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

Mẫu thân.

Tô Uyển Từ ôm nàng vào lòng, khóc rất lâu.

Bây giờ đứa trẻ ấy đã lớn.

Lớn đến mức hôm nay phải tự mình chọn một con đường trước mặt thiên hạ.

Tô Uyển Từ cầm lược, chải từng chút qua mái tóc nàng.

“Tịch Nhiên.”

Tịch Nhiên ngẩng mắt nhìn mẫu thân trong gương.

Tô Uyển Từ cố giữ giọng bình tĩnh:

“Đêm qua phụ thân con đã nói với ta rồi.”

Tay Tịch Nhiên đặt trên gối hơi siết lại.

Tô Uyển Từ biết nàng đang căng thẳng. Bà cúi người, nhẹ nhàng ôm lấy vai con gái từ phía sau.

“Mẫu thân không hỏi vì sao con chọn Tứ điện hạ. Cũng không hỏi con có chắc không. Nếu con đã viết ra, hẳn là trong lòng con đã có đáp án.”

Tịch Nhiên nhìn mẫu thân, mắt lập tức đỏ lên.

Tô Uyển Từ cười dịu dàng:

“Nhưng con phải nhớ, chọn người nào cũng không quan trọng bằng chọn chính mình. Nếu có một ngày con thấy đau, thấy mệt, thấy không chịu nổi nữa, thì về nhà. Phủ Trấn Quốc Công còn ở đây. Phụ thân con còn ở đây. Mẫu thân cũng còn ở đây.”

Tịch Nhiên không nói được.

Nàng chỉ chậm rãi đưa tay, phủ lên mu bàn tay mẫu thân.

Tô Uyển Từ lấy từ hộp gấm ra một cây trâm bạc nhỏ.

Cây trâm ấy không quý bằng trâm ngọc của đại tỷ, cũng không nổi bật bằng trâm san hô của nhị tỷ. Trên đầu trâm treo một chiếc chuông bạc rất nhỏ, giống chiếc chuông bên cửa sổ phòng Tịch Nhiên.

Tô Uyển Từ cài nó lên tóc nàng.

Chuông bạc khẽ vang.

Tịch Nhiên nhắm mắt lại.

Tiếng chuông ấy kéo nàng khỏi những tàn ảnh của kiếp trước.

Ở kiếp này, mẫu thân vẫn còn ở đây.

Tỷ tỷ vẫn còn ở đây.

Phụ thân cũng vẫn còn ở đây.

Nàng vẫn còn cơ hội sửa lại.

Một lát sau, ba tỷ muội cùng đứng dậy.

Tô Uyển Từ nhìn các nàng, ánh mắt vừa tự hào vừa đau lòng.

“Hôm nay ra khỏi cánh cửa này, có thể sẽ có rất nhiều người nhìn các con. Có người nhìn bằng thiện ý, có người nhìn bằng tính toán. Có người sẽ xem các con là nữ nhi Lăng gia, cũng có người chỉ xem các con là lời tiên tri của Khâm Thiên Đài.”

Giọng bà hơi nghẹn.

“Nhưng trong mắt mẫu thân, các con trước sau đều chỉ là con gái của mẫu thân.”

Chiêu Nguyệt cúi đầu.

Vân La quay mặt đi, như sợ người khác thấy mắt mình đỏ.

Tịch Nhiên bước lên, nhẹ nhàng ôm lấy mẫu thân.

Chiêu Nguyệt và Vân La cũng tiến đến.

Bốn mẹ con ôm nhau dưới ánh nắng sớm.

Một lát sau, Tô Uyển Từ buông các nàng ra, cố cười:

“Đi thôi. Đừng để khách đợi lâu.”

Trước khi ra khỏi nội viện, ba tỷ muội dừng lại dưới cây hải đường.

Hôm qua nơi này vẫn còn lặng lẽ, hôm nay hoa đã nở rải rác trên cành. Cánh hoa hồng nhạt bị gió thổi rơi xuống vai áo Chiêu Nguyệt. Vân La đưa tay phủi đi, rồi nhân tiện nắm lấy tay đại tỷ.

“Từ lát nữa trở đi, ba chúng ta có lẽ phải đứng ở ba nơi khác nhau rồi.”

Chiêu Nguyệt khẽ trách:

“Đừng nói như sinh ly tử biệt vậy.”

Vân La hừ một tiếng:

“Ta chỉ nói trước thôi.”

Nàng quay sang nhìn Tịch Nhiên.

“Tiểu câm, lát nữa nếu sợ thì nhìn ta.”

Tịch Nhiên lắc đầu.

Nàng không sợ.

Ít nhất không sợ những ánh mắt trong đại sảnh.

Điều nàng sợ đã từng xảy ra rồi.

Một lần là đủ.

Chiêu Nguyệt đưa tay nắm lấy tay còn lại của nàng.

Ba bàn tay chồng lên nhau.

Chiêu Nguyệt nói:

“Dù sau này vào Đông cung, vương phủ hay Tây Lăng Quan, chúng ta vẫn là tỷ muội Lăng gia.”

Vân La tiếp lời:

“Ai cũng không được tự mình chịu khổ.”

Tịch Nhiên nhìn hai tỷ tỷ, chậm rãi gật đầu.

Trong lòng nàng thầm nói:

Kiếp này, muội sẽ không để hai tỷ vì ngôn linh mà tàn lụi nữa.

Tuyệt đối không.

Khi ba tỷ muội bước vào đại sảnh phủ Trấn Quốc Công, tiếng trò chuyện vốn đang rì rầm trong sảnh bỗng thấp xuống.

Đại sảnh hôm nay được trang trí trang trọng nhưng không xa hoa quá mức. Trên xà nhà treo lụa đỏ, hai bên đặt đèn lưu ly, giữa sảnh có một chiếc bàn dài phủ gấm màu xanh sẫm. Trên bàn đặt ba khối ngọc.

Một khối trắng như tuyết đầu mùa.

Một khối đỏ như ánh chiều cuối núi.

Một khối xanh nhạt như nước hồ sau mưa.

Ba khối ngọc ấy là vật hoàng đế ban xuống.

Theo lệ hôm nay, các vị hoàng tử có thể bước ra cầu thân, nhưng ba vị tiểu thư Lăng gia cũng có quyền trao ngọc cho người mình chọn. Ai nhận ngọc, hôn sự xem như định.

Bên trái đại sảnh là chỗ ngồi của hoàng thất.

Thái tử Tiêu Cảnh Nghi ngồi ở vị trí đầu. Hắn mặc triều phục màu xanh đen thêu giao long, dáng vẻ ôn nhã, giữa mày có sự trầm ổn của người được nuôi dạy làm trữ quân. Khi ba tỷ muội bước vào, ánh mắt hắn dừng trên người Lăng Vân La lâu hơn một chút.

Không phải kiểu nhìn đầy tính toán trắng trợn.

Mà là một loại chú ý đã có từ trước.

Bên cạnh là Nhị hoàng tử Tiêu Mộ Khanh.

Hắn mặc áo bào màu xanh ngọc, khí chất ôn hòa hơn Thái tử. Ánh mắt hắn khi nhìn Lăng Chiêu Nguyệt rất nhẹ, như sợ cái nhìn quá nặng cũng làm nàng khó xử.

Xa hơn một chút là Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành.

Hắn ngồi yên ở vị trí không quá nổi bật.

Áo bào của hắn cũng là triều phục, nhưng không hiểu vì sao, trên người hắn vẫn có cảm giác gió cát Tây Lăng chưa tan. Vai rộng, lưng thẳng, sắc mặt trầm tĩnh. Hắn không trò chuyện với ai, cũng không cố tỏ ra thân thiện với triều thần. Một chén trà đặt trước mặt, hơi nóng đã tan gần hết, nhưng hắn chưa từng chạm vào.

Giữa sảnh đèn hoa rực rỡ, hắn lại giống một thanh đao đặt trong vỏ.

Không phô trương.

Nhưng không ai dám xem nhẹ.

Ngồi cách đó không xa là Ngũ hoàng tử Tiêu Hoài Dung.

Hắn vẫn giống trong ký ức của Tịch Nhiên lúc còn trẻ.

Ôn nhu, sạch sẽ, khóe môi luôn có độ cong vừa phải, ánh mắt khi nhìn người khác rất dễ khiến người ta cảm thấy mình được trân trọng. Hôm nay hắn mặc cẩm bào xanh ngọc nhạt, bên hông đeo ngọc bội hình mây lành. Dáng vẻ ấy rất hợp với danh tiếng của hắn trong kinh thành: khiêm nhường, ôn hòa, biết tiến biết lùi.

Tịch Nhiên chỉ nhìn hắn một cái, sau đó rũ mắt.

Trái tim nàng không còn run lên vì sự dịu dàng ấy nữa.

Nàng đã nhìn thấy bộ dạng hắn mặc long bào đứng trong điện Thừa Minh.

Đã nhìn thấy ánh mắt hắn khi nghi kỵ.

Đã nghe hắn dùng giọng đau đớn nhất để ép nàng nói câu kia.

Vì vậy giờ đây, vẻ ôn nhu của hắn không thể khiến nàng mềm lòng thêm lần nào nữa.

Ba tỷ muội bước đến giữa sảnh, hành lễ.

Lăng Hành Viễn ngồi ở vị trí chủ nhà, sắc mặt nghiêm nghị. Tô Uyển Từ ngồi bên cạnh, tay trong tay áo đã nắm chặt đến trắng bệch.

Trong sảnh, ánh mắt của mọi người đều dừng trên ba tỷ muội.

Có người tán thưởng.

Có người dò xét.

Có người mỉm cười khách sáo.

Cũng có người thầm tính toán.

Một vị đại thần râu bạc thấp giọng nói với người bên cạnh:

“Đại tiểu thư Lăng gia quả nhiên có khí độ. Nhìn nàng như vậy, ta thấy lời đồn nàng giữ vận số gia tộc chưa chắc không có lý.”

Người kia lại nhìn sang Lăng Vân La:

“Nhưng nhị tiểu thư mới là người thông minh sắc bén. Nghe nói từ nhỏ nàng chỉ cần nghe người ta nói nửa câu đã đoán được nửa câu sau. Nếu nói có người nghe được lòng người, ta lại thấy nàng giống hơn.”

Một người khác cười khẽ:

“Còn tam tiểu thư thì sao?”

Người bên cạnh lập tức hạ giọng:

“Tam tiểu thư không nói được. Dù nàng thật sự có mệnh ngôn, chẳng lẽ còn có thể dùng ánh mắt định thiên hạ?”

Mấy người nghe vậy đều im lặng một thoáng.

Sau đó có người thở dài:

“Đáng tiếc.”

Hai chữ ấy truyền đến tai Tịch Nhiên.

Nàng không ngẩng đầu.

Kiếp trước, nàng đã nghe quá nhiều tiếng “đáng tiếc” như thế.

Đáng tiếc nàng không nói được.

Đáng tiếc nàng sinh ra trong Lăng gia.

Đáng tiếc nàng có lời tiên tri nhưng không biết dùng.

Đáng tiếc nàng đứng cạnh hai tỷ tỷ quá rực rỡ nên càng lặng lẽ.

Nhưng không sao.

Kiếp này, nàng không cần những người này biết nàng là ai.

Ít nhất bây giờ không cần.

Trên cao, đại tổng quản trong cung đứng ra tuyên đọc thánh chỉ ban lễ. Lời lẽ đều là ca tụng Lăng gia trung nghĩa, ba vị tiểu thư hiền thục, hoàng ân rộng lớn. Tịch Nhiên nghe từng chữ, trong lòng lại rất lạnh.

Hoàng ân.

Kiếp trước, cũng dưới danh nghĩa hoàng ân, nàng bị đưa vào ván cờ tranh vị.

Cũng dưới danh nghĩa hoàng ân, hai tỷ tỷ nàng một người vào phủ hoàng tử, một người vào Đông cung.

Không ai ép bằng dao.

Nhưng có những thứ còn nặng hơn dao.

Đó là hoàng mệnh.

Đó là lời tiên tri.

Đó là ánh mắt của cả thiên hạ đang chờ ba tỷ muội Lăng gia tự mình bước lên bàn cờ.

Sau khi lễ quan đọc xong quy củ, ba khối ngọc được đặt ngay ngắn trước mặt ba tỷ muội.

Trong sảnh trở nên yên tĩnh.

Không khí căng như dây đàn.

Theo lệ, hoàng tử có ý có thể bước ra trước. Nếu tiểu thư Lăng gia chấp nhận thì nhận lễ, nếu không chấp nhận thì có thể trao ngọc cho người khác.

Nhưng ai cũng biết hôm nay không chỉ là chọn hôn.

Đây là chọn hướng gió của Đại Ung.

Thái tử Tiêu Cảnh Nghi cụp mắt uống một ngụm trà, vẻ mặt bình tĩnh.

Nhị hoàng tử Tiêu Mộ Khanh đặt tay lên đầu gối, ánh mắt vẫn dừng trên người Chiêu Nguyệt.

Tiêu Dạ Hành ngồi yên như tượng đá.

Chỉ có Tiêu Hoài Dung hơi động.

Tịch Nhiên thấy rất rõ.

Tay hắn đặt trên tay vịn khẽ siết lại.

Cảnh tượng trước mắt bỗng chồng lên kiếp trước.

Năm ấy cũng là đại sảnh này.

Cũng là ba khối ngọc này.

Cũng là vô số ánh mắt chờ xem ba tỷ muội Lăng gia sẽ chọn ai.

Khi đó, nàng đứng sau hai tỷ tỷ, im lặng đến mức gần như muốn tan vào bóng người. Nàng không biết mình nên nhìn ai, cũng không biết ai sẽ thật sự chọn mình.

Rồi Tiêu Hoài Dung đứng dậy.

Hắn đi từng bước đến trước mặt nàng.

Cả sảnh kinh ngạc.

Hắn đưa tay về phía nàng, ôn nhu nói:

“Tịch Nhiên, nếu nàng không thể nói, sau này nàng viết, ta đọc.”

Khi ấy, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, giống như người đi trong đêm dài nhìn thấy một ngọn đèn.

Nàng tưởng đó là ánh sáng.

Nào ngờ đó là cửa vào một đời hối hận.

Hiện tại, Tiêu Hoài Dung lại đứng dậy.

Tiếng vạt áo khẽ động vang lên trong đại sảnh yên tĩnh.

Không ít người lập tức nhìn về phía hắn.

Ngũ hoàng tử vẫn giữ nụ cười ôn hòa, bước ra khỏi chỗ ngồi. Ánh mắt hắn lướt qua Chiêu Nguyệt, Vân La, cuối cùng dừng trên người Tịch Nhiên.

Trong sảnh có tiếng xì xào rất nhỏ.

“Ngũ điện hạ muốn chọn ai?”

“Chẳng lẽ là tam tiểu thư?”

“Không thể nào. Nếu muốn đánh cược mệnh ngôn, chọn đại tiểu thư hoặc nhị tiểu thư chẳng phải chắc hơn sao?”

“Nhưng Ngũ điện hạ xưa nay tâm tư khó đoán…”

Tịch Nhiên nhìn hắn bước đến.

Mỗi bước của hắn đều giống kiếp trước.

Ngay cả độ cong nơi khóe môi cũng giống.

Nếu là Lăng Tịch Nhiên kiếp trước, lúc này nàng có lẽ đã bắt đầu hoảng loạn, cảm động, bất an, rồi tự hỏi vì sao trong cả đại sảnh, người đầu tiên bước về phía nàng lại là hắn.

Nhưng bây giờ, nàng chỉ cảm thấy cổ họng mình lạnh đi.

Tiêu Hoài Dung dừng cách nàng vài bước.

Hắn vừa định mở miệng.

Nhưng trước khi âm thanh của hắn vang lên, Tịch Nhiên đã bước lên một bước.

Cả đại sảnh lập tức im bặt.

Ngay cả Tiêu Hoài Dung cũng khựng lại.

Tịch Nhiên không nhìn hắn nữa.

Nàng cúi xuống, cầm lấy khối ngọc xanh nhạt trên bàn.

Ngọc vừa vào tay, hơi lạnh lập tức thấm vào lòng bàn tay nàng. Màu xanh ấy giống bầu trời sau mưa, cũng giống màu váy nàng mặc hôm nay.

Có người kinh ngạc đến mức suýt đánh rơi chén trà.

“Tam tiểu thư muốn tự chọn?”

“Nàng muốn chọn Ngũ điện hạ sao?”

“Có lẽ vậy. Ngũ điện hạ đã bước ra trước…”

Tất cả mọi người đều nghĩ nàng sẽ dừng trước mặt Tiêu Hoài Dung.

Tiêu Hoài Dung cũng nghĩ vậy.

Trong mắt hắn lướt qua một tia dịu dàng vừa đúng lúc. Hắn hơi hạ tay, như chuẩn bị nhận lấy khối ngọc từ nàng.

Nhưng Tịch Nhiên đi qua hắn.

Một bước.

Hai bước.

Nàng không dừng.

Vạt váy xanh nhạt lướt qua trước mặt Tiêu Hoài Dung, mang theo mùi hương nhàn nhạt của trầm và hoa hải đường.

Nụ cười của Tiêu Hoài Dung cứng lại.

Trong sảnh, tiếng xì xào biến mất hoàn toàn.

Tất cả ánh mắt đều theo bước chân nàng.

Tịch Nhiên đi về phía cuối hàng ghế hoàng tử.

Nơi đó, Tiêu Dạ Hành ngồi yên.

Từ đầu đến cuối, hắn không tranh, không nói, không tỏ ra mong chờ. Thậm chí khi Tiêu Hoài Dung đứng dậy, hắn cũng chỉ rũ mắt, như thể chuyện hôm nay vốn không liên quan nhiều đến hắn.

Cho đến khi Tịch Nhiên dừng trước mặt hắn.

Tiêu Dạ Hành ngẩng đầu.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, Tịch Nhiên bỗng nhớ đến kiếp trước, mùa đông cuối cùng trong lãnh điện.

Khi ấy, nàng bệnh rất nặng. Than trong điện đã hết, cung nhân không dám đến gần. Đêm đó tuyết rơi suốt một đêm, nàng nằm trên giường lạnh, tưởng mình sẽ chết.

Sau đó có người âm thầm đưa than và thuốc đến.

Nàng hỏi là ai.

Không ai dám nói.

Rất lâu về sau nàng mới biết, người ấy là Tiêu Dạ Hành.

Hắn chưa từng được nàng chọn.

Chưa từng nhận được một lời cảm tạ của nàng.

Nhưng trong lúc tất cả mọi người tránh xa phế hậu thất thế, hắn vẫn cứu nàng một mạng.

Bây giờ, người ấy ngồi trước mặt nàng.

Không phải vị tướng quân Tây Lăng bị Tiêu Hoài Dung nghi kỵ đến tận cùng.

Không phải người sau này bị chèn ép vẫn cố dâng tấu cứu dân.

Mà là Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành của năm Cảnh Hòa thứ mười tám.

Trầm mặc, lạnh lùng, chưa từng biết mình sẽ được nàng chọn.

Tịch Nhiên nâng khối ngọc bằng hai tay, đưa đến trước mặt hắn.

Cả sảnh chấn động.

Có người không nhịn được đứng bật dậy.

Lăng Hành Viễn đặt tay lên tay vịn ghế, khớp ngón tay siết chặt, nhưng ông không ngăn.

Tô Uyển Từ nhìn nữ nhi, mắt đã đỏ lên.

Chiêu Nguyệt và Vân La đứng cách đó không xa. Dù đã biết lựa chọn của Tịch Nhiên từ đêm qua, nhưng khi thật sự nhìn thấy nàng bước qua Tiêu Hoài Dung, đi đến trước mặt Tiêu Dạ Hành, hai người vẫn cảm thấy tim mình bị nâng lên thật cao.

Tiêu Dạ Hành nhìn khối ngọc trong tay nàng.

Rồi nhìn nàng.

Hắn không lập tức nhận.

Không phải do dự vì không muốn, mà là vì hắn thật sự bất ngờ.

Trong số những người có mặt hôm nay, có lẽ hắn là người ít nghĩ mình sẽ được chọn nhất.

Hắn quanh năm trấn thủ Tây Lăng Quan. Tây Lăng Quan là nơi gió cát, núi đá, sa mạc và các bộ tộc biên thùy giao nhau. Ở đó không có yến tiệc rực rỡ, không có thi hội ngắm hoa, không có những lời thơ tình được các quý nữ kinh thành yêu thích.

Hắn cũng không phải người biết lấy lòng người khác.

Trong mắt triều thần, hắn có quân công, nhưng cũng vì có quân công mà nguy hiểm.

Trong mắt hoàng thất, hắn hữu dụng, nhưng không đủ thân cận.

Một người như hắn vốn không phải lựa chọn tốt cho một cô nương được nuôi trong phủ Trấn Quốc Công từ nhỏ.

Huống hồ nàng còn là Lăng Tịch Nhiên.

Tam tiểu thư câm lặng của Lăng gia.

Người bị cả kinh thành đoán là khối ngọc mờ nhất trong ba khối ngọc mệnh ngôn.

Tiêu Dạ Hành nhìn nàng rất lâu.

Tịch Nhiên không tránh ánh mắt hắn.

Nàng không thể nói, cũng không có ý định giải thích trước mặt mọi người. Nhưng trong mắt nàng có sự kiên định lặng lẽ, giống như nàng đã đi một quãng đường rất dài, cuối cùng mới dừng lại trước mặt hắn.

Tiêu Dạ Hành chậm rãi đưa tay, nhận lấy khối ngọc.

Lòng bàn tay hắn rất ấm.

Khi đầu ngón tay lướt qua tay nàng, Tịch Nhiên nghe thấy tiếng tim mình khẽ rung lên.

Không phải vì e thẹn.

Mà vì vận mệnh thật sự đã rẽ sang một hướng khác.

Tiêu Dạ Hành cầm ngọc, đứng dậy.

Hắn không nói lời hoa mỹ, cũng không hỏi nàng vì sao.

Trong đại sảnh yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, hắn nhìn nàng, trầm giọng nói:

“Không nói cũng được.”

Tịch Nhiên khựng lại.

Tiêu Dạ Hành nói tiếp:

“Nàng viết, ta đọc.”

Chỉ sáu chữ.

Nhẹ hơn lời thề non hẹn biển.

Nhưng lại khiến mắt Tịch Nhiên nóng lên.

Kiếp trước, rất nhiều người chờ nàng nói.

Tiêu Hoài Dung chờ nàng nói.

Triều thần chờ nàng nói.

Thiên hạ chờ nàng nói.

Họ đều muốn nghe câu nói có thể đổi vận mệnh.

Chỉ có Tiêu Dạ Hành ngay từ đầu đã nói với nàng: không nói cũng được.

Nàng viết, hắn đọc.

Tịch Nhiên cúi đầu, che đi vành mắt đỏ.

Trong lòng nàng thầm nói:

Tiêu Dạ Hành, kiếp này, ta chọn người.

Không phải vì tình yêu trước mắt.

Mà vì ta từng tận mắt thấy, khi sơn hà nghiêng đổ, người là kẻ duy nhất còn muốn đỡ lấy nó.

Bên kia, sắc mặt Tiêu Hoài Dung đã khôi phục rất nhanh.

Hắn vẫn là Ngũ hoàng tử ôn hòa được người đời khen ngợi. Dù vừa bị một cô nương đi qua trước mặt, hắn cũng không lộ vẻ tức giận. Thậm chí hắn còn hơi mỉm cười, như thể chỉ là bất ngờ vì lựa chọn của Tịch Nhiên.

Nhưng tay hắn trong tay áo đã siết chặt.

Không biết vì sao, khoảnh khắc Tịch Nhiên bước qua hắn, trong lòng hắn bỗng trống rỗng.

Giống như có thứ gì vốn đặt trong tay hắn, bỗng bị người khác lấy đi.

Nhưng rõ ràng hắn chưa từng có được nàng.

Rõ ràng hôm nay mới là lần đầu hắn định bước ra trước mặt nàng.

Vì sao hắn lại có cảm giác mình vừa đánh mất nàng thêm một lần?

Tiêu Hoài Dung nhìn Tịch Nhiên đứng cạnh Tiêu Dạ Hành.

Một câm nữ.

Một cô nương bị rất nhiều người cho là đáng tiếc.

Vậy mà lúc này, khi nàng đứng bên cạnh Tứ hoàng tử trầm mặc kia, hắn bỗng thấy ánh đèn trong đại sảnh như nghiêng đi một chút.

Không phải Tiêu Dạ Hành làm nàng nổi bật.

Mà là chính nàng khiến người bên cạnh trở nên không thể xem nhẹ.

Lễ quan mất một lúc mới hoàn hồn.

Ông vội cao giọng tuyên:

“Tam tiểu thư Lăng gia trao ngọc cho Tứ điện hạ. Tứ điện hạ nhận ngọc. Hôn ước đã định.”

Tiếng tuyên ấy vừa dứt, đại sảnh lập tức nổi lên tiếng bàn tán nén thấp.

“Tứ điện hạ?”

“Sao lại là Tứ điện hạ?”

“Chẳng lẽ tam tiểu thư mới là biến số?”

“Không thể nói vậy. Nàng không nói được, có lẽ chỉ là chọn theo tâm ý.”

“Nhưng nếu nàng chỉ chọn theo tâm ý, vì sao lại chọn người xa lạ như Tứ điện hạ?”

“Lăng gia rốt cuộc đang nghĩ gì?”

Mỗi câu đều mang ý dò xét.

Lăng Hành Viễn nghe thấy, sắc mặt trầm xuống.

Ông đặt chén trà xuống bàn.

Không nặng.

Nhưng âm thanh ấy vừa vang lên, những tiếng xì xào xung quanh lập tức nhỏ đi.

Trấn Quốc Công không cần nổi giận lớn tiếng.

Chỉ cần ông ngồi đó, người trong sảnh đã nhớ ra Lăng gia không phải nơi ai cũng có thể tùy tiện nghị luận.

Sau khi Tịch Nhiên chọn xong, ánh mắt mọi người lại chuyển sang hai tỷ muội còn lại.

Tịch Nhiên lùi về bên cạnh Tiêu Dạ Hành, khẽ cúi đầu.

Nàng biết tiếp theo là lựa chọn của đại tỷ và nhị tỷ.

Kiếp trước, kết quả cũng giống hôm nay.

Nhưng tâm cảnh của nàng đã hoàn toàn khác.

Thái tử Tiêu Cảnh Nghi đứng dậy trước.

Hắn chậm rãi bước đến trước mặt Lăng Vân La.

Trong sảnh, mọi người không quá bất ngờ.

Từ trước đã có nhiều người đoán Thái tử sẽ chọn nhị tiểu thư Lăng gia. Vân La thông minh, sắc bén, xuất thân đủ cao, lại có lời đồn là người nghe được lòng người. Với vị trí Đông cung, một người như nàng quả thật thích hợp.

Nhưng Tịch Nhiên biết, Tiêu Cảnh Nghi không chỉ chọn nàng vì lời đồn.

Kiếp trước sau khi thành thân, Thái tử từng thật lòng yêu nhị tỷ.

Chỉ là Đông cung sóng gió quá nhiều, khiến nhị tỷ vì yêu hắn mà dùng năng lực đến hao tổn thần trí.

Tiêu Cảnh Nghi dừng trước mặt Vân La.

Hắn không nói những lời khách sáo quá dài, chỉ cúi người hành lễ với nàng.

“Nhị tiểu thư Lăng gia, cô nghe nói nàng từ nhỏ đã thông minh, tâm tính sáng rõ, không sợ lời đời. Đông cung đường dài, nếu nàng nguyện ý, cô muốn cùng nàng đi một đoạn.”

Lời này vừa đủ trang trọng, cũng vừa đủ chân thành.

Lăng Vân La nhìn hắn.

Nàng không e thẹn cúi đầu như nhiều quý nữ khác. Ngược lại, nàng thẳng thắn nhìn vào mắt Thái tử, giống như muốn nhìn xem trong lời hắn có mấy phần thật, mấy phần vì Đông cung.

Một lát sau, nàng cầm khối ngọc đỏ trên bàn.

“Điện hạ đã nói là một đoạn đường dài, vậy mong điện hạ nhớ kỹ, ta không thích người đi được nửa đường lại quay đầu trách ta bước quá nhanh.”

Tiêu Cảnh Nghi ngẩn ra.

Sau đó hắn khẽ cười.

“Cô nhớ rồi.”

Vân La đưa ngọc cho hắn.

Thái tử nhận lấy.

Lễ quan lập tức tuyên:

“Nhị tiểu thư Lăng gia trao ngọc cho Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ nhận ngọc. Hôn ước đã định.”

Trong sảnh có tiếng chúc mừng vang lên.

So với lựa chọn gây chấn động của Tịch Nhiên, hôn sự giữa Thái tử và Vân La dễ được người ngoài tiếp nhận hơn nhiều.

Ngay sau đó, Nhị hoàng tử Tiêu Mộ Khanh đứng dậy.

Hắn bước đến trước mặt Lăng Chiêu Nguyệt.

Nếu nói Thái tử và Vân La là sắc bén gặp trầm ổn, thì Tiêu Mộ Khanh và Chiêu Nguyệt lại giống hai dòng nước gặp nhau, không ồn ào nhưng khiến người ta thấy yên lòng.

Tiêu Mộ Khanh dừng trước mặt nàng, cúi đầu rất nghiêm túc.

“Đại tiểu thư.”

Chiêu Nguyệt đáp lễ:

“Nhị điện hạ.”

Tiêu Mộ Khanh nhìn nàng, giọng ôn hòa:

“Ta không biết lời tiên tri năm xưa rốt cuộc ứng vào ai, cũng không dám nói mình không từng vì lời tiên tri mà chú ý đến Lăng gia. Nhưng hôm nay ta đứng trước mặt nàng, không phải chỉ vì thiên mệnh.”

Hắn hơi dừng.

“Ta từng thấy nàng ở chùa Minh An dìu một đứa trẻ lạc đường về với mẫu thân nó. Khi ấy mưa rất lớn, nàng che ô cho đứa trẻ, còn nửa vai mình ướt hết. Từ ngày đó, ta đã nhớ đại tiểu thư Lăng gia không phải vì lời tiên tri, mà vì nàng là người như vậy.”

Chiêu Nguyệt hơi giật mình.

Hiển nhiên nàng không biết từng có chuyện này.

Ánh mắt nàng dịu xuống.

Trong đại sảnh, vài vị phu nhân nghe vậy đều khẽ mỉm cười. Lời của Nhị hoàng tử không quá nặng quyền thế, lại vừa đủ chân thành, khiến không khí căng thẳng ban đầu dịu đi đôi chút.

Chiêu Nguyệt cầm khối ngọc trắng cuối cùng.

Nàng đưa cho Tiêu Mộ Khanh.

“Đa tạ Nhị điện hạ còn nhớ.”

Tiêu Mộ Khanh nhận ngọc bằng hai tay.

Lễ quan tuyên:

“Đại tiểu thư Lăng gia trao ngọc cho Nhị điện hạ. Nhị điện hạ nhận ngọc. Hôn ước đã định.”

Ba khối ngọc đã có chủ.

Ba hôn ước đã thành.

Nhưng trong lòng mọi người lại không hề nhẹ đi.

Bởi vì kết quả này vừa giống suy đoán, lại vừa lệch khỏi suy đoán quan trọng nhất.

Thái tử chọn nhị tiểu thư, hợp lý.

Nhị hoàng tử chọn đại tiểu thư, cũng hợp lý.

Chỉ có tam tiểu thư câm lặng kia chọn Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành, khiến cả ván cờ bỗng sinh ra một biến số khó đoán.

Có người nhìn về phía Lăng Hành Viễn.

Có người nhìn về phía Tô Uyển Từ.

Có người nhìn Tiêu Dạ Hành.

Cũng có người nhìn Tịch Nhiên.

Nhưng Tịch Nhiên chỉ lặng lẽ đứng đó.

Nàng đã quen với ánh mắt người đời.

Kiếp trước nàng từng đứng giữa điện Thừa Minh, chịu nhiều ánh mắt hơn hôm nay gấp trăm lần. Khi ấy mọi người không còn xem nàng là câm nữ đáng tiếc nữa, mà xem nàng là người đã nói ra thiên mệnh. Nhưng ánh mắt sau đó không khiến nàng hạnh phúc, chỉ khiến nàng như bị đặt lên tế đàn.

Hôm nay thì khác.

Hôm nay nàng vẫn chưa nói.

Nàng chỉ trao một khối ngọc.

Chỉ tự tay đổi hướng bước đầu tiên.

Ngay lúc lễ quan chuẩn bị tuyên hoàn lễ, từ phương xa bỗng truyền đến một tiếng chuông.

Đông.

Âm thanh ấy rất nhẹ, nhưng trong đại sảnh yên tĩnh, nó vẫn rõ ràng đến mức khiến mọi người đồng loạt ngẩng đầu.

Khâm Thiên Đài.

Chuông Khâm Thiên Đài vang.

Không ai biết vì sao nó vang.

Càng không ai biết tiếng chuông ấy ứng vào khối ngọc nào, ứng vào người nào, ứng vào lựa chọn nào.

Có người sắc mặt thay đổi.

Có người lập tức cúi đầu, che giấu kinh ngạc.

Tư Không Nghiêu không có mặt trong đại sảnh, nhưng các quan viên từng nghe lời tiên tri năm xưa đều hiểu, chuông Khâm Thiên Đài không bao giờ vô cớ vang.

Tiêu Dạ Hành nhìn về hướng xa.

Sau đó, ánh mắt hắn quay lại trên người Tịch Nhiên.

Tịch Nhiên vẫn cúi đầu, nhưng tay nàng trong tay áo đã siết chặt.

Tiếng chuông này, kiếp trước cũng từng vang.

Nhưng khi ấy, nó vang sau khi Tiêu Hoài Dung nhận ngọc của nàng.

Hôm nay, nó vang sau khi nàng trao ngọc cho Tiêu Dạ Hành.

Vận mệnh thật sự đã đổi.

Nàng khẽ thở ra.

Không ai thấy vẻ nhẹ nhõm rất nhỏ ấy trong mắt nàng, ngoại trừ Tiêu Dạ Hành.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu hơn một chút.

Lễ chọn hôn kết thúc trong vô số lời chúc mừng và ánh mắt dò xét.

Sau lễ, ba tỷ muội được đưa đến gian bên nghỉ tạm trước khi mỗi người phải theo quy củ nhận lời chúc từ từng bên. Khoảnh khắc rời khỏi đại sảnh, Vân La lập tức nắm lấy tay Tịch Nhiên.

“Muội đúng là làm ta sợ chết khiếp.”

Tịch Nhiên chớp mắt nhìn nàng.

Vân La hạ giọng:

“Đêm qua biết là một chuyện, hôm nay nhìn muội thật sự đi qua Ngũ điện hạ lại là chuyện khác. Muội không thấy mặt hắn lúc đó đâu.”

Chiêu Nguyệt nhẹ nhàng nói:

“Vân La.”

Vân La lập tức ngậm miệng, nhưng vẫn không nhịn được lẩm bẩm:

“Ta chỉ nói thật mà.”

Tịch Nhiên cúi đầu, lấy từ tay áo ra một mảnh giấy nhỏ và bút than nàng luôn mang theo.

Nàng viết:

“Muội đã chọn xong rồi.”

Vân La nhìn dòng chữ ấy, vẻ mặt dần mềm xuống.

“Ừ, chọn xong rồi.”

Chiêu Nguyệt bước đến, nắm lấy tay còn lại của nàng.

“Vậy từ hôm nay, chúng ta đều phải nhớ lời hứa ban sáng.”

Vân La nói:

“Dù vào Đông cung, phủ Nhị hoàng tử hay Tây Lăng Quan, cũng không được tự mình chịu khổ.”

Tịch Nhiên nhìn hai tỷ tỷ.

Nàng viết:

“Ai dùng ngôn linh quá mức, người còn lại phải ngăn.”

Chiêu Nguyệt và Vân La đều ngẩn ra.

Chiêu Nguyệt khẽ hỏi:

“Tịch Nhiên, muội thật sự mơ thấy chuyện gì rất đáng sợ sao?”

Tịch Nhiên rũ mắt.

Nàng không thể nói với họ rằng đó không phải mơ.

Đó là một đời thật sự xảy ra.

Nàng chỉ viết:

“Muội sợ mất hai tỷ.”

Câu này khiến mắt Chiêu Nguyệt đỏ lên.

Vân La quay mặt đi, giọng hơi nghẹn nhưng vẫn cố mạnh miệng:

“Nói bậy. Ta lợi hại như vậy, ai mất được ta chứ?”

Nhưng nói xong, nàng lại siết tay Tịch Nhiên chặt hơn.

Ba tỷ muội đứng trong gian bên yên tĩnh.

Ngoài kia là hoàng thất, triều thần, lời tiên tri, hôn ước, thiên mệnh.

Trong này chỉ có ba bàn tay nắm lấy nhau.

Dù vận mệnh đã rẽ thành ba hướng, các nàng vẫn là tỷ muội sinh cùng một đêm.

Không tranh.

Không oán.

Không buông.

Một lát sau, nha hoàn đến mời Chiêu Nguyệt và Vân La ra ngoài trước. Quy củ phức tạp, các nàng không thể ở lại quá lâu.

Trước khi đi, Chiêu Nguyệt ôm nhẹ Tịch Nhiên.

“Đừng sợ.”

Vân La cũng ôm nàng một cái, ghé tai nói nhỏ:

“Nếu Tứ điện hạ nói ít quá làm muội buồn, muội cứ viết thư cho ta. Ta giúp muội mắng hắn.”

Tịch Nhiên không nhịn được, khóe môi cong lên.

Hai tỷ tỷ rời đi.

Trong gian bên chỉ còn Tịch Nhiên.

Nàng đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra sân trước.

Từ nơi này có thể thấy một góc đại sảnh. Người đi lại không ngớt, áo bào quan viên và váy áo phu nhân lướt qua như những bóng màu rực rỡ. Giữa đám người ấy, nàng nhìn thấy Tiêu Hoài Dung đứng dưới mái hiên đối diện.

Hắn không nhìn ai khác.

Hắn đang nhìn nàng.

Khoảng cách khá xa, nàng không thấy rõ ánh mắt hắn.

Nhưng nàng biết, trong lòng hắn lúc này chắc chắn không yên.

Kiếp trước, hắn từng nhận ngọc của nàng ở đại sảnh này.

Kiếp này, nàng đi qua hắn.

Có lẽ hiện tại hắn chưa hiểu cảm giác mất mát kia là gì.

Nhưng rồi hắn sẽ mơ thấy.

Sẽ nhớ lại.

Sẽ không cam lòng.

Tịch Nhiên rũ mắt.

Tiêu Hoài Dung, kiếp trước ta từng chọn ngươi.

Từng yêu ngươi.

Từng vì ngươi nói ra câu đầu tiên của đời mình.

Nhưng lần này, ta không thể trao mạng của mình, mạng của tỷ tỷ, mạng của Lăng gia và vận số Đại Ung vào tay ngươi nữa.

Nàng quay người định rời khỏi cửa sổ.

Nhưng vừa xoay lại, đã thấy một bóng người đứng cách đó không xa.

Tiêu Dạ Hành.

Không biết hắn đến từ lúc nào.

Hắn vẫn mặc triều phục hôm nay, tay cầm khối ngọc xanh nàng vừa trao. Ánh sáng ngoài hiên rơi lên vai hắn, làm đường nét gương mặt càng thêm lạnh và rõ. Hắn không giống người trong kinh thành. Nơi đáy mắt hắn có sự trầm tĩnh của người đã quen nhìn biên quan rộng lớn, quen nghe tiếng gió đập vào cờ chiến hơn là tiếng đàn sáo cung đình.

Tịch Nhiên hơi giật mình, lập tức cúi người hành lễ.

Tiêu Dạ Hành nói:

“Không cần đa lễ.”

Giọng hắn trầm thấp, không lạnh lùng như người ngoài đồn, nhưng cũng không có vẻ cố ý dịu dàng.

Hai người yên lặng một lúc.

Sau đó hắn nhìn khối ngọc trong tay, hỏi:

“Tam tiểu thư có biết chọn ta nghĩa là gì không?”

Tịch Nhiên ngước mắt nhìn hắn.

Tiêu Dạ Hành nói tiếp:

“Ta không phải người được triều thần yêu thích. Tây Lăng Quan xa kinh, gió cát nặng, thế cục phức tạp. Nếu nàng chọn ta vì nhất thời muốn tránh ai đó, chưa chắc đã là đường dễ đi.”

Tịch Nhiên nghe ra hắn không phải đang từ chối nàng.

Hắn chỉ đang nói thật.

Nói cho nàng biết con đường này không đẹp đẽ như lời chúc mừng ngoài kia.

Nàng lấy bút than, viết lên giấy:

“Ta biết.”

Tiêu Dạ Hành nhìn hai chữ ấy.

“Biết vẫn chọn?”

Tịch Nhiên gật đầu.

Hắn nhìn nàng một lúc lâu.

“Vì sao?”

Câu hỏi này, sáng nay mẫu thân không hỏi, phụ thân không hỏi ép, hai tỷ tỷ cũng không bắt nàng nói. Nhưng nàng biết sớm muộn gì Tiêu Dạ Hành cũng sẽ hỏi.

Nàng cúi đầu viết:

“Vì điện hạ là người duy nhất không nên thua.”

Tiêu Dạ Hành nhìn dòng chữ ấy, ánh mắt hơi đổi.

“Không nên thua?”

Tịch Nhiên gật đầu.

Hắn hỏi:

“Ta và nàng trước đây gặp nhau không nhiều. Tam tiểu thư dựa vào đâu mà nói câu này?”

Tịch Nhiên không viết tiếp.

Nàng không thể nói rằng kiếp trước khi thiên hạ loạn, chỉ có hắn còn muốn cứu dân.

Không thể nói rằng khi nàng bị phế trong lãnh điện, chỉ có hắn từng âm thầm đưa than thuốc.

Không thể nói rằng khi Tiêu Hoài Dung ngồi trên ngai vàng ngày càng nghi kỵ, người trước mặt nàng mới là người có thể gánh sơn hà.

Nàng chỉ lặng lẽ gấp tờ giấy lại.

Tiêu Dạ Hành nhìn nàng, không hỏi nữa.

Một lúc sau, hắn nói:

“Nếu nàng không muốn nói, ta không ép.”

Tịch Nhiên ngẩng đầu.

Tim nàng khẽ run.

Lại là như vậy.

Hắn không ép.

Từ lúc nàng trao ngọc đến bây giờ, hắn chưa từng ép nàng giải thích, chưa từng bắt nàng tỏ lòng, cũng chưa từng dùng lời tiên tri để dò hỏi nàng rốt cuộc là ai trong ba tỷ muội.

Tiêu Dạ Hành cất khối ngọc vào tay áo.

“Khối ngọc này ta đã nhận. Từ hôm nay, nếu có người vì lựa chọn này làm khó nàng, có thể bảo họ đến tìm ta.”

Tịch Nhiên nhìn hắn.

Nàng chậm rãi viết:

“Phụ thân cũng nói như vậy.”

Tiêu Dạ Hành hơi dừng.

Sau đó khóe môi hắn tựa như động rất nhẹ, nhưng nhanh đến mức gần như không thấy.

“Vậy Trấn Quốc Công và ta xem như cùng ý.”

Tịch Nhiên cũng khẽ cong mắt.

Hai người không nói thêm nhiều.

Nhưng có đôi khi, giữa người với người, không cần quá nhiều lời.

Đặc biệt là đối với Tịch Nhiên.

Nàng đã sợ những lời nói quá lâu.

Sợ lời nói có thể là lời thề, cũng có thể là xiềng xích.

Sợ một câu nói ra có thể thành ân tình, cũng có thể thành món nợ máu.

Cho nên sự im lặng không ép buộc của Tiêu Dạ Hành khiến nàng cảm thấy an ổn hiếm hoi.

Ở mái hiên đối diện, Tiêu Hoài Dung nhìn thấy cảnh ấy.

Hắn thấy Tịch Nhiên cúi đầu viết.

Thấy Tiêu Dạ Hành cúi mắt đọc.

Thấy giữa hai người không có lời nói dư thừa, nhưng lại có một loại ăn ý lặng lẽ khiến người ngoài không chen vào được.

Không hiểu vì sao, ngực hắn bỗng đau âm ỉ.

Giống như từng có một đời, người đứng bên cạnh Tịch Nhiên, đọc từng chữ nàng viết, vốn nên là hắn.

Nhưng ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến chính hắn nhíu mày.

Buồn cười.

Hôm nay hắn mới chỉ định chọn nàng.

Thậm chí còn chưa kịp mở lời.

Hắn lấy tư cách gì cảm thấy nàng vốn nên thuộc về mình?

Tiêu Hoài Dung rũ mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt.

Nhưng khi hắn ngẩng đầu lần nữa, ánh mắt lại dừng rất lâu trên khối ngọc xanh trong tay áo Tiêu Dạ Hành.

Khối ngọc ấy vốn không thuộc về hắn.

Nhưng hắn lại cảm thấy, mình vừa mất đi thứ quan trọng nhất.

Sau giờ Ngọ, lễ chọn hôn chính thức kết thúc.

Khách khứa lần lượt cáo từ. Nhưng tin tức đã như gió thổi qua mặt hồ, nhanh chóng lan ra khỏi phủ Trấn Quốc Công.

Tam tiểu thư câm của Lăng gia, người bị xem nhẹ nhất trong ba tỷ muội, đã chọn Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành.

Thái tử chọn nhị tiểu thư Lăng Vân La.

Nhị hoàng tử chọn đại tiểu thư Lăng Chiêu Nguyệt.

Ba khối ngọc đều có chủ.

Nhưng không ai biết, viên nào mới thật sự giấu thiên cơ nặng nhất.

Chiều xuống, Tịch Nhiên trở lại phòng mình.

Chuông bạc bên cửa sổ vẫn nhẹ nhàng vang trong gió.

Nàng tháo trâm trên tóc xuống, đặt cạnh án thư. Sau đó nàng lấy từ tay áo ra một mảnh giấy nhỏ.

Trên đó vẫn còn dòng chữ nàng đã viết cho Tiêu Dạ Hành:

“Vì điện hạ là người duy nhất không nên thua.”

Nàng nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Rồi cẩn thận gấp lại, cất vào hộp gỗ nhỏ dưới án thư.

Kiếp trước, nàng từng viết rất nhiều thư cho Tiêu Hoài Dung.

Viết những lời không nói được.

Viết lo lắng.

Viết thương nhớ.

Viết xin lỗi.

Viết cả những điều sau này nàng hối hận không kịp.

Nhưng những tờ giấy ấy cuối cùng đều bị đốt sạch trong lãnh điện.

Kiếp này, tờ giấy đầu tiên nàng viết cho Tiêu Dạ Hành không phải tình lời, không phải oán trách, mà là lựa chọn.

Nàng chọn hắn.

Chọn một con đường khó hơn.

Nhưng cũng là con đường đúng hơn.

Ngoài xa, tiếng chuông Khâm Thiên Đài ban sáng dường như vẫn còn vang trong gió.

Tịch Nhiên đặt tay lên cổ họng mình.

Nơi đó vẫn im lặng.

Nhưng nàng không còn sợ sự im lặng ấy như trước.

Bởi vì hôm nay, nàng chưa cần cất lời, vận mệnh đã bắt đầu đổi hướng.

Đêm xuống, trong phủ Trấn Quốc Công dần yên tĩnh.

Nhưng ở một nơi khác trong kinh thành, Tiêu Hoài Dung đứng dưới hiên phủ mình, ngẩng đầu nhìn vầng trăng vừa lên.

Gió đêm thổi qua tay áo hắn.

Không hiểu vì sao, trước mắt hắn lại hiện lên cảnh Tịch Nhiên cầm khối ngọc xanh, từng bước đi qua trước mặt hắn.

Nàng không nhìn hắn.

Không dừng lại.

Không do dự.

Rõ ràng nàng chưa từng thuộc về hắn.

Nhưng khoảnh khắc ấy, hắn lại có cảm giác mình đã mất nàng thêm một lần.

Tiêu Hoài Dung chậm rãi siết chặt ngọc bội bên hông.

Trong lòng hắn chợt lạnh đi.

“Nàng rõ ràng chưa từng thuộc về ta…”

Hắn thấp giọng, như hỏi chính mình.

“Vì sao ta lại cảm thấy mình vừa mất nàng thêm một lần?”

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊