Kiếp Trước Ta Chọn Sai
Tiêu Hoài Dung mơ thấy chuông Khâm Thiên Đài vang.
Không phải một tiếng.
Mà là chín tiếng.
Từng tiếng chuông nặng nề dội xuống từ trời cao, xuyên qua mái ngói điện Thừa Minh, xuyên qua rèm vàng, xuyên qua trăm quan đang quỳ rạp dưới bậc ngọc, cuối cùng đập thẳng vào lồng ngực hắn.
Đông.
Đông.
Đông.
Hắn đứng trên thềm cao.
Trên người là long bào màu huyền kim, tay áo rộng thêu long văn uốn lượn. Trước mặt hắn, văn võ bá quan cúi đầu hô vạn tuế. Ánh nến trong điện sáng đến chói mắt, từng ngọn đèn lưu ly treo dọc hai bên như hai hàng sao bị nhốt trong lồng vàng.
Nhưng không hiểu vì sao, hắn không thấy vui.
Trong lồng ngực hắn có một khoảng trống rất lớn, như thể thứ quan trọng nhất đã bị moi đi, chỉ còn lại tiếng chuông vang vọng trong xương cốt.
Hắn cúi đầu.
Dưới bậc ngọc, có một nữ tử đứng giữa đại điện.
Nàng mặc hoàng hậu phục màu đỏ sẫm. Mũ phượng trên đầu nặng đến mức cổ nàng hơi cúi xuống. Ngọc châu buông trước trán, che đi nửa gương mặt trắng bệch. Nhưng Tiêu Hoài Dung vẫn nhận ra nàng.
Lăng Tịch Nhiên.
Nàng đứng rất gần hắn.
Lại giống như cách hắn rất xa.
Môi nàng có vết máu chưa lau sạch. Tay áo rộng rủ xuống, đầu ngón tay trắng đến gần như trong suốt. Nàng ngẩng mặt nhìn hắn, ánh mắt không vui mừng, không e lệ, cũng không có vẻ kính sợ của một hoàng hậu nhìn tân đế.
Trong ánh mắt ấy chỉ có mệt mỏi.
Và một loại đau đớn rất sâu, sâu đến mức khiến hắn không dám nhìn kỹ.
Có người trong điện cao giọng nói:
“Xin Lăng hậu định chủ!”
Lăng hậu.
Hai chữ ấy vừa vang lên, Tiêu Hoài Dung bỗng cảm thấy tim mình thắt lại.
Hắn muốn bước xuống.
Muốn giữ tay nàng.
Muốn nói không cần nữa.
Nhưng trong mộng, thân thể hắn giống như bị long bào trên người đè chặt, không thể động đậy.
Hắn chỉ có thể đứng trên bậc cao, nhìn Lăng Tịch Nhiên chậm rãi mở miệng.
Nàng rõ ràng là câm nữ.
Nhưng lúc này, nàng lại nói.
Giọng nàng rất nhẹ.
Nhẹ đến mức gần như bị tiếng chuông nuốt mất.
Nhưng từng chữ rơi xuống điện Thừa Minh đều khiến long khí trên mái điện cuộn lên như mây đen.
“Sơn hà nhận chủ…”
Tiêu Hoài Dung nín thở.
Hắn muốn nghe cái tên sau cùng.
Muốn biết nàng gọi ai.
Muốn biết vì sao khi nàng cất lời, hắn lại đau đến mức như mất đi cả đời.
Nhưng đúng lúc ấy, một làn sương đen đột ngột tràn qua đại điện.
Tên cuối cùng bị xóa sạch.
Hắn chỉ thấy môi nàng động.
Thấy nàng nhìn hắn.
Thấy máu từ khóe môi nàng chảy xuống cằm.
Chuông Khâm Thiên Đài vang tiếng thứ chín.
Lăng Tịch Nhiên ngã xuống.
“Không!”
Tiêu Hoài Dung choàng tỉnh.
Trong phòng tối đen.
Trán hắn đầy mồ hôi lạnh, hô hấp dồn dập, tay còn nắm chặt chăn gấm đến mức khớp xương trắng bệch.
Ngoài cửa sổ, trời còn chưa sáng. Trăng treo nghiêng trên mái ngói, ánh sáng nhợt nhạt chiếu qua rèm, khiến mọi thứ trong phòng giống như vẫn còn phủ lớp sương trong mộng.
Hắn ngồi bất động rất lâu.
Bên tai dường như vẫn còn tiếng chuông.
Sơn hà nhận chủ.
Nhưng nhận ai?
Vì sao trong giấc mộng ấy, người mặc long bào lại là hắn?
Vì sao Lăng Tịch Nhiên lại là hoàng hậu?
Vì sao nàng rõ ràng đã chọn Tiêu Dạ Hành, nhưng trong mộng lại đứng trước mặt hắn bằng dáng vẻ đau đớn đến vậy?
Tiêu Hoài Dung đưa tay ấn lên ngực.
Nơi đó đau âm ỉ.
Không phải đau vì bệnh.
Mà giống như có một đoạn ký ức bị chôn rất sâu đang cố phá đất trồi lên, nhưng mỗi lần chạm tới lại bị một bàn tay vô hình kéo xuống.
Hắn nhớ đến lễ chọn hôn hôm ấy.
Nhớ Tịch Nhiên cầm khối ngọc xanh đi qua trước mặt hắn.
Nàng không nhìn hắn.
Không dừng lại.
Không do dự.
Khi ấy hắn đã cảm thấy mình mất đi thứ gì.
Đêm nay, giấc mộng kia khiến cảm giác ấy càng rõ.
Giống như trong một đời nào đó, nàng thật sự từng đứng bên cạnh hắn.
Từng chọn hắn.
Từng dùng một câu nói rất quan trọng vì hắn.
Nhưng vì sao nàng lại nhìn hắn bằng ánh mắt ấy?
Tiêu Hoài Dung nhắm mắt.
Trong bóng tối, hắn thấp giọng gọi:
“Tịch Nhiên…”
Tên nàng vừa ra khỏi miệng, lòng hắn lại đau thêm một nhịp.
Sáng hôm sau, kinh thành vẫn như cũ phồn hoa.
Người trong phố Nam vẫn bàn chuyện ba hôn ước Lăng gia. Quán trà vẫn đông khách. Trên triều, việc quân lương cũ ở Lương Tây bị Nhị hoàng tử Tiêu Mộ Khanh âm thầm điều tra khiến vài vị quan thần bất an, nhưng ngoài mặt vẫn sóng yên gió lặng.
Chỉ có phủ Trấn Quốc Công rõ ràng nghiêm hơn mấy ngày trước.
Lăng Hành Viễn tăng thêm hộ vệ trong phủ, những người lạ ra vào đều phải kiểm tra kỹ. Tô Uyển Từ không cho ba nữ nhi tùy tiện ra ngoài. Đại tỷ Chiêu Nguyệt còn đang dưỡng thân. Nhị tỷ Vân La tuy ngoài miệng nói mình đã khỏe, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhíu mày vì đau đầu.
Lăng Tịch Nhiên biết sóng gió chưa qua.
Nàng càng biết, những chuyện phải đến sẽ không vì nàng sợ mà dừng lại.
Giữa giờ Tỵ, trong phủ truyền đến tin từ Mã Viện Tây Hoa.
Mã Viện Tây Hoa vốn là nơi nuôi dưỡng và luyện tập ngựa tốt của hoàng thất. Nơi ấy nằm ở phía tây kinh thành, gần kho quân dụng cũ và một đoạn tường thành bỏ không. Trước kia tiên đế thích săn bắn, Mã Viện Tây Hoa từng rất náo nhiệt. Về sau hoàng đế ít cưỡi ngựa, nơi ấy dần vắng vẻ, chỉ còn một số quan viên trông coi ngựa chiến và kho cỏ khô.
Tin truyền đến nói, trong Mã Viện Tây Hoa có mấy con ngựa Tây Lăng mới đưa vào kinh bị bệnh lạ. Vì Tiêu Dạ Hành vừa từ Tây Lăng Quan trở về, chuyện này liên quan đến quân Tây Lăng. Người trong cung muốn mời phủ Trấn Quốc Công cử người đến đối chiếu sổ ngựa, vì một phần ngựa chiến năm xưa từng qua tay quân lương Lăng gia giám quản.
Lăng Hành Viễn vừa nghe đã nhíu mày.
“Lại là Tây Lăng, lại là kho cũ.”
Chiêu Nguyệt ngồi bên cạnh sắc mặt còn trắng, lập tức nói:
“Phụ thân, chuyện này có thể liên quan đến vụ quân lương hôm trước.”
Lăng Hành Viễn nhìn nàng.
“Con dưỡng thân cho tốt, không cần nghĩ những chuyện này.”
Chiêu Nguyệt cúi đầu.
Nàng muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến lời hứa với Tịch Nhiên, cuối cùng nhịn lại.
Lăng Hành Viễn vốn định tự mình đi, nhưng trong cung lại truyền đến một đạo khẩu dụ, nói chỉ cần người trong phủ đi xác nhận sổ cũ, không cần Trấn Quốc Công đích thân lao động. Bề ngoài nghe như thể nể mặt ông, nhưng thực chất lại khiến người ta khó từ chối.
Nếu ông đi, là chuyện lớn.
Nếu ông không đi, Lăng gia lại không thể hoàn toàn tránh.
Cuối cùng, Tô Uyển Từ nói:
“Để ta phái quản sự đi cùng người của phủ.”
Nhưng Tịch Nhiên ngồi bên cạnh bỗng ngẩng đầu.
Nàng cầm bút, viết:
“Con đi.”
Cả phòng yên tĩnh.
Lăng Hành Viễn lập tức nói:
“Không được.”
Tịch Nhiên nhìn phụ thân, viết:
“Con biết sổ cũ ở đâu.”
Lăng Hành Viễn cau mày.
“Trong phủ có quản sự biết.”
Tịch Nhiên lại viết:
“Con muốn đi.”
Tô Uyển Từ nhìn nàng, ánh mắt lo lắng:
“Tịch Nhiên, Mã Viện Tây Hoa không phải nơi cô nương thường đến. Huống hồ mấy ngày nay trong kinh không yên ổn.”
Chính vì không yên ổn, nàng mới phải đi.
Mã Viện Tây Hoa.
Nơi ấy trong ký ức nàng không chỉ là một mã viện cũ.
Kiếp trước, sau khi Tiêu Hoài Dung đăng cơ, trong cung từng xảy ra một lần loạn binh. Khi ấy có người mượn danh truy bắt phản đảng đẩy nàng đến Mã Viện Tây Hoa. Nàng bị kẹt trong kho cỏ khô, bên ngoài là tiếng ngựa hí, tiếng binh khí va vào nhau, tiếng người kêu gào. Nàng khi đó đã là hoàng hậu, lại không một ai dám đến cứu.
Cuối cùng, người đến là Tiêu Dạ Hành.
Hắn mặc giáp đen, trên vai dính máu, đá văng cửa kho cỏ, đưa nàng ra khỏi đám loạn binh.
Nàng vẫn nhớ ánh mắt hắn lúc đó.
Không trách nàng.
Không hỏi nàng vì sao từng giúp Tiêu Hoài Dung lên ngôi.
Chỉ nói:
“Nơi này sắp cháy, đi.”
Kiếp trước nàng không hiểu vì sao hắn cứu mình.
Kiếp này, nàng vẫn chưa có cơ hội hỏi.
Mà hiện tại, Mã Viện Tây Hoa lại xuất hiện trong thế cục.
Nàng không tin đây là trùng hợp.
Tịch Nhiên đặt bút xuống, nhìn phụ thân bằng ánh mắt kiên định.
Lăng Hành Viễn nhìn nàng hồi lâu.
Ông đã thấy ánh mắt này vào đêm trước lễ chọn hôn.
Khi ấy nàng cũng sợ.
Nhưng vẫn muốn chọn.
Cuối cùng, Lăng Hành Viễn trầm giọng nói:
“Ta phái người đi cùng con. Không được rời khỏi hộ vệ nửa bước.”
Tịch Nhiên gật đầu.
Tô Uyển Từ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ tự tay buộc áo choàng cho nàng.
“Có gì không đúng lập tức trở về. Đừng cố.”
Tịch Nhiên nắm tay mẫu thân, gật đầu lần nữa.
Khi xe ngựa phủ Trấn Quốc Công rời khỏi cổng, trên lầu trà đối diện có một bóng người đứng sau rèm.
Tiêu Hoài Dung nhìn chiếc xe ngựa kia đi xa, ánh mắt trầm xuống.
Thuộc hạ phía sau thấp giọng nói:
“Điện hạ, tam tiểu thư Lăng gia đến Mã Viện Tây Hoa. Người của chúng ta đã xác nhận, Tứ điện hạ cũng sẽ đến đó vì ngựa Tây Lăng.”
Tiêu Hoài Dung không nói.
Trong đầu hắn lại hiện lên giấc mộng đêm qua.
Tịch Nhiên mặc hoàng hậu phục.
Máu trên môi nàng.
Tiếng chuông vang chín lần.
Sơn hà nhận chủ.
Hắn nhắm mắt lại.
“Chuẩn bị ngựa.”
Thuộc hạ ngẩn ra:
“Điện hạ muốn đi?”
Tiêu Hoài Dung mở mắt.
“Ta muốn biết, nàng vì sao lại chọn hắn.”
Mã Viện Tây Hoa nằm ở phía tây kinh thành.
Khi xe ngựa đi qua cổng đá cũ, gió bụi lập tức thổi vào rèm xe. Không khí nơi này khác hẳn phủ Trấn Quốc Công. Không có hương trầm, không có hoa hải đường, không có tiếng chuông bạc dịu nhẹ. Chỉ có mùi cỏ khô, mùi đất ẩm, mùi da ngựa và mùi sắt rỉ phảng phất từ kho quân dụng cũ.
Tịch Nhiên vén rèm nhìn ra ngoài.
Tường gạch cũ loang lổ rêu xanh.
Cột gỗ trước chuồng ngựa đã phai màu vì mưa nắng.
Xa xa là kho cỏ khô cao lớn, mái ngói sụp mất một góc.
Tim nàng bỗng đập nhanh hơn.
Nơi này giống hệt trong ký ức.
Chỉ là kiếp trước khi nàng bị đưa đến đây, trời đang mưa.
Mưa rất lớn.
Nước mưa trộn với máu và bùn, chảy thành từng dòng dưới chân nàng. Tiếng ngựa hí vang khắp nơi. Kho cỏ phía đông bốc cháy, khói đen cuộn lên, che kín nửa bầu trời.
Nàng bị nhốt trong kho.
Cửa từ bên ngoài khóa lại.
Nàng đập cửa đến tay đầy máu nhưng không ai nghe.
Khi đó, nàng đã mất giọng lần thứ hai sau khi thi triển Định Chủ Ngôn. Cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng khàn yếu ớt. Nàng không thể gọi cứu mạng, cũng không thể gọi tên ai.
Nàng chỉ có thể nghe lửa cháy càng lúc càng gần.
Đúng lúc đó, cửa kho bị người đá văng.
Tiêu Dạ Hành đứng ngoài cửa, sau lưng là màn mưa xám trắng.
Hắn bước qua lửa, nắm lấy cổ tay nàng.
“Nơi này sắp cháy, đi.”
Tịch Nhiên nhắm mắt lại.
Hơi thở có chút rối.
Nha hoàn bên cạnh lo lắng:
“Tiểu thư, người không khỏe sao?”
Tịch Nhiên lắc đầu.
Xe ngựa dừng lại.
Quản sự Mã Viện ra đón. Người này họ Trịnh, khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng người gầy, mắt nhỏ, cười rất cung kính.
“Tam tiểu thư Lăng gia vất vả rồi. Sổ ngựa cũ đã để trong gian tây, mời tiểu thư theo hạ quan.”
Tịch Nhiên nhìn hắn.
Kiếp trước nàng không biết người này.
Nhưng khi bước qua sân, nàng nghe một con ngựa trong chuồng bất ngờ hí vang.
Âm thanh ấy khiến nàng khựng lại.
Cùng lúc đó, từ phía bên kia mã viện truyền đến tiếng vó ngựa.
Một đội người cưỡi ngựa đi vào.
Người dẫn đầu mặc áo bào đen, thân hình cao thẳng.
Là Tiêu Dạ Hành.
Hắn cũng nhìn thấy nàng.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa sân bụi.
Tiêu Dạ Hành xuống ngựa, đi về phía nàng.
“Tam tiểu thư.”
Tịch Nhiên hành lễ.
Trịnh quản sự vội cúi người:
“Không ngờ Tứ điện hạ cũng đến sớm như vậy. Ngựa Tây Lăng đang ở chuồng phía bắc, hạ quan…”
Tiêu Dạ Hành nhìn ông ta:
“Không vội.”
Trịnh quản sự im bặt.
Tịch Nhiên nhìn Tiêu Dạ Hành. Không biết vì sao, thấy hắn xuất hiện ở đây, cơn hoảng loạn vì ký ức kiếp trước trong lòng nàng dịu xuống đôi chút.
Tiêu Dạ Hành cũng nhận ra sắc mặt nàng không tốt.
Hắn hạ giọng hỏi:
“Nàng sợ nơi này?”
Tịch Nhiên hơi ngẩn ra.
Nàng không ngờ hắn nhìn ra nhanh như vậy.
Nàng cúi đầu lấy giấy bút nhỏ trong tay áo, viết:
“Không thích.”
Tiêu Dạ Hành nhìn dòng chữ, không hỏi thêm.
“Đi theo ta.”
Trịnh quản sự nghe vậy vội nói:
“Điện hạ, sổ cũ ở gian tây…”
Tiêu Dạ Hành liếc ông ta một cái.
“Vậy cùng đi gian tây.”
Giọng hắn không cao, nhưng có một loại uy áp khiến người khác không thể phản bác.
Trịnh quản sự cười gượng:
“Vâng.”
Gian tây của Mã Viện là một căn phòng cũ dùng để cất sổ sách. Cửa gỗ nặng nề, bên trong mùi giấy mốc xộc lên. Trên giá gỗ chất đầy sổ ngựa, sổ cỏ, sổ quân lương cũ, nhiều quyển phủ bụi dày.
Tịch Nhiên vừa bước vào đã cảm thấy không đúng.
Quá yên tĩnh.
Ngoài sân rõ ràng có ngựa, có người, có gió.
Nhưng căn phòng này như bị cách khỏi tất cả âm thanh.
Tiêu Dạ Hành cũng dừng bước.
Hắn nhìn quanh.
Một lát sau, hắn nói:
“Ra ngoài.”
Tịch Nhiên vừa định quay người, cửa phòng phía sau bỗng đóng sập lại.
Ầm một tiếng.
Cùng lúc đó, từ khe tường hai bên bắn ra mấy mũi tên ngắn.
Tiêu Dạ Hành phản ứng cực nhanh, kéo Tịch Nhiên vào lòng, xoay người tránh khỏi mũi tên đầu tiên. Tay hắn rút kiếm bên hông, kiếm quang lạnh lẽo chém rơi hai mũi tên tiếp theo.
Bên ngoài vang lên tiếng hô hoán.
“Có thích khách!”
“Bảo vệ Tứ điện hạ!”
Nhưng ngay sau đó, tiếng ngựa hí đột ngột vang lên.
Không phải một con.
Mà là cả đàn.
Mặt đất dưới chân rung nhẹ. Tịch Nhiên nghe tiếng chuồng ngựa phía bắc bị mở, tiếng vó ngựa hỗn loạn đạp qua sân, tiếng người kêu lên kinh hoảng.
Mã Viện Tây Hoa lập tức loạn.
Giống kiếp trước.
Gió bụi.
Tiếng ngựa.
Cửa đóng.
Kho cũ.
Ký ức và hiện tại chồng lên nhau khiến Tịch Nhiên gần như không phân biệt được mình đang ở năm Cảnh Hòa thứ mười tám hay trong trận loạn cung nhiều năm sau.
Nàng nắm chặt tay áo Tiêu Dạ Hành.
Cổ họng đau như bị bóp nghẹt.
Tiêu Dạ Hành nhận ra nàng đang run.
Hắn một tay giữ nàng sau lưng, một tay cầm kiếm, giọng rất thấp:
“Nhìn ta.”
Tịch Nhiên ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn bình tĩnh.
“Nàng đang ở hiện tại.”
Một câu ấy như kéo nàng khỏi cơn mộng cũ.
Tiêu Dạ Hành nói tiếp:
“Ta ở đây.”
Cửa sổ bên trái bị đá vỡ.
Hai thích khách mặc áo xám nhảy vào.
Tiêu Dạ Hành đẩy Tịch Nhiên lùi về góc an toàn, kiếm trong tay chém ra không chút do dự. Hắn không giống hoàng tử lớn lên trong cung, mỗi chiêu đều là kỹ thuật giết người luyện ra từ chiến trường. Gọn, nhanh, không thừa một động tác.
Chỉ trong chớp mắt, một thích khách đã bị đánh rơi kiếm, người còn lại bị hắn đá văng vào giá sách.
Nhưng bên ngoài lại vang lên tiếng lửa bén vào cỏ khô.
Có người hét:
“Kho cỏ cháy!”
Tịch Nhiên đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ vỡ.
Phía đông mã viện, khói đen bắt đầu bốc lên.
Không.
Không thể.
Kiếp trước cũng là kho cỏ cháy.
Lửa từ phía đông lan qua, cuối cùng bao vây kho cũ nơi nàng bị nhốt.
Nàng muốn bước ra, nhưng Tiêu Dạ Hành giữ tay nàng.
“Đừng chạy lung tung.”
Tịch Nhiên vội lấy bút than, viết nhanh trên mảnh giấy trong tay:
“Phía đông có người.”
Tiêu Dạ Hành nhìn nàng.
Nàng viết tiếp:
“Không chỉ cháy. Có người muốn dẫn quân của điện hạ qua đó.”
Ánh mắt Tiêu Dạ Hành trầm xuống.
Hắn lập tức hiểu.
Đây không chỉ là ám sát.
Là một cái bẫy.
Nếu quân Tây Lăng của hắn xông vào khu kho cũ trong lúc hỗn loạn, lại đúng lúc kho cỏ cháy và sổ quân lương bị hủy, ngày mai trên triều sẽ có người buộc tội hắn cấu kết Lăng gia, tự ý điều quân trong kinh, phóng hỏa hủy chứng cứ.
Tiêu Dạ Hành nhìn Tịch Nhiên.
“Nàng biết từ trước?”
Tịch Nhiên cắn môi, không đáp.
Bên ngoài, tiếng chém giết càng gần.
Tiêu Dạ Hành không hỏi nữa.
Hắn kéo nàng đi đến bức tường phía sau, đẩy một giá gỗ ra. Sau giá gỗ quả nhiên có một cửa nhỏ bị bụi phủ kín.
Tịch Nhiên giật mình.
Kiếp trước nàng cũng từng đi qua cánh cửa này.
Là Tiêu Dạ Hành tìm thấy.
Khi ấy hắn đưa nàng ra khỏi kho cỏ đang cháy bằng đường này.
Tiêu Dạ Hành đá văng then cửa.
“Đi.”
Hai người rời khỏi gian tây bằng cửa nhỏ. Bên ngoài là một lối hẹp giữa tường cũ và kho quân dụng. Gió bụi cuốn tới, khói đen làm mắt người cay xè.
Tiêu Dạ Hành vừa bảo vệ nàng vừa đưa nàng đi về phía sau mã viện.
Nhưng khi sắp ra khỏi lối hẹp, một con ngựa bị kinh hoảng bất ngờ lao tới.
Nó hí vang, hai mắt đỏ ngầu, dây cương đứt đoạn kéo lê dưới đất.
Nha hoàn phía trước sợ đến ngã xuống.
Tịch Nhiên thấy cảnh ấy, đồng tử co lại.
Kiếp trước cũng có một con ngựa như vậy.
Nó lao thẳng về phía nàng.
Khi ấy nàng bị thương ở chân, không tránh được. Nếu Tiêu Dạ Hành không kịp kéo nàng ra, nàng đã chết dưới vó ngựa.
Hiện tại, con ngựa kia lại lao đến.
Thân thể nàng cứng đờ.
Tiêu Dạ Hành ôm lấy eo nàng, kéo nàng tránh sang bên. Gần như cùng lúc, hắn ném kiếm trong tay về phía cột gỗ cạnh chuồng, chém đứt đoạn dây buộc rơi xuống. Dây thừng quấn lấy chân ngựa, khiến nó ngã nghiêng về phía khác, tránh khỏi nha hoàn đang ngã trên đất.
Bụi đất bốc lên mù mịt.
Tịch Nhiên được hắn che trong lòng.
Nàng nghe thấy tiếng tim hắn rất trầm, rất ổn.
Không giống tiếng chuông hỗn loạn trong ký ức.
Tiêu Dạ Hành cúi đầu:
“Có bị thương không?”
Tịch Nhiên lắc đầu.
Nhưng tay nàng vẫn run.
Tiêu Dạ Hành nhìn nàng, ánh mắt càng sâu.
Nàng không chỉ sợ.
Nàng giống như đã từng chết ở nơi này.
Thị vệ của Tiêu Dạ Hành cuối cùng cũng phá vòng vây chạy đến.
“Điện hạ! Người phóng hỏa đã bị bắt một phần, nhưng có kẻ trốn về hướng kho cũ.”
Tiêu Dạ Hành nói:
“Không được đuổi vào kho. Chặn bốn phía. Giữ người sống.”
Thị vệ lĩnh mệnh.
Hắn quay sang hộ vệ Lăng gia:
“Đưa người bị thương ra ngoài. Không ai được tự tiện đến phía đông.”
Mệnh lệnh rõ ràng, không chút rối loạn.
Tịch Nhiên nhìn hắn.
Chính là như vậy.
Kiếp trước hắn cũng như vậy.
Khi tất cả mọi người hoảng loạn, hắn vẫn có thể nhìn ra đường sống.
Có thể cứu người.
Có thể không bị cục diện kéo đi.
Một lúc sau, Tiêu Dạ Hành đưa nàng đến một gian nhà cũ phía sau mã viện.
Gian nhà này từng là nơi nghỉ của quan trông ngựa, đã bỏ không lâu ngày. Cửa gỗ xiêu vẹo, trên bàn phủ bụi, nhưng ít nhất tránh được khói và tiếng hỗn loạn bên ngoài.
Tịch Nhiên ngồi xuống ghế.
Đến lúc này, cơn run mới thật sự tràn lên.
Nàng cúi đầu nhìn tay mình.
Đầu ngón tay lạnh toát.
Trên mu bàn tay có vết xước nhỏ, không sâu, nhưng máu đỏ thấm ra khiến nàng bỗng nhớ đến rất nhiều máu của kiếp trước.
Máu trên khăn của đại tỷ.
Máu bên tai nhị tỷ.
Máu trên môi nàng khi cất lời.
Máu trên giáp Tiêu Dạ Hành khi hắn đá văng cửa kho cũ.
Tiêu Dạ Hành lấy khăn sạch đưa cho nàng.
“Nàng đang sợ điều gì?”
Tịch Nhiên nhận khăn, nhưng không lau vết máu.
Nàng chỉ nhìn hắn.
Trong mắt nàng có rất nhiều thứ không thể nói.
Tiêu Dạ Hành không thúc giục.
Hắn đứng trước mặt nàng, chặn đi phần lớn ánh sáng ngoài cửa, cũng chặn đi tiếng hỗn loạn bên ngoài.
Rất lâu sau, Tịch Nhiên lấy giấy ra.
Tay nàng run đến mức nét chữ đầu tiên gần như không thành hình.
Nhưng nàng vẫn viết:
“Kiếp trước, điện hạ cũng từng cứu ta.”
Tiêu Dạ Hành nhìn dòng chữ ấy.
Căn nhà cũ lập tức yên lặng.
Bên ngoài là tiếng người chạy qua, tiếng ngựa hí xa dần, tiếng gió thổi qua tường cũ.
Nhưng giữa hai người, thời gian như dừng lại.
Tiêu Dạ Hành đọc lại dòng chữ kia một lần.
Kiếp trước.
Hắn không hỏi nàng có phải đang nói mê hay không.
Không hỏi nàng vì sao biết chuyện chưa từng xảy ra.
Không hỏi nàng có phải bị lời tiên tri làm rối trí không.
Hắn chỉ im lặng rất lâu.
Sau đó nói:
“Vậy kiếp này, ta đến sớm hơn.”
Tịch Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.
Chỉ một câu ấy, nước mắt nàng lập tức rơi xuống.
Nàng từng nghĩ nếu có một ngày mình nói ra chuyện trọng sinh, người khác sẽ sợ nàng, nghi ngờ nàng, hỏi nàng đủ điều. Hỏi kiếp trước ai thắng ai thua, hỏi ai sẽ chết, hỏi thiên mệnh thuộc về ai, hỏi nàng có thể dùng ký ức đổi bao nhiêu lợi ích.
Nhưng Tiêu Dạ Hành không hỏi.
Hắn chỉ nói, kiếp này ta đến sớm hơn.
Giống như chuyện quan trọng nhất không phải nàng từ đâu trở về, mà là lần này hắn không để nàng mắc kẹt trong lửa nữa.
Tịch Nhiên cúi đầu, nước mắt rơi lên giấy.
Nàng viết tiếp:
“Kiếp trước, ta chọn sai người.”
Nét bút dừng lại.
Cổ họng nàng đau đến nghẹn.
Nhưng nàng vẫn viết:
“Ta dùng một lời giúp hắn lên ngôi.”
Tiêu Dạ Hành nhìn hai dòng chữ ấy, ánh mắt trầm xuống.
Một lời.
Lên ngôi.
Hắn chậm rãi hỏi:
“Người đó là Tiêu Hoài Dung?”
Tịch Nhiên không đáp.
Nước mắt rơi xuống giấy, làm nhòe chữ “sai”.
Nhưng sự im lặng ấy đã đủ rõ ràng.
Tiêu Dạ Hành không nói gì.
Hắn cũng không hỏi nàng có từng yêu Tiêu Hoài Dung không.
Càng không hỏi kiếp trước nàng đã làm hoàng hậu của ai, đã đứng bên ai, đã vì ai cất lời.
Hắn chỉ hỏi:
“Cái giá là gì?”
Tịch Nhiên khựng lại.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
Tiêu Dạ Hành nói:
“Nàng dùng một lời giúp hắn lên ngôi. Cái giá là gì?”
Tịch Nhiên không ngờ hắn hỏi điều này.
Người khác nếu biết nàng có thể dùng một lời giúp người lên ngôi, phản ứng đầu tiên có lẽ sẽ là kinh hãi, tham lam hoặc nghi ngờ.
Nhưng Tiêu Dạ Hành hỏi cái giá.
Giống như từ đầu đến cuối, hắn quan tâm không phải lời ấy có thể đổi lấy gì.
Mà là nàng sẽ mất gì.
Tịch Nhiên cầm bút rất lâu.
Cuối cùng nàng viết:
“Mất giọng.”
“Đau tâm mạch.”
“Tổn thọ.”
“Cũng mất rất nhiều người.”
Ba dòng chữ ngắn ngủi.
Nhưng mỗi chữ đều nặng như máu.
Tiêu Dạ Hành nhìn chúng, sắc mặt lạnh đi.
Không phải lạnh với nàng.
Mà là lạnh với thứ thiên mệnh đã đặt lên người nàng.
Hắn nói:
“Ta không cần.”
Tịch Nhiên ngẩn ra.
Tiêu Dạ Hành nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Ta không cần nàng dùng lời để giúp ta tranh vị.”
Tịch Nhiên cầm giấy, đầu ngón tay run lên.
Tiêu Dạ Hành nói tiếp:
“Nếu ngôi vị phải đổi bằng mạng nàng, vậy ta không nhận.”
Bên ngoài, gió thổi qua cánh cửa cũ, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Tịch Nhiên nhìn hắn, trong lòng như bị thứ gì đó đánh mạnh.
Kiếp trước, Tiêu Hoài Dung cũng từng nói không cần nàng cất lời.
Hắn từng nói chỉ cần nàng ở bên hắn là đủ.
Nhưng khi ngai vàng cách hắn một bước, khi lời tiên tri được đẩy đến trước mặt, khi thiên hạ và tham vọng cùng ép xuống, hắn cuối cùng vẫn muốn nàng nói.
Còn Tiêu Dạ Hành lúc này chưa có gì trong tay.
Không có thiên mệnh.
Không có lợi thế trong triều.
Không có nàng cất lời.
Nhưng hắn nói không cần.
Tịch Nhiên viết:
“Nhưng điện hạ xứng đáng.”
Tiêu Dạ Hành đáp:
“Xứng đáng thì tự mình đi lấy. Không phải để nàng dùng máu đưa tới trước mặt ta.”
Tịch Nhiên không viết tiếp.
Nàng cúi đầu, nước mắt lại rơi.
Không phải vì đau.
Mà vì nàng bỗng cảm thấy kiếp này thật sự khác rồi.
Ít nhất người nàng chọn lần này không nhìn lời của nàng trước, mới nhìn thấy con người nàng sau.
Bên ngoài, thị vệ đến bẩm báo.
“Điện hạ, bắt được Trịnh quản sự và hai tên phóng hỏa. Người còn lại uống độc tự sát. Trong kho cũ tìm được mấy bộ cấm quân phục và một số sổ sách bị động tay chân.”
Tiêu Dạ Hành xoay người.
“Giữ chứng cứ. Đưa người sống về thẩm. Báo Trấn Quốc Công, tam tiểu thư bình an.”
“Vâng.”
Thị vệ rời đi.
Tịch Nhiên đứng dậy, viết:
“Chuyện hôm nay nhằm vào điện hạ và Lăng gia.”
Tiêu Dạ Hành nhìn nàng:
“Ừ.”
Tịch Nhiên viết:
“Có người muốn điện hạ mang tiếng tự ý điều quân trong kinh, muốn Lăng gia dính vào kho cũ.”
“Ta biết.”
Hắn dừng một chút rồi nói:
“Nhưng còn có một mục đích khác.”
Tịch Nhiên nhìn hắn.
Tiêu Dạ Hành nói:
“Thử nàng.”
Tay Tịch Nhiên khẽ siết.
“Sau lễ chọn hôn, có quá nhiều người muốn biết tam tiểu thư Lăng gia vì sao chọn ta. Hôm nay nếu nàng hoảng loạn, nếu nàng nói ra điều gì, nếu nàng lộ ra mình biết trước Mã Viện có biến, bọn họ sẽ càng xác định nàng không đơn giản.”
Tịch Nhiên cúi đầu.
Tiêu Dạ Hành nhìn nàng:
“Cho nên sau hôm nay, nàng càng phải cẩn thận.”
Tịch Nhiên viết:
“Điện hạ sẽ nói ra chuyện ta vừa viết sao?”
Tiêu Dạ Hành nhìn dòng chữ, ánh mắt hơi trầm.
“Nếu ta muốn dùng nàng để tranh vị, đây là cơ hội tốt nhất.”
Tịch Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn nói tiếp:
“Nhưng ta vừa nói rồi. Ta không cần.”
Tịch Nhiên nhìn hắn rất lâu.
Sau đó chậm rãi gật đầu.
Nàng tin hắn.
Không phải tin vì hắn sẽ không bao giờ thay đổi.
Mà là tin vào khoảnh khắc này, hắn thật sự đặt mạng nàng cao hơn ngôi vị.
Điều này đã đủ khác với kiếp trước.
Khi Tịch Nhiên được đưa về phủ Trấn Quốc Công, trời đã ngả chiều.
Lăng Hành Viễn đứng chờ ngoài cổng. Thấy nàng xuống xe, ông lập tức bước tới. Dù trước mặt nhiều người, ông vẫn không giấu được lo lắng.
“Có bị thương không?”
Tịch Nhiên lắc đầu, đưa tay cho ông xem vết xước đã băng lại.
Lăng Hành Viễn nhìn vết thương nhỏ ấy, sắc mặt vẫn rất khó coi.
Tiêu Dạ Hành xuống ngựa phía sau, chắp tay:
“Trấn Quốc Công yên tâm, tam tiểu thư chỉ bị thương nhẹ. Chuyện ở Mã Viện, ta sẽ cho người đưa chứng cứ đến phủ.”
Lăng Hành Viễn nhìn hắn.
Ánh mắt ông có xem xét, cũng có cảm kích.
“Đa tạ Tứ điện hạ.”
Tiêu Dạ Hành nói:
“Là ta nên làm.”
Tô Uyển Từ vừa nghe tin đã chạy ra, thấy Tịch Nhiên bình an thì ôm nàng vào lòng, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Đã nói có gì không đúng phải trở về, sao lại để mình bị thương?”
Tịch Nhiên tựa vào lòng mẫu thân, ngoan ngoãn không động.
Chiêu Nguyệt và Vân La cũng đứng phía sau. Một người sắc mặt trắng, một người còn đang nhíu mày vì đau đầu, nhưng cả hai đều nhìn nàng bằng ánh mắt lo lắng.
Tịch Nhiên bỗng thấy lòng mình mềm xuống.
Nàng đã trở về.
Lần này, nàng không còn bị bỏ lại trong kho cũ đầy lửa và khói.
Có người đến sớm hơn.
Cũng có người đang đợi nàng về nhà.
Nhưng trong bóng tối cách phủ Trấn Quốc Công không xa, Tiêu Hoài Dung ngồi trong xe ngựa, lặng lẽ nhìn cảnh ấy.
Hắn đã đến Mã Viện Tây Hoa, nhưng khi hắn tới, biến cố đã gần kết thúc.
Hắn chỉ nhìn thấy Tiêu Dạ Hành ôm Tịch Nhiên tránh khỏi con ngựa điên.
Nhìn thấy Tịch Nhiên nắm tay áo Tiêu Dạ Hành, sắc mặt trắng bệch.
Nhìn thấy Tiêu Dạ Hành đưa nàng vào gian nhà cũ.
Khoảnh khắc ấy, trong đầu hắn bỗng đau nhói.
Có một hình ảnh mơ hồ hiện lên.
Một cánh cửa lãnh điện đóng chặt.
Tuyết rơi rất lớn.
Tịch Nhiên ngồi bên trong, khoác áo choàng mỏng, môi trắng bệch.
Hắn đứng ngoài cửa.
Hắn biết nàng bệnh.
Biết nàng lạnh.
Biết nàng đang đợi hắn.
Nhưng phía sau có người nói:
“Bệ hạ, không thể mềm lòng. Nàng là người từng định chủ, nếu lòng nàng đổi, thiên mệnh cũng có thể đổi.”
Hắn dừng lại.
Không bước vào.
Tiêu Hoài Dung đột ngột mở mắt.
Trong xe ngựa, ngón tay hắn bấu chặt thành xe.
Bệ hạ?
Ai là bệ hạ?
Vì sao người kia gọi hắn là bệ hạ?
Vì sao hắn lại đứng ngoài lãnh điện của Tịch Nhiên mà không bước vào?
Một cơn đau sắc bén xé qua đầu hắn.
Thuộc hạ bên ngoài hỏi:
“Điện hạ, người không khỏe sao?”
Tiêu Hoài Dung nhắm mắt, giọng khàn đi:
“Về phủ.”
Đêm đó, hắn lại mơ.
Lần này không còn là điện Thừa Minh lúc đăng cơ.
Mà là lãnh điện.
Tuyết rơi kín trời.
Cửa điện cũ nát đóng chặt. Trong khe cửa có ánh đèn yếu ớt như sắp tắt.
Hắn đứng ngoài cửa, trên người mặc long bào đen viền vàng. Tay hắn đặt trên then cửa, chỉ cần đẩy nhẹ là có thể bước vào.
Nhưng hắn không đẩy.
Sau lưng, tiếng thái giám già run rẩy vang lên:
“Bệ hạ, Lăng hậu đã bệnh ba ngày. Thái y nói nếu đêm nay không dùng thuốc…”
Một giọng khác lạnh hơn cắt ngang:
“Bệ hạ, không thể vào. Lăng thị đã mất lòng trời. Nếu người còn thương tiếc nàng, triều thần sẽ bất an.”
Hắn nghe thấy chính mình hỏi:
“Nàng có nói gì không?”
Thái giám già im lặng một lát, rồi đáp:
“Nương nương không nói được nữa.”
Không nói được nữa.
Năm chữ ấy rơi xuống tuyết.
Tiêu Hoài Dung thấy tay mình run lên.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn buông khỏi then cửa.
Hắn quay người.
Rời đi.
Sau lưng, trong lãnh điện, một tiếng ho khẽ vang lên.
Rất nhẹ.
Nhưng hắn lại nghe thấy.
Tiếng ho ấy giống như máu thấm qua tuyết.
Cảnh mộng thay đổi.
Hắn thấy Tịch Nhiên ngồi bên án cũ, tóc xõa xuống vai, sắc mặt trắng đến không còn huyết sắc. Nàng cầm bút, viết từng chữ trên giấy.
“Ta từng chọn người.”
“Nhưng người ta chọn, cuối cùng chọn ngai vàng.”
Máu nhỏ xuống giấy.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Như biết hắn đứng ngoài.
Nhưng nàng không gọi.
Nàng đã không còn giọng để gọi.
Tiêu Hoài Dung muốn bước tới.
Nhưng giữa hắn và nàng đột nhiên xuất hiện một khoảng cách rất xa.
Tiếng chuông Khâm Thiên Đài lại vang.
Trong tiếng chuông ấy, hắn nghe thấy giọng nàng khi còn có thể nói.
Rất khẽ.
“Sơn hà nhận chủ…”
Tên cuối cùng vẫn bị xóa mất.
Nhưng lần này, ngay trước khi sương đen che phủ, hắn thấy môi nàng dường như mấp máy một âm.
Không phải tên hắn.
Cũng không phải tên Tiêu Dạ Hành.
Mọi thứ vỡ tan.
Tiêu Hoài Dung tỉnh dậy lần thứ hai.
Trời đã gần sáng.
Hắn ngồi trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi mím chặt.
Một lúc lâu sau, hắn đứng dậy, đi đến trước cửa sổ.
Hướng xa xa là phủ Trấn Quốc Công.
Hắn nhìn về phía ấy, trong đầu lặp đi lặp lại câu viết trong mộng.
Ta từng chọn người.
Nhưng người ta chọn, cuối cùng chọn ngai vàng.
Tiêu Hoài Dung siết chặt tay.
Không.
Đó chỉ là mộng.
Hắn chưa từng làm những chuyện đó.
Hắn chưa từng phụ nàng.
Thậm chí kiếp này nàng còn chưa từng thuộc về hắn.
Nhưng vì sao hắn lại đau đến vậy?
Vì sao khi nghĩ đến nàng đứng bên Tiêu Dạ Hành, hắn lại không cam lòng đến mức gần như không thở nổi?
Nếu thật sự có một đời khác…
Nếu trong đời đó, nàng từng chọn hắn…
Vậy vì sao lần này, ánh mắt nàng lại không dừng trên người hắn nữa?
Tiêu Hoài Dung nhìn bóng trời sắp sáng, thấp giọng hỏi:
“Nếu nàng từng chọn ta…”
Giọng hắn khàn đi.
“Vì sao lần này lại đổi ý?”
Không ai trả lời hắn.
Chỉ có gió sớm thổi qua mái hiên, lạnh như tiếng chuông chưa dứt trong mộng.